walrus pull

gày xửa ngày xưa, khi kayak hãy còn là 1 công cụ “săn bắt hái lượm” ở đảo Greenland. Nói kayak xuất phát từ Greenland chắc không hoàn toàn đúng, nhưng để đơn giản hoá vấn đề, tạm thời chấp nhận như thế. Ngày xưa, những người đàn ông “da đỏ” dùng kayak đi săn hải cẩu (seal), hải mã (walrus). Đây là những loài động vật lớn, nặng từ 1 vài tạ cho đến 1 vài… tấn. Họ ngồi trên xuồng, phóng lao vào những con vật khổng lồ ấy, chúng sẽ không chết ngay đâu, và sẽ kéo mũi lao cùng chiếc xuồng đi cho đến khi kiệt sức, không cần phải nói, đó là 1 cuộc chiến sinh tồn thật sự.

Những “kayaker” sẽ xoay ngang chiếc xuồng lại, tìm cách dìm xuồng xuống nước để làm tăng sức cản, làm con vật mau kiệt sức. Đôi khi, những con vật sẽ kéo chiếc xuồng lật, xoay, lòng vòng như chiếc lá… trong khi người chèo vẫn phải ngồi vững trong xuồng. Ngày nay, người ta không còn săn hải cẩu, hải mã nữa, 5 người đàn ông khoẻ mạnh đứng trên bờ, dùng 1 sợi dây để “giả lập” lực kéo của con hải mã, thử thách người chèo làm sao vẫn giữ vững được trên xuồng. Haiza, xem ra kỹ năng của kayaker hiện đại chẳng là cái gì so với ngày xưa, xem video dưới đây sẽ rõ.

foils

ang bang chút về lịch sử hàng hải, như đã nói trong các post trước, hành trình Kon-Tiki theo nghĩa nào đó cũng là 1 thất bại, chiếc bè mắc cạn vào 1 bãi san hô và nhóm thám hiểm phải “abandon ship”. Các hành trình gần đây, như Tangaroa thành công hơn do có nhiều cải tiến: #1. sử dụng buồm vuông có thể tack được #2. Sử dụng các guara, các “bánh lái” di động.

Kiến thức vật lý về các kiểu “bánh lái” thực ra ko có gì mới, nhưng vận dụng kiến thức ấy vào thực tế thì muôn hình vạn trạng. 1 thử nghiệm gần đây tôi thấy rất đáng lưu ý, chiếc thuyền đang đóng, chưa hạ thuỷ của Annie Hill, sử dụng 2 bilge-boards đối xứng 2 bên, mỗi bilge-board có dạng hình học phi đối xứng hệt như cánh máy bay.

Xem link bên đây để hiểu rõ hơn, có rất nhiều hình ảnh minh hoạ quá trình đóng tàu. Có điều gì đó rất thú vị về hình ảnh 1 chiếc futuristic sailing cruiser: twin-mast (junk rig), twin-bilge-board và twin-rudder!

tiểu tư sản

áng 4h30 thức dậy, chạy 1 vòng quanh hồ Xuân Hương, rồi về ghé cafe Tùng sau lưng chợ Đà Lạt. Bà chủ quán tinh ý, thấy mình vào là đổi sang nhạc Pháp: J’ai quitté mon pays, J’ai quitté ma maison các kiểu, ngồi 1 lúc là các thành phần tri thức, nghệ sĩ vườn của Đà Lạt sẽ tụ họp về đây, tám chuyện trên trời dưới đất! Haiza 1 thời tự thấy mình cũng “petite bourgeoisie” – tiểu tư sản kinh!!! 😀

Tất cả mùa xuân rộn rã đi,
Xa xôi người có nhớ thương gì?
Sông xưa chảy mãi làm đôi ngả,
Ta biết xuân nhau có một thì…

nắng chiều rực rỡ

ột đôi lần, đi dã ngoại, bạn tôi hay than phiền: sao cảnh mình chứng kiến nó đẹp thế, nó sinh động như thế, mà chụp về post lên Face lại thấy cũng bình thường, thiên hạ chẳng ai thấy đẹp!? Quan tâm ảnh đẹp làm gì, ảnh ọt thì nó chỉ tới như thế thôi! Mình đâu có phải nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp, mà cũng không có rảnh để làm chuyện đó!

Và có những người chỉ sống trong “thế giới phẳng 2D” nên họ chỉ thấy như thế! Họ đâu có ở ngay tại đây, ngay lúc này, trong thế giới n-D, hàng ngàn chiều – kích khác nhau, nhìn thấy chiều sâu của cảnh vật, cảm nhận, sờ mó, nghe, ngửi… Đã bảo là: trăm nghe không bằng 1 thấy, trăm thấy không bằng 1 sờ, trăm sờ không bằng 1… đã bảo rồi mà ko tin! 😀

siren sound

em phim chiến tranh, mỗi khi âm thanh báo động phòng không rú lên là mọi người tìm chỗ nấp. Có ai để ý, cái âm thanh đó làm sao mà có!? Nó đơn giản là cái máy quay tay như thế này, quay cái cần là âm thanh phát ra (hệ thống nhỏ, hoàn toàn cơ khí, các hệ thống lớn hơn dùng điện).

Chỗ tôi ở, ngay cạnh Trung đoàn 10 (đoàn Rừng Sác), ngày nào cũng bị nghe cái âm thanh chói tai này! Tôi có thằng bạn dùng cái âm thanh đó làm nhạc chuông điện thoại, mỗi lần nghe: “đồng bào chú ý, đồng bào chú ý, máy bay địch cách Hà Nội 70 km về phía Tây…” là biết vợ nó gọi! 😃

nam định

huyện chẳng “hay ho” gì, nên bây giờ mới kể… Năm đó, đi thăm nhà thờ Chính toà Nam Định xong, định đi tiếp về Phát Diệm, thấy có quán cafe nên tấp vào ngồi nghỉ 1 lát. Trong quán có 3 cô gái, 1 cô rất trẻ, xinh và ăn mặc rất thời trang (đây rõ ràng là 1 con “chim mồi”), 2 cô kia có vẻ hơi già hơn 1 tí. Ngồi 1 lúc, nói 1 vài câu là hiểu ngay họ định rủ mình đi đâu rồi!

Nhưng mà nhỏ nhẹ, lịch sự và khéo vô cùng, chèo kéo, nài nỉ, khéo và ngọt, ấy thế nên mình ko nỡ xẳng giọng. Sợ thì không sợ, nhưng thừa hiểu cái bẫy giăng ra có thể sập xuống bất cứ lúc nào! Đi thì bị níu lại, nhất định ko cho đi, nên cũng phải nhỏ nhẹ: “Nàng buông vạt áo anh ra, Để anh đi chợ kẻo mà chợ trưa”. Cô gái trẻ cười khì khì: em tha cho anh đấy! 😀 kakaka

sapa – 2

ữa sáng đầu tiên ở Sapa, chưa chụp được bức ảnh nào thì đã ngã dập mặt, bể cái ống kính! 😞 Lò mò tự tháo ra, bên trong gãy 2, 3 chi tiết, “tài lanh” một hồi (dùng keo con voi) ráp lại thì vẫn chụp được ảnh như này! Về SG, đem vô chính hãng, hãng bảo phải gởi đi Sing, tiền sửa + tiền ship = tiền ống kính mới, thôi để vậy xài luôn, vẫn xài tốt đến giờ, nhưng phải “hiểu” nó, phải có “mẹo” 1 chút… 🙂

vận động

ừ 10, 15 năm trước, tôi đã có nhận định rằng sức khoẻ thể chất và đặc biệt là sức khoẻ tinh thần người Việt có vấn đề, 70~80% người Việt có biểu hiện bệnh lý thần kinh, nặng hay nhẹ, dạng này hay dạng khác! Nguyên do sâu xa nằm ở tầng văn hoá, thiếu chiều sâu, thiếu hiểu biết, chia xẻ giữa người và người, thiếu khả năng xây dựng giá trị cộng đồng. Cộng với thiếu vận động thời gian dài dẫn đến thực trạng như hiện tại!

Không có đủ kiên nhẫn tìm hiểu vấn đề gì cho thấu đáo, ai nói gì cũng tin, sẵn sàng nghe theo bất kỳ sự xúi dục vớ vẩn nào! Lật lại vụ “cha chơi đùa với con bị giết chết” mới thấy đó là cả một thế hệ bị “côn đồ hoá”! Cái “chấp ngã” quá lớn: điều tôi thấy phải đúng, điều tôi nghĩ phải đúng, nên chỉ cần một câu nói, một sự xúi dục nhỏ nhất là sẵn sàng giết người! Để cho “tôi được đúng” thì điều tệ hại nào cũng làm!

Từ anh tiến sĩ “học nhiều”, cho đến gã xe ôm “học ít”, cái sự “chấp ngã” đều lớn như nhau, lớn đến mức ngoài “cái sự đúng của tôi” ra, chẳng còn gì quan trọng hơn nữa, những cái tôi hoang tưởng, méo mó, bệnh hoạn! Cùng với truyền thông hiện đại, khi công nghệ đã trang bị cho mỗi người một cái màn hình be bé, thì sự nô dịch tư tưởng & tâm hồn đã bắt đầu. Cả XH mụ mị trong những chiêu trò truyền thông nhảm nhỉ!

Gốc rễ vấn đề quay về trong 1 chữ: vận động! Vận động thể chất, tinh thần, vận động mọi mặt, giữ cho tâm hồn được tự do, mạnh khoẻ, giữ cho mầm mống thiện lương sống bên trong mỗi người chúng ta!