records

ã vượt qua bạc (50km-12h) nhiều năm nay, nhưng từ đây đến vàng (100km-24h) vẫn còn đôi chút khoảng cách! Sea-kayak hơi giống Ultra-Trail, nhưng tốc độ trung bình chỉ khoảng 4, 5kmph, ngang với đi bộ!

Càng ngày, người ta càng thích chạy trail hơn là marathon đô thị, vì nó đi qua nhiều địa hình, phong cảnh ngoạn mục! Thứ anh bỏ lại đằng sau trong lúc cắm cổ chạy về trước, hoá ra có 1 tác động tâm lý ngấm ngầm không nhỏ!

Riêng với chèo, vì trên mặt nước nên hiệu quả vật lý, tâm lý đối với chủ thể lại càng có nhiều khác biệt, đương nhiên mọi so sánh đều tương đối! Nếu chèo nhiều ngày liền, thực ra cũng chỉ sẽ đạt cỡ 40~50 km / ngày là tối đa!

elon

ernher von Braun thì mọi người biết rồi, nhà khoa học Đức quốc xã, đồng thiết kế tên lửa V2, sau WW2 về làm việc cho NASA, là người thiết kế ra tên lửa Saturn-V đưa con người lên mặt trăng. Ở 1 mặt khác, ông ấy còn là 1 tác giả khoa học viễn tưởng, viết cuốn tiểu thuyết Dự án sao Hoả, một câu chuyện kỹ thuật” (1949).

Trong sách đó, ở chương 24, ông ta đưa ra nhiều dự đoán, mô tả về chính quyền tương lai trên sao Hoả! Theo Braun, nhà lãnh đạo sao Hoả tương lai sẽ đươc bầu ra theo nhiệm kỳ 5 năm, nhưng không gọi là “tổng thống” hay “chủ tịch” hay “tổng thư ký”, mà gọi là “Elon”… Braun qua đời năm 1977, lúc Elon Musk mới có 6 tuổi… 😲😲

năng lượng hao phí

ó người bảo mặt nhăn nhúm, nhưng như vậy đã đỡ lắm rồi, sau 12 tiếng chèo, nó như trái mướp khô kia! Nói 1 cách ko chính xác, nhưng cỡ 1/3 năng lượng trong nhưng chuyến đi xa là hao phí cho các khoản trù trừ, tính toán, lo lắng, sợ hãi, vì có rất nhiều yếu tố rủi ro ảnh hưởng đến hành trình!

Dần dà, có thêm nhiều kinh nghiệm, kỹ năng và trang bị tốt hơn, khả năng đọc và kiểm soát tình huống tốt hơn, thì sự lo lắng, sợ hãi cũng bớt đi! Giả sử như (giả sử thôi, đương nhiên cũng không chính xác) có thể bớt còn 1/10 hao phí, thì đã tiết kiệm được hơn 20%, và sẽ chèo xa hơn được 20% quãng đường!

Nói mọi người ko hiểu, nhưng sự khác biệt giữa sức người, sức máy và sức buồm là rất lớn. Trước khi chất hàng lên xuồng, tôi cân từng thứ, từng thứ 1, tìm cách bớt từng 50 gram một, cái gì giảm được là giảm hết, áo ấm cũng không mang theo, chỉ mang 2 cái áo mưa tiện lợi vì nó gọn, nhẹ!

rốn bể, đáy sông

E thay những dạ phi thường,
Dễ dò rốn bể, khôn lường đáy sông!

ự khác nhau giữa sea-kayak, whitewater kayak và surfski, nhiều người vô tình (hay cố ý) nhầm lẫn giữa các thể loại như whitewater-kayak chuyên vượt thác hay surfski, chuyên lướt những con sóng cao kinh hoàng. Bạn có để ý thấy là 2 loại đó vốn rất nhẹ, khi chơi không chở theo thứ gì ngoài người chèo không? Và cũng chỉ chơi 1, 2 tiếng rồi nghỉ, chứ không chèo ngày này sang ngày khác không? Bạn có bao giờ đi leo núi không mang theo gì và leo núi mà cõng cái balo 50 kg, nếu có sẽ hiểu sự khác biệt!

Em đúng sợ mấy ông suốt ngày coi youtube, mà không chịu động tay chân nên đến những nguyên tắc vật lý cơ bản không hiểu, lúc nào cũng: ah ta biết rồi, nó là như thế này, thế kia! Thể thao người ta đã phát triển đến mức chi li, ví dụ như riêng xe đạp cũng đã có cả tá thể loại khác nhau, chiếc mountain-bike 20kg làm sao so được với chiếc race 7kg? Từng thể loại chia ra làm cả chục thể loại, thể thức con. Thích và hợp cái nào thì đã có quy định trong DNA của bạn rồi, nên đừng so sánh, đừng so bì, cứ làm đi để hiểu!

buratino

hiết kế thuyền kiểu Buratino / Pinocchio 😅, ở VN thỉnh thoảng bắt gặp những mẫu thuyền rất quái lạ, cái mũi to và dài thế kia, không biết công năng để làm gì! Bọn Tây gọi đó là “dead-wood”, gỗ chết, nếu đã không có công năng rõ ràng thì nên bỏ đi, để vậy làm sao thấy đường mà lái tàu!?

vàm láng, 2021

ại là một chuyến đi “đầu voi đuôi chuột”, như người ta hay nói, không có kết quả gì thì cũng có được kinh nghiệm! Kinh nghiệm thì có 2 chuyện đáng nhớ, một là chuyện đối đầu trực diện với dòng chảy ở ngã ba Vàm Cỏ đã nói trong một post trước, hai là kinh nghiệm chèo sóng lớn. Thú thật là vì tôi ở sâu trong đất liền nên kinh nghiệm chèo biển, chèo trong sóng to không có được nhiều. Khu vực “dữ” nhất là ngã 3 Bình Khánh, trong cơn giông gió đôi khi cũng có sóng lên đến 1m, nhưng cũng chỉ tới thế! Lần này, vừa chèo qua ngã ba Vàm Cỏ xong là cơn giông kéo đến, kéo dài suốt 2 tiếng!

Thời tiết điển hình của mùa mưa, từ khuya cho tới gần trưa, gió lặng, biển êm, rất thuận lợi để chèo! Gần trưa, giông gió bắt đầu nổi lên, hoành hành vài tiếng đồng hồ, đến cuối giờ chiều, lại sóng yên biển lặng trở lại! Mẫu thời tiết cứ lặp lại như thế, hầu như ngày nào cũng giống nhau! Nên quãng thời gian đầu giờ sáng là thời cơ thuận lợi nhất để chèo được xa. Đã dự kiến là những hành trình như thế này phải dậy thật sớm, ăn uống chuẩn bị mọi thứ để 4h sáng là xuất phát! Thậm chí nếu cần thiết thì chèo đêm, dự kiến chung là như thế, nhưng còn tuỳ thuộc vào tình hình cụ thể!

Trong cơn giông, lúc đầu thấy cũng hơi “khớp”, sóng gió càng lúc càng dữ, nhưng sau nghĩ, mình đã có “trang bị” mạnh, lại đã có “kỹ năng” mạnh, có gì phải sợ! Thế nên hăng hái chèo tới, sóng cao hơn 1.5m, đầu bạc trắng xoá, liên tục tràn qua xuồng! Cảm giác “khớp” lúc đầu nhanh chóng bị thay thế bằng cảm giác “hưng phấn”, rõ ràng nó không làm gì được mình, “tao ở đây nè, lại đây mà giết tao đi!” 😅 Sóng cuồn cuộn hết lớp này đến lớp khác, cảm giác như đang bị “luộc” trong nồi nước sôi, gió, sóng đổi hướng 2, 3 lần khác nhau, bủa vây tứ phía! Nhưng chiếc Serenity điềm tĩnh vượt qua tất cả!

Đúng là một cảm giác “say sưa” đáng nhớ, 2 lần liên tiếp trãi qua khó khăn, rất hao tổn sức lực, đôi lúc cảm giác như 2 cánh tay sắp chuột rút đến nơi, phải giảm cường độ chèo xuống, nhưng đến cuối ngày vẫn cảm thấy tràn đầy năng lượng. Bị một cái tai nạn ở trạm biên phòng, té từ trên bậc tam cấp trơn tuột đầy rêu xuống, mấy con hàu cào rách hết tay chân, rất nhiều vết thương, may là đầu và mặt không bị sao. Tối lên cơn sốt nhẹ, lại thêm mấy anh biên phòng liên tục “tuyên truyền, giáo dục” về Covid-19, nên sáng hôm sau quyết định dừng cuộc chơi, chở xe tải chiếc xuồng phút chốc về lại Nhà Bè!

mùa gió chướng

Lạy trời cho cả gió nồm,
Cho thuyền chúa Nguyễn thuận buồm trẩy ra…

gồi nghe anh đại uý Biên phòng “giảng bài” về “gió chướng”, đều là những điều mình biết cả rồi, nhưng vẫn nghe để xem có gì mới: mùa Chướng xen giữa hai mùa Bấc và Nồm, gọi là “chướng” vì không có quy luật nhất định, có khi gió hướng Tây Nam, có khi hướng Nam, Đông Nam, Đông, thậm chí xen cả gió Đông Bắc, thay đổi nhiều lần trong ngày. Nếu anh vẫn muốn chèo đi Côn Đảo thì nên chọn vào đúng mùa Nồm, gió thuần hướng Tây Nam, sau khi thổi qua 1 dải đất liền miền Tây Nam Bộ sẽ yếu đi rất nhiều, chỉ còn 5, 10kmh, người đi biển rất thích gió này. Nhưng nhiều năm gần đây, thời tiết thay đổi, khó xác định lúc nào Nồm, lúc nào Chướng…

ngôn hoài

họn nơi xa vắng sống thong dong, Vui vẻ từng ngày thoả tính ngông. Đôi lúc trèo ngay lên đỉnh vắng, Hét dài một tiếng lạnh tầng không. – Trạch đắc long xà địa khả cư, Dã tình chung nhật lạc vô dư. Hữu thời trực thướng cô phong đỉnh, Trường khiếu nhất thanh hàn thái hư! (Không Lộ – Lý quốc sư).

倥路禪師
言懷

擇得龍蛇地可居
野情終日樂無餘
有時直上孤峰頂
長叫一聲寒太虛

vàm cỏ

ưa giờ đã biết ngã ba Vàm Cỏ, Soài Rạp khét tiếng là nước dữ, từng đi qua nhiều lần, cũng từng gặp nhiều khó khăn, nhưng chưa lần nào kỳ lạ như lần này, chèo gần 2 tiếng không qua nổi ngã ba sông chỉ rộng có 5km! Vốn đã sớm có “chiến thuật” tiếp cận “hợp lý”: xuất phát từ SG lúc 4h sáng là để kịp đến ngã 3 sông vào khoảng 9h30, theo lịch thì giờ này nước lên tới đỉnh, dòng chảy xuôi và thuỷ triều ngược trung hoà lẫn nhau, là thời điểm thích hợp để băng qua. Đến nơi quan sát rõ ràng là nước đứng, gió nhẹ, mưa lất phất, sóng nhỏ dưới 0.5m, quá lý tưởng rồi còn gì!? Thế nên tự tin băng qua!

15 phút là quan sát thấy chuyện kỳ lạ, thuyền không tiến, cứ đứng yên 1 chỗ. Biết là có dòng nước ngược, rút Garmin ra xem vết đường đi như trong hình (chỗ khoanh đỏ). Nhưng vẫn còn tự tin, quan sát tốc độ nước không thể hơn 4knot, cố chèo mạnh hơn nhưng xuồng vẫn không tiến. Nhìn vết lưu GPS thấy rõ người và nước giằng co, sàng qua sàng về nhưng không ai thắng! Cuối cùng, tấp vào bờ, tiếp cận đi ven, không đối đầu trực diện thì qua được. Quên 1 yếu tố quan trọng là địa hình dòng chảy, sông Vàm Cỏ ngược từ hướng Tây Nam lên, triều đứng, nhưng nước sông chảy ngược hơn 1 nửa bên tả ngạn!

vàm láng

úng số con rệp mà, chèo ra tới Vàm Láng bị Biên Phòng bắt quay trở lại! “Bình thường thì em cho anh đi, nhưng nay dịch bệnh, blablabla…” Bị “thẩm vấn” cả tiếng đồng hồ: anh là ai, anh từ đâu tới, anh đi về đâu, vâng, là những câu hỏi đầy tính “triết học”! 😃 Haiza, Côn Đảo, vẫn là giấc mơ xa vời! 😢😢

serenity kayak

gẫm lại cả 1 quá trình “đo ni đóng giày”, cảm giác “xoa tay hài lòng”, giày đi có đau chân không, cảm giác như thế nào, chỉ có người đi mới biết! Chiếc Serenity đạt đúng cảm giác cân bằng giữa mọi thứ. Dĩ nhiên đã manh nha những ý tưởng cải tiến mới ngay từ bây giờ, nhưng cũng sẽ chỉ là những thay đổi nhỏ, căn bản cái hull-shape sẽ không đổi mấy!

Tập luyện như thế này, càng lúc càng thấy thể hình to cao, cánh tay dài như bọn Tây là lợi thế kinh khủng, làm cái gì cũng thuận lợi dễ dàng! Nhưng cũng đừng quên rằng, kayak vốn là từ những người thổ dân Eskimo, Inuit… mà ra! Chiếc Serenity này hẹp hơn những chiếc kayak “chuẩn” 4 ~ 6 cm, và ngắn hơn 60 ~ 90 cm, thật sự là “dưới chuẩn” khá nhiều!

Sống gần cực Bắc, tài nguyên thiên nhiên khan hiếm, nên họ đóng xuồng bằng tất cả những gì kiếm được. Cuộc sống sinh tồn khắc nghiệt qua nhiều ngàn năm tạo ra 1 loại xuồng rất đặc biệt, rất chi là self-sufficient, với vô số kỹ thuật đi kèm. Cái gọi là kayak ngày nay thực chất là 1 phiên bản tân-cổ-điển (neo-classical) của những chiếc đi săn hải cẩu, hải mã ngày xưa.

Ở nơi ấy, đàn ông săn bắt, phụ nữ dệt vải, ở một nơi lạnh giá, khắc nghiệt như thế, thì cuộc sống chỉ có 2 thứ thiết yếu nhất mà thôi: thức ăn và quần áo ấm! Tỷ lệ ly hôn của những người thổ dân vùng cực Bắc này siêu thấp, vì sự sinh tồn quan trọng hơn tất cả, vợ chồng gắn bó với nhau cả đời, chứ không ở đó mà “rửng mỡ” như những vùng đất dễ sống hơn!

Lan man chuyện “thổ dân” nhiều rồi, quay trở lại chiếc xuồng, vẫn là cảm giác nhỏ nhắn, xinh xắn, những đường cong duyên dáng! Có thể brace, roll, reentry dễ dàng, có khả năng chịu sóng gió tốt, tổng tải đạt mức 130 kg. Chiếc xuồng đầu tiên sau bao nhiêu là chiếc đã đóng cho mình cảm giác có thể điều khiển, kiểm soát nó một cách toàn bộ, triệt để! 🙂

thuyền viễn xứ – 3

úng là hậu sinh khả uý mà! Còn quá trẻ, 17 tuổi, sinh ra và lớn lên ở Mỹ, phát âm tiếng Việt chưa được chuẩn, mà cảm âm bài này rất chuẩn, giỏi thật! (Nghe TT, QG hoài chán, thay đổi 1 tí) Mịt mùng sương khói lên hương, Lũ thuỳ dương rủ bóng yêu thương. Chiều nay trên bến muôn phương, có thuyền viễn xứ nhổ neo lên đường!

rò nước

uồng bị rò nước mà tìm mãi không ra chỗ rò! 😢 Hai cái nắp thì tuyệt đối kín nước, đã test kỹ, đổ nước vào xuồng xem thử thì không thấy chảy ra chỗ nào cả, hoá ra nó rò ở trên boong chứ không phải ở dưới đáy, nên chèo bình thường thì bên trong khô ráo, không sao nhưng tập brace, roll lật úp ngược xuồng thì nó mới vào nước, vào cả vài lít. Bị ở chỗ tay không với tới được nên chỉ có cách treo ngược nó lên rồi đổ keo vào trám!

kayak techniques: fails

ác động tác brace, roll thất bại hầu hết chỉ bởi một lý do, đó là chúng ta không thắng được phản xạ bản năng của bản thân, cứ tìm cách ngoi đầu lên để thở, di chuyển đầu quá sớm. Đầu và phần thân trên nặng, lại ở vị trí xa trọng tâm nên moment lực đè xuống lớn. Dịch chuyển đầu lên sớm trong khi tay và mái chèo chưa vận đủ lực thì chính là dìm mọi thứ xuống.

Một “mánh” nhỏ là luôn nhìn vào đầu cái mái chèo, mái chèo khua đến đâu thì đầu xoay đến đó! Có mấy hôm tập tạ nặng, cơ căng là tập các động tác brace, roll thất bại liên tục. Đó là vì không cần cơ quá khoẻ, chỉ cần nó dẻo. Đừng hình dung cơ thể như một hệ cánh tay cơ khí cứng nhắc, hình dung nó như một cái roi da (whip), mềm dẻo nhưng vận lực lại rất mạnh!

kayak techniques: roll, 1

inh hoạ kỹ thuật cuối trong 5 nhóm kỹ thuật kayak đã đề cập! (thực ra đây mới chỉ là các nhóm “kỹ thuật cá nhân”, còn có thêm các nhóm “kỹ thuật, chiến thuật đồng đội”). Đúng ra không nên viết là “roll”, nên viết là “lloɹ” 😃 Roll là một nhóm kỹ thuật phức tạp và đông đảo, có hàng tá kỹ thuật con khác nhau, mục đích chỉ để lật ngược lại chiếc xuồng khi bạn đã cắm đầu xuống nước, đáy chổng lên trời. Tôi chưa thành thục kỹ thuật này lắm, đầu tiên là do chưa tập luyện được nhiều, kế đến là do cấu tạo chiếc Serenity (cong, dầy và sâu) làm cho nó hơi khó roll, điều này đã biết trước ngay từ khâu thiết kế xuồng trên máy tính!

Theo tôi, brace là kỹ thuật căn bản, quan trọng hơn, có tính ứng dụng thực tế cao hơn. Tuy vậy, roll cũng rất quan trọng, cái lần đầu tiên bạn cắm đầu xuống nước, chổng mông lên trời, thật đúng là thế giới điên đảo, không thể phân biệt được phương hướng, đâu là trái, đâu là phải, tay khua loạn xạ cả lên! Tôi còn phải tập thật nhiều kỹ thuật roll khác nhau, vì tình huống thực tế trên sông, biển không bao giờ đúng như “bài bản” mà ta tính trước, khi tình huống xảy ra, cơ thể phải tự phản xạ, tự động áp dụng kỹ thuật hợp lý nhất. Phải tập đến mức như Trương Tam Phong dạy Trương Vô Kỵ vậy, – “Con nhớ được bao nhiêu rồi?” – “Dạ, con quên sạch rồi!” – “Quên là tốt!” 🙂

đạp chân

hiều ra sông tập kỹ thuật, có 1 bác già tới làm quen nói chuyện: tôi vừa ở bên bển về (chắc ý nói là Mỹ 😅), bên đó người ta toàn dùng thuyền đạp chân thôi, không ai chèo cả! Mình không muốn tranh cãi nên ậm ừ cho qua chuyện, nhưng trong bụng rủa thầm: thời trẻ bác chịu khó vận động 1 chút thì đâu đến nổi những nguyên tắc vật lý căn bản mãi không hiểu!?

Chèo chưa chắc là hình thức mạnh hay lợi nhất về lực để đẩy con thuyền, nhưng chung quy lại, chẳng có gì thay thế được các phương pháp chèo, vừa đơn giản, lại thiên biến vạn hoá! Xuồng đạp chân cũng có ứng dụng nhưng ít khi dùng để đi xa, lại càng không dùng đi vào vùng sóng gió phức tạp, thường chỉ dùng để đi câu, đi dạo loanh quanh. Tại sao vậy!?

Vấn đề nằm ở trọng tâm, đạp mà ghế thấp, chân nằm ngang rất mỏi, lại không có lực. Muốn đạp mạnh và lâu thì phải như xe đạp, ghế ngồi cao lên 80, 90 cm! Khoan, anh nói cái gì vậy, xuồng mà dịch trọng tâm đi 1, 2 cm đã là vấn đề sống / chết rồi, giờ làm cái ghế cao 80 cm là sao!? Nên, muốn ghế cao lên vài tấc, buộc lòng phải mở rộng bề ngang chiếc xuồng ra cả mét!

Đến đây, toàn bộ lợi thế của đạp chân biến mất, xuồng to rộng như thế, lực đạp có lớn cũng không bù lại được! Đó chưa phải là vấn đề chính! Điểm chính yếu là khi đi vào vùng nhiễu loạn phức tạp, mái chèo không phải chỉ để chèo, mà còn để điều chỉnh, chống chọi với sóng gió, với chỉ 1 cái mái chèo, ta có thể có được “72 phép thần thông biến hoá” khác nhau! 🙂

kayak techniques: brace, 3

ãy để tôi nhắc mọi người nhớ lại, đa số trong chúng ta, một lần nào đó trong quãng đời 3 ~ 13 tuổi (còn tuỳ thuộc từng người), cái ngày hôm trước khi bạn biết bơi, bổng dưng phát hiện ra mình tự nổi được, tự “đứng nước” được. Đó đúng là một phát hiện diệu kỳ của tuổi thơ, phải vậy không? Khi bạn bổng phát hiện ra: cơ thể chúng ta vốn có độ nổi (buoyancy) là dương (positive), nghĩa là không cần làm gì cả là tự nó đã nổi rồi.

Tuy vậy, giá trị dương này là khá nhỏ, nên khi có sóng gió, hay khi vận động, cơ thể có thể chìm xuống một tí, nên sau đó, bạn tự học cách vẩy chân tay nhẹ nhàng để giữ cho cơ thể luôn được nổi, nôm na gọi là “đứng nước”. Một điều tưởng chừng nhỏ nhoi nhưng hết sức quan trọng, một khi bạn đã cảm thấy tự tin, tự nhiên trong môi trường nước, không còn sợ hãi, thì những kỹ năng khác như bơi, lặn rồi sẽ từ từ tự mình học được!

Tương tự với kayak, khi xuồng lật, bạn chỉ cần nằm ườn ra đó là nó đã tự nổi rồi, tuy nhiên đôi khi cũng phải hỗ trợ thêm một tí, vẫy cái mái chèo nhẹ nhẹ, kỹ thuật này gọi là “sculling brace”, xem clip (từ 0:35 đến 0:50) vẫy mái chèo từ trước ra sau rồi từ sau ra trước, tạo thành hình rẻ quạt. Để ý là phải xoay mái chèo một góc nhỏ hướng lên trên (angle of attack – góc tấn), giống như chuyển động của cánh máy bay, tạo ra lực nâng (lift)!

Đây giống như “đứng nước” khi học bơi, khi thuyền lật, phản xạ tự nhiên là hoảng sợ, vùng vẫy lung tung, ngoi lên để thở. Nhưng thật ra, cần phải làm điều ngược lại, cố gắng dìm cơ thể xuống, chỉ cần thò đúng cái mũi lên thôi. Tôi có thể nằm cân bằng như thế đọc báo nhiều giờ liền, nằm được như thế đã là một nửa thành công của kỹ thuật brace rồi, nằm để cảm nhận “độ nổi”, rồi đưa ra các phán đoán và hành động tiếp theo!

Maksim Perepelitsa

guyên gốc của nó đây, là “OST” của bộ phim Liên Xô, Maksim Perepelitsa (1955). Biết là nhiều người sẽ ý kiến, thời buổi nào rồi còn Liên Xô các kiểu. Nhưng các bạn có nghĩ là tôi éo quan tâm đến các kiểu chủ nghĩa này nọ, rồi các trình diễn hoành tráng, bỏ hết qua tất cả những thứ râu ria mà nhìn thẳng vào để thấy một thứ thôi, đó là… âm nhạc!?

Nhìn một cái cho nó thấu bản chất vấn đề, dám cá là 99% mọi người không làm được điều tưởng chừng đơn giản này! Vậy thì rút cuộc “âm nhạc” là cái gì, nó chính là “movement”, chính là sự vận động đấy! 🙂 Cho nên tất cả những thứ trì trệ, đần độn, thảm não, chảy nước, phản-vận-động đều không phải là “nhạc”, mà chỉ có thể gọi là “nhẽo”! 😃

kayak techniques: reentry

ó nhiều kỹ thuật reentry khác nhau, leo lại vô trong xuồng khi đã bị lật văng ra ngoài, dưới đây minh hoạ 2 cái. Cái đầu là “leo lên”, nhìn đơn giản nhưng vẫn hơi khó nếu gặp sóng to, tôi thích cái sau hơn, gọi là “chui vô”, sau đó dùng động tác brace để dựng xuồng thẳng lại.

Trong cả 2 kỹ thuật, không cần phải bơm nước ra khỏi xuồng trước, cứ để đầy nước như thế, dìm xuồng xuống càng thấp càng dễ thực hiện! 🙂 Lưu ý vị trí của cơ thể khi tiếp cận phải luôn “dưới gió” (leeward), như thế sóng gió sẽ xô chiếc xuồng về phía người chứ không kéo ra xa!

hoạ văn tự

guyên lai là một bài thơ Đường 4 câu 28 chữ của Chương Kiệt, ý phê phán Tần Thuỷ Hoàng đốt sách, chôn Nho, phê luôn cả Lưu Bang, Hạng Vũ đều là người không đọc sách! Đúng là hoạ văn tự thời nào cũng có mà! 😃 Ở Trung Quốc, “đốt sách chôn Nho” là một chủ đề nhạy cảm, vì Mao Trạch Đông từng nhiều lần bày tỏ quan điểm ủng hộ Tần Thuỷ Hoàng, đốt hết các sách Nho gia, Nhân Lễ Nghĩa Trí Tín vớ vẩn gì đó, chỉ giữ lại sách của Pháp gia, sách dạy trị quốc bằng pháp luật! Điều này theo tôi căn bản không sai, chỉ có điều, thi hành chính sách quá hà khắc ác liệt, dân tình oán thán mà thôi!

Trúc bạch yên tiêu đế nghiệp hư,
Quan hà không toả tổ long cư.
Khanh hôi vị lãnh Sơn Đông loạn,
Lưu Hạng nguyên lai bất độc thư.

Sách vở thành tro đế nghiệp tàn,
Núi sông một phút bỗng tan hoang.
Hố tro chưa nguội Sơn Đông loạn,
Lưu, Hạng đọc thơ được mấy hàng?

dantri.com.vn – Bay 16 tỷ USD vốn hóa chỉ vì CEO đăng một bài thơ lên mạng

章碣
焚书坑

竹帛烟销帝业虚
关河空锁祖龙居
坑灰未冷山东乱
刘项原来不读书