ngôn tình

ới tôi, kiểu văn chương đậm chất “ngôn tình” như thế là 1 kiểu “mì ăn liền”, người ta cần 1 mớ những câu viết sẵn, diễn tả được tâm trạng của mình, lúc cần thì auto chọn 1 câu mà văng ra, khỏi suy nghĩ! Lâu lâu nghe thì cũng có vẻ hay hay, nhưng dùng nhiều thì cảm giác ngấy, chẳng bổ béo gì. Sâu xa hơn, nó làm nghèo nàn hoá tâm hồn, người ta không phát triển được cái tôi cá nhân riêng biệt, mà cứ lặp đi lặp lại mấy công thức có sẵn.

Nói cho đúng, nhu cầu thể hiện của mỗi con người, nhất là giới trẻ là 1 nhu cầu rất thật, nội tâm mỗi con người là 1 thế giới riêng biệt đầy mầu sắc, chẳng ai giống ai. Khi còn trẻ, tôi cũng thế, khi yêu 1 cô gái chẳng hạn, người ta phải tìm cách biểu đạt. Nhưng bọn tôi toàn tự nghĩ ra những tâm tư của mình, viết nó thành lời 1 cách sáng tạo, chả phải copy của ai, và cũng hạn chế đúng người, đúng cảnh, chẳng phải cứ văng ra như kiểu công thức!

Nó trở thành nguy hiểm khi giới trẻ không hiểu được hết chiều sâu của ngôn từ, cứ nghĩ rằng viết được 1 vài câu như thế là giỏi! Tôi theo dõi nhiều “tác giả” mới, trẻ, in sách hẳn hoi, toàn viết rặt giọng “ngôn tình” này, thực ra chỉ là 1 kiểu văn hoá kém! Đúng là giáo dục thời đại internet giúp người ta tiếp cận ngôn từ nhanh chóng, nhiều câu chữ bóng bẩy, trơn tuột, chả mấy ý nghĩa, nói ra quá dễ dàng! Mà cái gì dể dàng quá đều không tốt!

Nói cho ngay, bolero và ngôn tình, và những thứ như thế, tự động và hiển nhiên là “low-culture”. Không phải là mình chê nó thấp, nhưng những người trẻ cũng nên biết, thế giới văn chương, thơ ca, biểu đạt còn rất nhiều thứ hay ho hơn thế. Hãy quay lại học cổ văn, cổ ngữ, học thêm 2, 3 ngoại ngữ nữa, xem cách diễn đạt, thể hiện của cổ nhân, của người khác như thế nào, chục năm sau, học hành đàng hoàng, nhìn lại sẽ tự thấy mình “nhảm nhí”!

jack london

ài viết rất hay, cũng cấp nhiều dữ liệu lịch sử để cho chúng ta hiểu biết đúng hơn về Jack London, tác giả của những cuốn tiểu thuyết, truyện ngắn đã quá nổi tiếng như: Tiếng gọi nơi hoang dã, Nanh trắng, Sói biển, Nhóm lửa, Tình yêu cuộc sống, etc… Vâng, nếu chỉ đọc sách của ông thôi thì chúng ta sẽ dễ dàng tưởng tượng ra rằng Jack London là một con sói biển thật sự, ông ta dường như đến từ một thế giới hải hành xa xưa, kỳ bí nào đó, với tất cả những kinh nghiệm sống khôn ngoan, dầy dặn của nó.

Nhưng sự thật không phải thế, sự thật là Jack London sau khi đã viết khá nhiều tựa sách mới bắt đầu đi biển như 1 tay mơ. Ông ta cũng đọc cuốn “Du hành một mình vòng quanh thế giới” của Joshua Slocum (giống tui 😀 ), ông ta nhảy xuống thuyền với một đống sách hàng hải, vừa đi vừa học cách sử dụng kính lục phân, và học rất khó khăn! Giữa 1 cơn bão biển, Jack London gãi đầu gãi tại, tại sao động tác “heave-to”, dằng thuyền bằng 2 lá buồm ngược nhau, lại không hoạt động giống như trong sách mô tả.

Sự thật là Jack London là 1 tay mơ đúng nghĩa, dong thuyền từ San Francisco đi Hawaii, tới đích mà vẫn không hiểu vì sao mình còn sống! Nhưng, cái chính yếu nhất là (damn it) ông ta dám làm như thế! 🙂

quan

Bất tài vô tướng lại nghênh ngang,
Dáng vẻ kênh kiêu, giọng sỗ sàng.
Vận nước hưng vong thời chẳng biết,
Quan !!!

ột thể thơ ít người còn nhớ, gọi là “yết hậu”, là thể thơ Đường luật, nhưng câu cuối chỉ có độc 1 hay 2 chữ! Đây là thể thơ châm biếm, trào phúng của người xưa! 😃 😃

dantri.com.vn – Ông Nguyễn Đức Chung là cán bộ cấp cao bị đình chỉ để điều tra tham nhũng

xuân quỳnh

ợi đến khi Google làm cái Doodle về Xuân Quỳnh thì bà con đổ xô đi đọc, à, ta biết rồi, XQ là như thế này thế kia. Google thì… biết éo gì về VN, có chăng là 1 vài ngôn từ bề nổi, 1 vài kiểu diễn đạt “rất Tây”, kiểu như “Bầu trời trong quả trứng” (hay là Vũ trụ trong vỏ hạt dẻ)…

áo dài

aiza, ấy thế mà Chúa Nguyễn Phúc Khoát cho rằng mặc váy là sẹc-xi, không chuẩn mực, ra lệnh tất cả phụ nữ phải mặc quần, “biến cố” xa xưa khởi đầu cho tà áo dài Việt Nam ngày hôm nay! 😀 Thế nên, Bút Tre dân gian liền có bài như dưới đây! tuoitre.vn – Áo dài diễu phố tri ân chúa Nguyễn Phúc Khoát

Tháng Chín có chiếu vua ra:
Cấm quần không đáy người ta hãi hùng.
Không đi thì chợ không đông,
Đi thì phải lột quần chồng sao đang?
Có quần ra quán bán hàng,
Không quần đứng nấp đầu làng trông quan.

bác sĩ Zhivago

ê tác phẩm này từ nhỏ, bản dịch tiếng Việt của Lê Khánh Trường, sau mới biết thực ra là dịch từ một bản tiếng Pháp đã được dịch từ tiếng Nga. Haiza, qua 2, 3 bước mới tiếp cận được, mất hết các chi tiết qua các lần dịch! Quan trọng là cách thức tiếp cận văn hoá, tốt nhất là từ nguyên gốc. Ví dụ như thơ cổ chữ Hán mà dịch sang tiếng Anh nghe rất buồn cười, mất gần hết sạch ý nghĩa gốc. Haiza, người ta bảo: trăm nghe không bằng một thấy, trăm thấy không bằng một sờ, trăm sờ không bằng một …… !!! 😀 😀

sách cũ – 2

hững ngày đầu năm mới, với toàn những kỷ niệm cũ… “Cô bạn béo ú na ú nần” này đã quen từ nhiều năm trước, cứ y như rằng cửa hàng sách cũ nào cũng có 1 bé mèo nằm đó làm nhiệm vụ “canh gác” (lũ chuột)…

cao chu thần

hép tay một số bài thơ yêu thích của Cao Chu Thần – Cao Bá Quát, đa số đều đã post trong nhưng mục trước trên blog này! Cổ văn dù TQ hay VN, đều vẫn luôn là một chủ đề yêu thích của tôi, dù gần đây có xu hướng “lười biếng” là thường ghi ở “giản thể” nhiều hơn “phồn thể” 😀.