miền gái đẹp

Năm năm theo tiếng gọi lên đường,
Tóc lộng tơi bời gió bốn phương.

ình chụp trong chuyến xuyên Việt năm 2014, người ta vẫn thường hay kháo nhau về những “miền gái đẹp” như ở huyện Than Uyên, tỉnh Lai Châu, chạy dọc dưới chân dãy núi Hoàng Liên Sơn hùng vĩ này.

anh lái đò

Đồn rằng đám cưới cô to,
Nhà trai thuê chín chiếc đò đón dâu.
Nhà gái ăn chín trăm cau,
Tiền cheo, tiền cưới chừng đâu chín nghìn.
Lang thang tôi dạm bán thuyền,

Có người trả chín quan tiền, lại thôi!

ình chụp trong chuyến xuyên Việt năm 2017, làng mộc Kim Bồng, Hội An, Quảng Nam, nơi còn lưu giữ những kiến thức đóng thuyền xưa, và những mẫu ghe rất đẹp, nhưng bây giờ chủ yếu làm mộc gia dụng.

đèo ngoạn mục

Trời Nam nghìn dặm thẳm,
Non nước một mầu sương.
Chí chưa thành, danh chưa đạt,
Trai trẻ bao lăm mà đầu bạc?
Trăm năm thân thế bóng tà dương.

ình chụp trong chuyến xuyên Việt năm 2017, từ Nha Trang lên Đà Lạt qua đèo Ngoạn Mục – Bellevue, đúng như cái tên, phong cảnh tuy không hoành tráng như núi đồi miền Bắc, nhưng cũng rất ấn tượng.

Sapa và Sapả

Màn sương trướng tuyết xông pha,
Nghĩ thêm lạnh lẽo kẻ ra cõi ngoài.

ình chụp trong chuyến xuyên Việt năm 2014, Sa Pả là tên một xã của huyện Sa Pa, nằm trên đường về thành phố Lào Cai. Riêng những cái tên này cũng có thể gợi lên khá nhiều suy nghĩ ngôn ngữ học.

VN anthem’s tempo

ost “lảm nhảm” nhân ngày quốc khánh 2/9 vừa qua. Quốc ca VN có tempo bằng bao nhiêu!? Tempo là đơn vị đo tốc độ bản nhạc, thường tính bằng BPM – beats per minute – số nhịp trên một phút. Quốc ca, quốc kỳ là những thứ được định nghĩa chính xác, ví như không thể nói chung chung là màu đỏ, phải cụ thể mã màu RGB hay CMYK là bao nhiêu?

Tương tự, quốc ca VN hiện tại có tempo 104, này là định nghĩa chính thức. Nhưng chẳng thể nào hiểu nổi, con số 104 ở đâu ra? Bản chép tay của nhạc sĩ Văn Cao ghi là “tempo di marcia” – nhịp hành khúc, nghĩa là nó phải cỡ 120. Thời xa xưa, những năm 45 ~ 54, quốc ca được chơi nhanh, tempo 120, có lẽ phản ánh khí thế của thời đại, và hát đủ cả 2 lời.

Thế rồi, không hiểu vì sao, càng về sau, tốc độ càng chậm dần, giảm xuống còn 100, thậm chí giảm còn 80, một tốc độ chậm đến lê thê, ảo não, và cắt bớt đi chỉ còn một lời ca. Vài năm gần đây, trong các kì SEA GAMES, ASIAD, Olympic, quốc ca VN được chơi nhanh hơn đáng kể với tempo 110, có lẻ để cho phù hợp với không khí sống động của thể thao!

Theo thực tế các ngày lễ hội mà nói thì nhạc chơi chẳng theo chuẩn nào, lúc nhanh lúc chậm rất buồn cười! Với người cảm âm tốt mà nói, cái tempo này rất quan trọng! Tốc độ bao nhiêu còn là vấn đề quan điểm cá nhân, riêng tôi thích 120. Nhưng để hát hay thì người hát phải được đào tạo một chút, số đông quần chúng khó hát chuẩn ở tốc độ đó!

more sailing

au một thời gian khá dài “lu bu” vì công việc, cảm thấy đã “ù lỳ”, “bất động” quá lâu, nên khởi động lại “bài test” thể lực cũ: đạp xe trong khoảng 6h từ Sài Gòn đi Vũng Tàu và chơi các loại thuyền nguyên ngày hôm sau: buồm, chèo, kayak, ván, monohull, catamaran, etc… đủ loại đủ kiểu! Cám ơn các anh em VTSA vì một ngày vận động tuyệt vời! 😀

Cảm thấy có sự tiến bộ rõ rệt về thể lực và sức bền, hành trình xe đạp Sài Gòn – Vũng Tàu chỉ mất đúng 5h 30′ thay vì hơn 6, 7 tiếng như trước, cảm giác như không phải cố gắng quá nhiều, chơi thuyền được nguyên ngày và cũng không cảm thấy “đuối” lúc cuối ngày như trước! 😀 Chỉ hơi tiếc là một ngày hơi ít gió, không “cảm” được nhiều hơn về lá buồm!

thuật và đạo

hân chuyện nhiều VĐV VN dành được huy chương với bộ môn Jiujitsu tại ASIAD 2018 vừa qua… Jiujitsu dịch từ Kanji – tiếng Nhật sang âm Hán Việt chính là Nhu thuật, vậy nó khác với Nhu đạo – Judo như thế nào!?

Sách vở TQ xưa phân biệt rõ giữa Thuật và Đạo: Đạo là nguyên lý tổng thể, Thuật là kỹ thuật cụ thể. Phải tuỳ tình huống, không thể tuỳ tiện “phán” cái nào “cao” hơn cái nào. Ở Nhật Bản, ít nhất là từ gần 100 năm nay, đã có sự phân biệt rõ ràng, ví dụ như: Kendo là Kiếm đạo, Kenjutsu là Kiếm thuật, Judo là Nhu đạo, Jiujitsu là Nhu thuật, Aikido là Hiệp khí đạo, Aikijutsu là… Hiệp khí thuật… tương tự cho nhiều môn võ khác. Ở TQ hiện tại, trên danh nghĩa không có sự phân biệt đó, mặc dù trong thực tế vẫn có!

Chuyện bắt đầu khi Nhật Bản tiến hành hiện đại hoá các môn võ cổ truyền cách đây non 100 năm: chuẩn hoá, hệ thống hoá các bài bản, đồng thời loại bỏ các đòn thế nguy hiểm, dể gây chấn thương, chết người (các kiến thức đó được bảo lưu trong phần Thuật). Các võ sinh sẽ không được dạy những đòn thế nguy hiểm cho đến khi họ đạt đến một trình độ nhất định. Khi đó, xuất phát từ Đạo, họ sẽ bước chân vào Thuật, và khi đã đi thật xa trên con đường Thuật, đến một lúc họ sẽ… quay trở về với Đạo.

Võ học ngày nay đã không còn chức năng chiến đấu sinh tồn như trước, đa số người học là mục đích thể thao, dưỡng sinh. Thế nên đa số chỉ cần Đạo, một số ít các nghề đặc thù như cảnh sát, đặc công… mới cần Thuật. Không nên nghĩ Thuật chỉ là đôi ba đòn thế bí truyền nguy hiểm, lượng kiến thức được xác định là “hạn chế dạy” này thực sự rất khổng lồ. Tương tự, Thái Cực quyền TQ ngày nay là một môn dưỡng sinh, không phải võ chiến đấu, còn những ai muốn tìm hiểu sâu hơn, xin mời lên núi Võ Đang!

Thuật và Đạo giống như hai mặt của một đồng xu, tuy hai mà một, tuy một mà hai. Nếu như Đạo đặt nặng vấn đề xây dựng những giá trị thể chất và tinh thần con người, thì Thuật lại đi sát với mục đích sơ khai của võ học, đó là để tự vệ hay khống chế đối phương, hay nói thẳng ra, đôi khi là để làm sao giết người nhanh nhất, hiệu quả nhất. Trong trường hợp của Nhật Bản là duy trì phát triển cả hai với hai “trường phái” tuy chung gốc, nhưng hơi khác nhau về phương châm, phương pháp: Thuật và Đạo.

Nếu đã hiểu vấn đề đến đây, thì mới thấy các chiêu trò “thách đấu” võ công, Thái Cực quyền, MMA, etc… mà báo chí cố tình “lăng xê” lâu nay thực ra chỉ là những thứ nhảm nhí, lợi dụng sự “mù mịt” của độc giả để câu view, nguỵ tạo tình huống có vẻ “trớ trêu”, gây sóng gió dư luận vớ vẩn, mà không hề biết “trời cao đất dày” như thế nào! Thực sự thì những điều đó chỉ có một lượng độc giả nhất định ở VN hay TQ, chứ với trình độ dân trí như ở Nhật Bản thì từ lâu họ đã thông suốt, phân biệt được Thuật và Đạo.

asiad 18 – female lightweight rowing – gold medal

âu chuyện “cổ tích” khởi đầu nhiều năm về trước, khi có một ông “Bụt” người Úc, cựu VĐV chèo thuyền, du lịch Hà Nội, ngụ tại một khách sạn ven hồ Tây và thấy đội tuyển tập chèo trên hồ. “Ngứa nghề”, ông già này bèn xuống “chỉ đạo”, “hỗ trợ”, sau đó trở lại Hà Nội nhiều lần, “viện trợ” nhiều mẫu thuyền đua Olympic mới nhất, những phương pháp tập luyện mới nhất. Thế là mọi chuyện bắt đầu thay đổi, những giáo án và thiết kế thuyền cũ kỹ từ thời Sô-viết không thể vô địch, nhưng các loại mới thì có thể. Đội nữ thì như thế, các nam VĐV vẫn còn đang ngồi khóc chờ Bụt hiện ra!?

tần thời minh nguyệt

text=秦时明月&font=1&size=18&color=0000FF

hi nhỏ, một mình tự học Hán tự, tự đọc thơ Đường, mọi thứ đều là trên giấy trắng mực đen, thông tin không được phong phú, đa phương tiện, đa chiều như bây giờ. Tất cả chỉ là một mình tự thưởng thức cái đẹp, những gì lịch sử còn lưu lại, Đường thi với gần 5 vạn (50 000) bài của hơn 2 ngàn tác giả (số lượng thực tế chắc chắn lớn hơn nhiều, không kể phần đã thất truyền, mai một qua hơn 1200 năm biến động lịch sử).

Kho tàng văn hoá đồ sộ như thế, Trung Quốc lâu lâu bẻ ra một miếng là làm thành một bộ phim, thỉnh thoảng trích một câu là làm được một series truyền hình, thậm chí còn không cần tới một câu, Tần thời minh nguyệt mới có 4 chữ trong một câu 7 chữ. Trông người lại ngẫm đến ta, xưa có câu Nôm na là cha mách qué, ý nói về bản chất, ngôn ngữ Việt cũng thể… phường “ba que xỏ lá”, chẳng có thực chất, thành quả gì!

Lại nói gần đây, giới ngôn ngữ học có xu hướng đánh giá mới cho rằng, thực ra “tiếng Việt” chưa phải là một ngôn ngữ đầy đủ, hoàn chỉnh, mà mới chỉ là một “Creole language”, một dạng tập hợp, hình thành tạm bợ, nhất thời từ nhiều nguồn khác nhau, thừa hưởng cấu trúc ngữ pháp từ gốc gác Môn – Khmer, tiếp nhận hệ thống thanh điệu từ phía Tày – Thái và vay mượn một lượng rất lớn từ vựng từ nguồn Hán tự… 😞 😞

grandiose delusion

ôi nghĩ rằng mình bị chứng Delusion of grandeur dạng nhẹ! Không biết tiếng Việt gọi là gì, nhưng đó là một loại rối loạn tâm lý lưỡng cực, kiểu như con mèo soi gương thấy mình là con cọp ấy! 😬 Tự biết có bệnh cũng nhiều năm rồi, lần đầu để ý thấy là khi đang chèo trên vịnh Ghềnh Rái nhìn về Núi Lớn, Núi Nhỏ – Vũng Tàu, cảm giác 2 ngọn núi bé chút xíu, chỉ cần đưa tay ra búng một cái là cả 2 sẽ bay đi mất. Chỉ mình tôi ngồi trên cái vỏ đậu phộng giữa biển khơi, cái cảm giác ấy thật tự do tự tại! 😬