tử viết

Tử viết: Nhân vô viễn lự, tất hữu cận ưu – 人无远虑,必有近忧。。。 – Khổng tử nói: người không biết lo xa tất sẽ có những nỗi buồn gần… Haiza, là con người mà, không phải lúc nào cũng “vô tư lự” được…

aquaphobia – chứng sợ nước

Chứng sợ nước – aquaphobia của những người ít vận động… Thỉnh thoảng lại thấy nhóm kayak Đài Loan phản đối, biểu tình, nào là: Hoàn ngã nhất hải dương quốc gia – 还我一海洋国家 – Hãy trả lại tôi một quốc gia biển đảo, nào là: Hoàn ngã thân thủy quyền – 还我亲水权 – Trả lại tôi quyền được xuống nước… Lý do là vì chính quyền Đài Loan ở nhiều nơi cấm dân chơi kayak và các môn thể thao nước khác, cho rằng nó tiềm ẩn nhiều nguy hiểm, dễ gây tai nạn chết người. Theo dõi tình hình chung ở Trung Hoa lục địa thì hầu như không có chuyện đó, các hội nhóm thuyền bè ở TQ rất phát triển.

Cớ làm sao mà nơi được gọi là “đại lục – Trung Quốc” thì không cấm biển, mọi người tự do thoải mái chơi, mà nơi mệnh danh là “hải đảo – Đài Loan” lại cấm!? Cái tâm lý, bản năng sợ nước là ăn sâu trong tiềm thức con người, kể từ thời còn là… vượn người kia, không dễ gì mà khắc phục đâu! Như trong các kinh Phật ở Ấn Độ cổ đại đều dùng hình ảnh nước, sông làm ẩn dụ cho các “chướng ngại”, vượt qua được dòng sông, tới được bên kia bờ đã là một bước “chuyển hóa” của “tâm”! Làm nhớ ở VN một thời cũng rầm rộ phong trào dạy bơi, học bơi, thầy cứ dạy còn trò cứ… chết.

Riết có người đâm chán nản, xuất hiện những bài báo, ngôn luận cho rằng, riêng về khoản “bơi lội” thì chỉ cần có “ý thức” là được rồi, không nhất thiết phải rèn luyện kỹ năng bơi lội thật sự, đọc xong bài báo, em không kìm được mà lập tức văng ra: “ý thức… ccc”!!! Rồi xuất hiện các ý tưởng về xây dựng “văn hóa đạp xe” ở VN, em nói: tiếp tục mơ đi! 😃 Đa số những người em biết, đầu tư tiền mua xe xịn về rồi cũng… 3×7=21 ngày là dẹp thôi, cá biệt lại có số chụp hình khoe Facebook xong là dẹp luôn! Phụ tùng xe mua không có (vì có ai thay đâu), toàn phải “đặt hãng” mới có…

Procrastination

Lảm nhảm cuối tuần, cafe sáng ở quán quen, nhân viên cũng quen: “cho anh một ly cafe sữa đá lớn, anh trả bằng Apple Pay!” Nhưng vẫn đang là đầu giờ sáng mà, phần lớn mọi người vẫn còn đang ngái ngủ, cô nhân viên chậm rãi ngước nhìn mình rồi hỏi lại: anh dùng gì ạ!? Mình đáp: cafe! – Cafe đen hay cafe sữa ạ? – Cafe sữa – Ly lớn hay ly nhỏ ah? – Ly lớn – Anh dùng ở đây hay mang đi ạ? – Ở đây – Anh thanh toán bằng gì ạ?… Sau một loạt câu hỏi rất dông dài thì cuối cùng đơn hàng cũng đã được đặt xong, trong khi tất cả thông tin cần thiết thì đã có ở… ngay trong câu nói đầu tiên.

Quen rồi, nên tôi không giận, biết rõ là cô nhân viên không cố tình làm khó. Và cũng biết là trên màn hình máy tính tiền có chừng đó bước cần phải điền thông tin vào, họ đã được tập huấn như vậy! Tôi hay nói đùa: em về mua thêm RAM lắp vào đầu đi, chứ xử lý chậm quá! Phần lớn người Việt đều như thế, cứ rề rà, dây dưa mãi thôi, họ bị vướng một cái gì đó trong… “tâm” á, cứ như là luôn ở trong một “thế giới song song” khác, không chịu nghe, không chịu đọc hiểu những thông tin ở ngay trước mắt. Sống trong thế giới đó quen rồi, đến khi ra gặp phải tác phong làm việc như tụi Tây…

Hay gặp khách hàng khó tính, họ sẽ cho rằng đó là một sự phí phạm thời gian và công sức khi cứ phải lặp đi lặp lại những thông tin đã biết rõ, cứ lảm nhảm vô số bước dư thừa, không cần thiết! Nhưng biết làm sao khác, tác phong đa số người Việt là như thế, có lẽ là do từ nhỏ đã ít vận động, lười tập thể dục, hiệu suất làm việc rất thấp! Ngược lại, ở đầu kia của “phổ” (spectrum) là thói “biết rồi, bắng nhắng”, quá nhanh và thường là… rất sai! Có điều gì rất bất ổn trong những trạng thái thường là liên quan đến mức năng lượng nội tại mà tôi cho rằng đều là do… thể chất mà ra !!!

thịnh thế

Bài như thế này, trước, lúc mới nghe có chút thất vọng vì nhạc không thực sự có nhiều yếu tố mới lạ (có thể do kỳ vọng hơi nhiều), nhưng phần trình bày của Vương Phi rất ấn tượng! Phải dùng đến giọng ca Vương Phi thì có vẻ hơi phí, hơi quá, nhưng với các em tuổi còn nhỏ như vậy thì lại vô cùng xuất sắc! Nhạc phim “Tôi và cha ông chúng ta” – 我和我的父輩 – Ngã hòa ngã đích phụ bối, 2021. Ca từ viết rất khéo, ẩn ý, lồng ghép nội dung tuyên truyền vào câu chuyện chung của nhiều người! Đây là cách người TQ “loan báo tin mừng” ra khắp thế giới: một thời kỳ “thịnh thế” mới đã bắt đầu!

mặc gia

Những ai cho rằng Nho gia là tư tưởng có ảnh hưởng lớn nhất đến toàn bộ lịch sử văn hóa, văn minh Trung Quốc thì tức là vẫn chỉ… “gãi ngứa ngoài da”, chưa thực sự hiểu lịch sử, văn hóa TQ. Nho gia, đó chẳng qua là một cái “chiêu bài mị dân” của các triều đại mà thôi! Ngược dòng lịch sử, khi nhà Tần thống nhất TQ và sau đó sụp đổ nhanh chóng, chủ yếu là do chính sách của nhà Tần quá hà khắc làm cho dân chúng bất mãn. Cái gọi là thể chế, chính sách của nhà Tần là một sự pha trộn giữa Pháp gia và Mặc gia!

Người Tần được đào luyện trong hai luồng tư tưởng này và đã trở nên vô cùng kỷ luật và ngoan cường! Đây chính là lý do làm cho nước Tần trở nên hùng mạnh, đủ sức tiêu diệt 6 nước, thống nhất TQ. Nhưng chỉ có người Tần mới chịu đựng được sự khắc nghiệt của luật Tần, người dân những vùng khác không quen với điều đó, không có đủ thời gian để cho họ thích nghi và dần dần hiểu những giá trị văn hóa Tần, nên tuy đã “nhất thống thiên hạ”, nhưng không giữ được lòng dân và bị thay thế bởi nhà Hán.

Nhà Hán trông vào cái “vết xe đổ” đó nên… không dám thi hành những chính sách cứng rắn theo kiểu Pháp gia như nhà Tần, họ tìm một học thuyết thay thế, đó chính là Nho gia! Nói những lời “có cánh”: Nhân Lễ Nghĩa Trí Tín thật dễ nghe, nhưng không có gì bảo đảm sẽ thực hiện được. Tuy vậy nhà Hán hiểu rõ, đây chỉ là… chiêu bài mị dân mà thôi, bên trong họ vẫn ngấm áp dụng các chính sách của Pháp gia, Mặc gia, giống hệt như nhà Tần trước đó, chỉ là làm theo cách khéo léo, mềm mại hơn mà thôi!

Về Pháp gia: Hàn Phi tử, Thương Ưởng, Lý Tư, Thân Bất Hại, Quản Trọng .v.v… thì nhiều người đã bàn luận rồi, là nguồn gốc tư tưởng của luật pháp Tần! Nhưng Mặc gia mới đích thực là căn bản của… văn hóa Tần, rất nhiều người không hiểu và đánh giá thấp vai trò của Mặc gia, vì chính thức thì Mặc gia đã chết, sau thời Tần, gần như không còn ai theo, không còn mấy ai nhắc đến nữa! Chết trên “danh nghĩa”, nhưng vẫn tồn tại trong “thực tế”, tồn tại trong một mạch văn hóa liên tục kéo dài đến tận ngày nay!

CUES

Từ ngày chuyển qua hệ Shimano CUES là cảm thấy an tâm… CUES là hệ thống “xích, líp, đề” dự tính sẽ thay thế cho tất cả các “phân mảnh thị trường” khác của Shimano như Tourney, Altus, Acera, Alivio, Deore… Theo đúng bài bản của marketing hiện đại: đưa ra rất nhiều lựa chọn cho người sử dụng và đồng thời cũng tạo ra nhiều vấn đề mới, rồi sau ít năm, ra sản phẩm mới để… giải quyết các vấn đề đó “giúp cho” khách hàng! 😃

Mà vấn đề với Tourney, Altus, Acera, Alivio, Deore… là chúng kém bền, còn CUES được thiết kế cho các xe đạp điện mới sau này, mà công suất động cơ xe đạp điện (nếu chiếu theo luật định) là mạnh gấp 3, 4 lần sức đạp của người. Nên cần có hệ thống xích líp cứng cáp hơn, thời gian sử dụng của CUES vì thế cũng gấp 3, 4 lần so với các sản phẩm trước. Và chọn nó cũng vì thế mà thôi, mệt mỏi khi cứ năm nào cũng phải thay mới…

lưỡng tính sóng – hạt

Có những vấn đề vô cùng khó hiểu, bạn gãi đầu gãi tai mãi mà vẫn chưa thể hiểu ra được bản chất của nó, ví dụ như ánh sáng! Newton nói ánh sáng là… hạt, nhưng Thomas Young lại cho rằng nó là sóng! Thế rồi, từ Niels Bohr đến Einstein, Heisenberg… tranh luận suốt mấy thế kỷ nay. Vì chưa hiểu được bản chất của ánh sáng, nên đến tận ngày nay, chúng ta đành phải… tỏ ra “cao siêu một cách triết học” khi phát biểu rằng ánh sáng mang… “lưỡng tính sóng – hạt”!!! Ánh sáng là gì thì cho đến tận ngày nay, khoa học vẫn chưa giải thích rõ ràng được, nhưng đã có thể nói chắc một điều:

Nó không phải là sóng, và đồng thời cũng chẳng phải là hạt, sóng hay hạt chẳng qua là hạn chế của cách con người quan sát hiện tượng mà thôi! Và con người chính là như thế, khi không hiểu, không thể diễn đạt, giải thích cho rõ ràng, tường minh điều gì, thì họ bắt đầu viện đến những câu chữ mang tính… “triết học”! Tức là nói loanh quanh một cách nhập nhằng, mơ hồ, tạo ra một đám bụi mù “cao siêu” như thế! Cũng như khi chúng ta loay hoay giải thích với các khái niệm cũng rất “triết học”, kiểu như… “chủ nghĩa tư bản kỹ thuật số” và “chủ nghĩa xã hội công nghệ” vậy! :D

sail freighter

Lảm nhảm giữa tuần, suy nghĩ vẩn vơ một chút thì thấy rằng xu thế tàu hàng chạy buồm (trở lại gần giống như Age-of-sail – Thời đại thuyền buồm hàng trăm năm trước) sẽ là xu thế tất yếu! Đương nhiên tàu vẫn sẽ có máy, vẫn chạy bằng động cơ, nhưng nâng dần thời gian chạy bằng sức gió lên 50~90% để tiết kiệm chi phí và giảm thiểu tác động đến môi trường.

Nghĩ sâu thêm một chút nữa thì sẽ thấy rằng những yếu tố “công nghệ”: #1: cột buồm telescopic (dạng các ống rỗng lồng vào nhau để có thể kéo dài, thu gọn được) và #2: buồm cánh dơi (Chinese junk rig), hai yếu tố mang tính cấu trúc này cũng là tất yếu! Tất cả gần như là đã sẵn sàng, chỉ đang chờ một “cú hích” về luật và thị trường nữa mà thôi…

lảm nhảm đầu tuần

Lảm nhảm đầu tuần… Nhiều người bảo, công an VN thường… “nuôi cho béo để thịt”, chuyện đó hiểu theo nghĩa nào đó là cũng đúng! Nhưng đó vẫn là nói một chiều, chưa nhìn rõ toàn cảnh bức tranh xã hội. Môi trường mà tội phạm mọc lên như nấm sau mưa, hết lớp này đến lớp khác, sai trái, phạm pháp nhan nhản, đến mức không thể xử lý hết, chỉ có thể xử những vụ việc nổi cộm mà thôi! Chừng nào văn hóa xã hội tiến bộ, bớt đi tình trạng “biết sai nhưng vẫn làm”, “cố quá thành ra… quá cố”, chứ tội phạm ở VN chính là theo kiểu: bị bắt vì ăn trộm 5 con gà, rồi xin phán quan cho được ăn trộm từ từ, giảm dần dần lại… 4 con, 3 con, rồi 2 con, 1 con…!?!?

Dân trí như thế thì vẫn cứ… “nuôi cho béo để thịt” thôi! Vì mọi việc trong cuộc sống rõ ràng là đều… tương sinh, tương tùy, nói đơn giản dễ hiểu tức là… dân nào thì quan nấy, nồi nào úp vung nấy thôi! Về các loại tội phạm lừa đảo, trong các thành phần được cứu từ bên Cam về, có một bộ phận lớn… vẫn sẽ quay lại con đường cũ, lại tiếp tục lừa bịp người khác. Và tất cả các tệ nạn xã hội cũng y như thế, khả năng rất cao là sẽ… “ngựa quen đường cũ”. Vì sao như vậy, đơn giản vì… họ không biết làm gì khác! Nói thì có vẻ xa vời, nhưng giáo dục thế nào, đời sống văn hóa xã hội như thế nào mà đẻ ra những con người trống hoác bên trong như vậy!?

Nên cứ thế, họ sẽ lặp lại những việc đã được ai đó “dạy” cho một lần, não của họ đã chết, không còn thay đổi được nữa! Đây là sự thất bại chung của một nền “văn hóa” suy đồi, ah, mà cũng trong lúc đó thì, kỳ quái thay, “công nghiệp văn hóa” vẫn cứ rực rỡ thành công! Chúng ta hoàn toàn có thể đặt ra thuyết âm mưu như sau: sau thời gian được phái ra nước ngoài thực hiện một nhiệm vụ vô cùng khó khăn và phức tạp là… gây náo loạn, bất ổn ở những xứ có dân trí thấp, thì “anh Chí” đã được “tổ chức” triệu hồi, từ đây biến mất khỏi giang hồ, sống ẩn dật, sung túc, an nhàn trong một biệt thự triệu đô ở một vùng “sơn thủy hữu tình” nào đó!

Modus tollens

Lại lảm nhảm cuối tuần, xưa đi học, thầy Đặng Đình Áng có nói, tất cả những gì các anh học trong toán chỉ đếm đủ trên một bàn tay này thôi (thầy đưa bàn tay ra)! Ý thầy tức là: chỉ có 5 phương pháp chứng minh toán học, và tất cả những việc chúng ta làm là lật ngược lật xuôi 5 phương pháp ấy! Một trong năm phương pháp đó có tên tiếng Latin là Modus tollens, diễn giải như sau, “nếu P suy ra Q”, thì điều đó cũng tương đương với “không Q suy ra không P”! Hai mệnh đề này tương đương với nhau về mặt logic…

(P → Q) ≈ (¬Q → ¬P) nên nếu chứng minh P → Q không được thì các anh hãy tìm cách chứng minh ¬Q → ¬P, vì hai điều này là tương đương với nhau! Đó là cách diễn đạt bằng logic… nghe thầy nói xong, tôi về gãi đầu gãi tai suy nghĩ mãi, từ đó đến giờ hơn 20 năm thì biết là, có một cách diễn đạt tương tự bằng thơ Thiền: Tác hữu trần sa hữu, Vi không nhất thiết không… – 作有尘沙有,为空一切空。。。 – Có thì có tự mảy may, Không thì cả thế gian này cũng không. Có không bóng nguyệt lòng sông…

kit

Lảm nhảm cuối tuần… Trong giới đóng xuồng (phương Tây) có cách gọi là “kit – bộ làm sẵn”, nhiều người thích đóng xuồng bè, loay hoay với sông nước. Nhưng đóng xuồng cần khá nhiều thiết bị máy móc cũng như đòi hỏi tay nghề nhất định, cái mà họ không dễ có. Nên họ đi mua một bộ “kit”… đây là các thiết kế xuồng đã được cắt sẵn thành các mảnh ván gỗ, họ chỉ việc mua về, ráp lại, trát keo, bọc composite! Như thế họ có thể “thỏa mãn đam mê” tự tay “đóng” một chiếc xuồng nhỏ với sự đầu tư tối thiểu về trang thiết bị cũng như tay nghề. Những phần khó nhất: thiết kế, tính toán, đo và cắt các thành phần thì đã được làm sẵn trong cái “kit” đó.

Nghĩ rộng ra, vô số hình thức kinh doanh cũng là… “kit”! Như máy tính – PC cũng là dạng kit, xưa rất nhiều người khoái tự tuyển chọn và ráp một cái máy để bàn theo ý mình, phải mua card màn hình hiệu này, ổ cứng hiệu kia. Xe đạp cũng vậy: khung sườn là phải hãng này, xích líp là phải hiệu kia. Đến máy ảnh cũng vậy, nhiều người loay hoay mãi thôi: body – thân máy này phải đi với lens – ống kính nào, phải chọn bộ lọc – filter nào để ảnh đẹp. Con người mà, phải bày trò cho họ chơi, để họ cảm thấy mình… tài khéo, thực ra đều trong cái “ma trận” mà “nhà cái” đã bày sẵn! Đến một cái tuổi hiểu ra rằng… nên dành thời gian cho những cái quan trọng hơn!

não trạng A.I.

Trước có một ku viết bài bình luận về thiết kế tàu thuyền, phát ngôn cũng có vẻ hiểu biết! Anh ta cho rằng thiết kế tàu này dở, có một khuyết điểm nghiêm trọng là tàu “có xu hướng quay đầu vào gió”! Người không có kinh nghiệm đọc cũng gật gù: anh này giỏi .v.v… Nhưng người hiểu vấn đề sẽ lập tức biết rằng ku này chỉ đọc được ở đâu đó rồi lặp lại như con vẹt mà hoàn toàn không hiểu gì nội dung bên trong! Đơn giản về vật lý: vật có chiều dài lớn hơn chiều rộng nhiều lần, trước sau không đối xứng khi thả tự nhiên sẽ có xu hướng quay theo gió, hoặc là xoay đầu, cũng có thể là xoay đuôi, đây đơn giản chỉ là… quy luật vật lý! Người thiết kế thường chọn cho tàu xoay đầu vào gió, đây là tư thế an toàn nhất, vạn nhất tàu mất động lực thì sẽ tự xoay đầu, tránh bị lật vì sóng đánh ngang!

Đây thực ra có thể xem là ưu điểm chứ không phải là khuyết điểm! Tôi gọi đây là kiểu… não trạng A.I., biết được một số ngôn từ những không hiểu được nội hàm bên trong, nghe câu “có xu hướng quay đầu vào gió” là lập tức suy diễn, quy kết thành “khuyết điểm” mà không hiểu rằng đây chỉ là tất yếu vật lý! A.I. hiện tại như vậy, và não trạng của nhiều người cũng y vậy, học lóm được một số từ ngữ, nhưng hoàn toàn không hiểu các quy tắc logic, các quy luật vật lý, etc… Làm tôi nhớ nhiều năm trước cũng có một đám chuyên suy diễn “Định luật Bernoulli” theo kiểu vô cùng thiểu năng, xàm xí! Học mà chỉ nắm được cái vỏ ngôn từ bên ngoài thì càng học… càng dốt mà thôi! Em lạy các bác, làm ơn… tập thể dục nhiều hơn một chút, sẽ hiểu ra về vật lý, đừng ngồi đó xào xáo ngôn từ nữa!

rush e

Chương trình âm nhạc cuối tuần… Rush E, tiểu phẩm có tính trào phúng được viết theo phong cách tựa dân ca Nga, đằng sau “tác phẩm” này có vô số câu chuyện thú vị, mọi người có thể tự tìm hiểu thêm. Nó bắt đầu theo kiểu… “Mr. Bean – thằng Đậu”, loại “âm nhạc dành cho kẻ đần”, một note nhạc được lặp lại đơn điệu 16 lần, như trong một clip hài của Mr. Bean…

Từ đầu đến cuối buổi hòa nhạc ông ta chỉ chơi đúng một note. Rồi từ từ, giai điệu phát triển phức tạp đến mức… “không thể chơi được”. Nhưng vì khó đến “không thể chơi được” nên đã có rất nhiều người cố gắng bác bỏ cái “không thể” đó sử dụng vô số nhạc cụ khác nhau. Riêng tôi thấy giai điệu này rất catchy, thuận tai, nếu không muốn nói là khá hay!

vũ khí âm thanh

Vũ khí âm thanh đã được xài như thế nào!? Nhớ lại vụ Mỹ xâm lược Panama năm 1989, cũng gần gần giống như việc xảy ra ở Venezuela cách đây ít lâu. Đây là năm bức tường Berlin sụp đổ, không còn đối trọng, và thế giới tưởng là sẽ được hòa bình đã vô cùng ngạc nhiên khi Mỹ đổ hàng chục ngàn quân vào Panama nhằm lật đổ nhà độc tài Manuel Noriega, cũng là một tên tay sai được chính người Mỹ dựng lên hơn 20 năm trước nhưng đến lúc đó đã không còn “biết vâng lời”! Sau nhiều ngày chiến sự ác liệt, Manuel Noriega bỏ trốn vào Sứ quán Vatican tại Panama xin tị nạn chính trị. Theo thông lệ ngoại giao, người Mỹ không thể xông vào sứ quán bắt người, thế nên tướng Maxwell Thurman, biệt danh “Max điên”, đã cho bố trí nhiều loa công suất cực lớn và mở nhạc rock suốt ngày đêm quanh sứ quán!

Sau vài ngày thì Manuel Noriega chịu hết nổi và ra đầu hàng! Nên việc mở nhạc ầm ầm đến mức không thể chịu nổi lâu nay ở VN, không biết (nghĩ theo kiểu thuyết âm mưu) có phải là thủ đoạn của một ai đó hay không, chứ người có tâm trí lành mạnh bình thường không ai như thế! Đầu tiên là tìm cách nhập loa giá rẻ từ TQ về, sau đó là kích động nhậu nhẹt, mở nhạc, bán loa, cho thuê loa… Dân ngu nên ai xúi điều gì cũng làm, bất kể là thiểu năng thế nào! Nên chuyện mở loa ầm ĩ này, nói là đã có luật, nhưng chưa phạt, chưa rèn thành nề nếp liên tiếp rất nhiều năm thì chưa xong được đâu! Nói đâu xa, như các vụ vi phạm luật giao thông, đã có camera A.I., đã nâng mức phạt lên cao như vậy, nhưng qua thời gian là… đâu vẫn lại vào đấy thôi! Muốn sửa đổi “dân tộc tính” á, e là sẽ mất nhiều thế hệ…

Man in the Middle

Bởi ta mới nói, nó như con vẹt biết giả tiếng ấy, thấy con chuột bò đến bèn giả tiếng mèo để đuổi chuột đi, thấy con mèo đến bèn giả tiếng người nạt nộ đuổi mèo đi. Ai chỉ nghe mà không nhìn thì không biết nó là vẹt (Việt) !!!

Tôi cho là… những kiểu thủ đoạn “vừa giả làm người mua, vừa giả làm người bán” này là một nét cá tính vô cùng đặc trưng, rất rất chi là… Vietic !!! Dùng người này để chống người kia, thể hiện ra vô số “mặt nạ” khác nhau, mạo danh, đóng giả thành vô số “vai diễn”, kích động cho các bên đánh nhau bằng các câu chuyện hoang đường, bịa đặt, vừa ăn cướp vừa la làng, vừa là đĩ điếm vừa là thánh nữ .v.v… mới một vụ việc đơn lẻ mà đã… 9300 tỷ đấy !!! Tiếng Anh gọi đây là những thủ đoạn MitM – Man in the Middle – người đứng giữa: nghe lén, rình mò, thu thập thông tin, suy đoán, thay đổi, ngụy tạo phát ngôn, giả mạo tài liệu, tung tin đồn, vu vạ, dàn cảnh, gài bẫy, etc… Không nói đâu xa, trong hơn chục năm qua, có đến hàng mấy chục tài khoản tìm cách mạo danh người quen biết của tôi, lân la tìm cách nói chuyện, tự nhiên giống như đúng rồi vậy!

Nhưng “văn tức là người” mà, ngu thì không cách nào giấu được, chỉ nói 2, 3 câu là lòi ra thôi, không lừa được ai nhưng vẫn cứ cố! Những thủ đoạn kiểu như vậy xài được là do dân trí cộng động quá thấp! Chính vì dân trí “lè tè ngọn cỏ”, vì xã hội nhiễu nhương đủ thứ vấn đề, con người không biết tin vào đâu, nên xuất hiện những thành phần lưu manh kiếm ăn bằng cách “đứng giữa”, chuyên “mượn đầu heo nấu cháo”, chuyên “la liếm, bịa đặt và dựng chuyện” khắp nơi. Vấn đề không hoàn toàn nằm ở tội phạm, vấn đề còn ở từng người dân, nền tảng sống, môi trường văn hóa như thế nào mà để cho một đám “thiểu năng” thao túng, lộng hành, đến mức làm bất ổn xã hội nghiêm trọng! Nên, nếu ai còn phê phán “chính danh” hay “chấm điểm công dân” là vẫn còn chưa nhìn rõ “bản tính thật” của một bộ phận rất đông đảo người Việt!

Capo Famiglia

Chuyện xảy ra ở Venezuela làm tôi nhớ đến một trường đoạn rất kinh điển, trong bộ phim cũng rất kinh điển “The godfather – Bố già”, là Bố già origin chứ không phải loại pha-ke nhé! I’m gonna make him an offer he can’t refuse – Tôi sẽ đưa ra một đề nghị mà anh ta không thể từ chối, và mở ngoặc, cho những ai chưa xem phim đó, không thể từ chối được là vì…

Có một khẩu súng đang chĩa vào đầu! Một phong cách rất “Capo Famiglia”, và cũng rất là “Trumpist”, không lẫn đi đâu được, đến cả ngoại hình cũng hao hao giống nhé! Cũng một câu thoại khác, cũng trong một bộ phim Mỹ nữa là “Thiện ác tà – The good, the bad and the ugly”: thế giới có 2 loại người, một loại tay cầm súng, và loại kia phải đào (dầu)!

tiền sử bạo lực

Nếu đơn thuần là làm kinh tế, và làm ăn theo luật, thì Mỹ hoàn toàn không có cửa, với lịch sử chỉ 250 năm, không thể so với sự thâm trầm, sâu xa hàng ngàn năm của TQ. Ví dụ như đất hiếm, TQ chiếm 70% sản lượng toàn cầu, nhưng kiểm soát 90% nguồn cung, do nhiều nước, ví dụ như VN, có trữ lượng nhưng không có công nghệ khai thác và chế biến, mà với đất hiếm thì lời hay lỗ là bài toán phức tạp, không đơn giản “múc đem bán” là sẽ có lời. Cuộc “thương chiến” đang bước vào giai đoạn căng thẳng khi các bên lần lượt tung ra các nước đi hiểm, TQ đang “chiếu – checkmate” với chiêu đất hiếm! Nên có người đã cảm thấy khó, không muốn chơi “theo luật” và cố gắng “làm luật” mới! Như chuyện xảy ra ở Venezuela ngày hôm qua…

Trong khi TQ gần như là đang “bao tiêu” toàn bộ sản lượng dầu của Venezuela, đã đầu tư một số tiền đáng kể, và ngày càng gia tăng ảnh hưởng ở quốc gia này, thì Mỹ lại muốn “cướp không” số dầu này, nhất là nơi có trữ lượng dầu số 1 thế giới! Quan trọng nữa là không thể để “hậu viện” của mình dần dần trở thành… “tiền đình” của người khác! Đến tận ngày nay, rất nhiều người Việt vẫn chưa hiểu, hay không muốn hiểu, vì sao TQ có thể trở thành như vậy, khoa học kỹ thuật đã đạt đến trình độ một 9, một 10 so với phương Tây, còn kinh tế thì đang trên đà vượt lên. Chuyện dùng sức mạnh quân sự để giải quyết vấn đề là hoàn toàn có thể dự đoán trước, nhất là với một đối tượng có “tiền sử bạo lực” như thế…

vietic

Trước tôi có đặt một món hàng trên một trang TMDT, shipper giao hàng, trả tiền xong tôi đóng cửa đi vào trong nhà. 15 phút sau vẫn thấy anh shipper ngồi trước cửa, tuổi trung niên, tướng tá cao to, khỏe mạnh! Tôi chạy ra hỏi ảnh sao giao hàng rồi mà chưa đi, ảnh than phiền là người bán hàng bảo lộ trình đi có 30km, mà thực tế chạy đến gần 40km, rồi than mệt, than khổ… Tôi nói hàng này đã trả tiền ship rồi, nếu anh có khiếu nại gì thì lên trang TMDT mà phản ánh, ảnh gật đầu tỏ ý hiểu. 30 phút sau, vẫn thấy ngồi trước nhà, tôi chạy ra hỏi: Anh có bị làm sao không, sức khỏe vẫn ổn chứ? Anh shipper kêu vẫn ổn, nhưng lại tiếp tục than, than phải đi đến 40km, tiếp tục than khổ, than mệt, càm ràm thêm 30 phút nữa, dù người trông có vẻ hoàn toàn khỏe mạnh, bình thường.

Trước tôi cũng có nói hiệu suất làm việc của người Việt vô cùng thấp, ví dụ một chuyện có thể làm trong 30 phút sẽ cố dây dưa thành 2 tuần. Mà ví dụ này là tôi thấy ở một công ty tư nhân có yếu tố nước ngoài (Mỹ) đấy nhé, nơi được trông đợi là phải có hiệu suất làm việc tương đối tốt. Thế nên, trong nước, nhà nước, chuyện có thể làm trong 30 phút mà mãi đến 2 năm vẫn chưa giải quyết xong là chuyện… thường ngày ở huyện thôi! Nó không đơn giản là không làm được việc, hay cố tình dây dưa, trì hoãn đâu, cứ tưởng tượng một người sống như thế suốt đời sẽ trở thành như thế nào!? Khi sự việc lặp lại một vài lần thì có thể xem là sự cố, nhưng khi cả đời sống theo kiểu đó, tâm lý con người ta sẽ trở thành những thực thể vô cùng quái đản, sẽ trở thành… những kiểu “thần kinh bệnh”!

Không nỗ lực thay đổi bản thân (hay chính xác hơn là không tự thay đổi được), nhưng ai khác “tôi” là không được, “tôi” là đúng, dùng cái “tôi” của mình gây phiền hà, cản trở khắp mọi nơi. Tệ hơn nữa, khi cảm thấy mình không có “giá trị”, họ sẽ bày ra vô số trò lưu manh lặt vặt để ngáng đường, phá hoại người khác, không muốn thấy người khác làm được việc. Một số những “cái tôi” không làm được việc lại rất giỏi tạo hình ảnh, giỏi ăn nói để vẽ ra những “vỏ bọc hoàn hảo” trong mắt người khác, rất biết cách dùng ngôn từ ngụy biện, hư ảo, hoang tưởng để che dấu bản thân. Tiến thêm một bước nữa là hoa ngôn xảo ngữ để lừa bịp người khác. Nói ra thì lại bảo “miệt thị dân tộc”, nhưng tỷ lệ những người Việt như vậy trong cộng đồng không phải là “thiểu số” đâu mà chính là “đa số” ấy!

Không biết thực sự là vì những nguyên do gì, là do di truyền, là do thể chất, do quá trình học tập, rèn luyện, hay do bối cảnh xã hội, môi trường văn hóa, nhưng quả thực những kiểu người… đi một bước là vấp một bước, mà vấp ở đây là… vấp vào “cái tôi”, chưa đi đâu cả là bụi đã bay mù trời rồi (Vị hành tiên khởi trần – Lý Bạch). Nhìn đâu cũng chỉ thấy được “chính mình”, ngoài “cái tôi” của bản thân ra không thấy được điều gì khác, lúc nào cũng “tôi biết, tôi đúng, tôi hơn người”. Ai khen một câu là nở phổng mũi, ai xúi bẫy việc gì có dại dột đến đâu cũng đều rắp rắp nghe theo, bên trong không tự “trì định” được bất kỳ thang giá trị nào, “cái tôi” biến ảo như là là sắc màu của con “salamander” vậy! Vì đâu đã tạo ra những loại “Vietic” như vậy, khắp từ hải nội cho đến hải ngoại!?

Và khi cái “đa số” ấy tương tác qua lại suốt mấy chục năm sẽ tạo ra môi trường văn hóa xã hội như thế nào!? Nói là “thần kinh bệnh” cũng đúng, nói là một kiểu “hội ma túy” bên trong cái “viện tâm thần” cũng không phải là quá xa sự thật, những kiểu tâm lý vô cùng “bệnh hoạn, què quặt”, ai đã trãi qua, hoặc lưu tâm quan sát mới hiểu được. Đương nhiên cũng không thể vơ đũa cả nắm, xã hội vẫn luôn có người này người kia, nhưng đây là nói đa số, hơn 70, 80% là như vậy! Trước, tôi có nói, hiệu suất làm việc của một người TQ cao hơn một người ĐNA khoảng 7 ~ 8 lần. Hiện tại, thu nhập bình quân đầu người TQ cao hơn VN khoảng 3, 4 lần, nhưng phải trừ đi phần vay nợ, phần lạm phát, phần “thần số học”, phần “tự định giá” .v.v… trừ hết đi rồi sẽ quay về đúng tỷ lệ thực chất 7 ~ 8 lần thôi!

chủ nghĩa xã hội

Phần lớn những tuyến đường sắt cao tốc ở TQ đến tận ngày nay đều lỗ, chính phủ bù lỗ và đây chính là ý nghĩa của cụm từ… “chủ nghĩa xã hội” !!! Chấp nhận lỗ, chi tiền ở mặt này để xã hội đạt được sự tiện lợi, tiến bộ trên nhiều mặt khác! Chấp nhận một giải pháp lỗ về tiền bạc ở một lĩnh vực nhất định, để giải quyết bài toán giao thông manh mún, phân tán, tự phát và cuối cùng rồi sẽ… gây ra nhiều tốn kém hơn nữa, nếu không có một giải pháp tập trung, triệt để, áp từ trên xuống cho toàn xã hội!

Nói cách khác là lấy tiền thuế của người dân chi vào những việc công ích theo một cách rất hiệu quả và lâu dài! Bài toán “cao tốc” này, mới nghe thì có vẻ đơn giản, nhưng thực sự là đặt cược vào dân trí, là phép thử khả năng phân chia và phối hợp lao động của toàn xã hội. Đây thực chất là một dạng bài toán “tối ưu toàn cục”… VN sẽ không bao giờ làm được chuyện này, mỗi người VN, ai cũng cố gắng “tối ưu cục bộ” cho riêng mình, tầng tầng lớp lớp cục bộ theo những kiểu vô cùng quái đản!

Kết quả hiển nhiên là toàn xã hội trở thành… chậm (tiến) !!! Chiều đi ngang qua chụp được cái hình, lấp con kênh tự nhiên rộng hơn 10m rồi đặt cái ống cống bé tí đường kính chưa đầy 1m, về sau ngập nước lênh láng lại đổ… tại trời! Rồi rất lâu sau đó nữa, sau khi đã hợp pháp hóa “từ công trở thành tư” thành công, sẽ lại vòi một đống tiền để “giải tỏa”, nói cách khác chính là tìm cách đẩy hậu quả đến ngày sau! Chỉ cần là ai đó khác, toàn cộng đồng chịu cũng được, chỉ cần không phải “tôi” là được!

Rozinante

Tu bổ “con ngựa già Rozinante” (tên vật cỡi của Don Quixote trong tiểu thuyết của Miguel de Cervantes). Bộ líp 8 tầng gồm 8 líp con được “xâu” lại bằng 3 “cây kim” như trong hình! Do lâu nay chỉ đạp loanh quanh trong thành phố nên chỉ mòn đúng 2 cái líp ở giữa… những cái khác hầu như không bao giờ xài tới, hàng thay thế rất khó kiếm, lúc mua được lúc không! Cũng tương tự với cái đĩa 3 tầng, toàn chỉ xài cái ở giữa! Vấn đề không phải là tiền… mà là tâm lý hám lợi, rất ít người chịu bán líp lẻ vì không có lời!

Mà tôi rất ghét cái thái độ làm việc thiếu chi tiết, không sâu sát này, bực vì hư chỉ 1, 2 cái mà phải thay nguyên bộ! Đôi khi tôi có cảm giác chúng ta đang sống trong một thời đại tiêu dùng rất kỳ quái, ngày nay phụ tùng hư người ta không sửa, cũng không thay thế, người ta… thay nguyên con xe, vì năm nào cũng ra xe mới, mẫu mã, công nghệ mới! Vấn đề với các loại Tourney, Altus, Acera, Alivio, Deore, etc… là các lá líp quá mỏng, rất mau hư. Quyết định đổi sang hệ Cues, lá líp dày 2mm thay vì chỉ có 1.5mm.