ra-cót – ra-két

ó đánh kiểu gì mà chẻ đôi toà nhà sát đến tận móng… Suy nghĩ 1 chút thì sẽ thấy toà nhà đó phải chứa cái gì đó nên mới banh xác như thế! Kh-22, Kh-29, Kh-31, Kh-32, Kh-35, Kh-38, Kh-47 Kinzhal, Kh-50…

Kh-55, Kh-58, Kh-59, Kh-103, P-270, P-500, P-700, P-800, Kalibr, Iskander, Tochka, Klub, etc… mới chỉ 1 phần nhỏ trong kho tên lửa mà Nga sở hữu! Nên về khoản ra-cót – ra-két mà nói, nếu Nga số 2 thì không ai số 1!

chiến tranh và hoà bình

iếp tục chương trình điện ảnh Xô-viết, 3 tập, tổng cộng 6h của bộ phim kinh điển: Chiến tranh và Hoà bình – Mosfilm! Đến tận giờ, vẫn có chút nuối tiếc vì ngày trẻ không đọc nhiều văn học Nga lắm. Lại có xu hướng ghét những gì suy nghĩ cao siêu, chỉ thích cái gì thực tế, cụ thể (kiểu như Pie đệ nhất)! Không như con em gái tôi, nó thì: Chiến tranh và Hoà bình, Tội ác và trừng phạt, Sông Đông êm đềm, Anna Karenina, Anh em nhà Karamazov, Eugene Onegin…

Cái gì cũng đọc, hàng chục ngàn trang, từ nhỏ nó đã nổi tiếng là con mọt sách trong nhà! Còn thằng anh nó vẫn luôn nhìn sách vở bằng thái độ nước đôi, hai mặt, vì đã thấy vô số thử bị “quỷ ám” do “đọc sách”! Thế nên không thấm Lev (Tolstoy) nổi mà chỉ thích Alexei (Tolstoy). Nói về tính cách, tâm hồn Nga, chỉ cần đọc 4 tựa sách bên trên là đủ biết họ quan tâm những điều gì rồi: Chiến tranh và Hoà bình, Tội ác và trừng phạt, Sông Đông êm đềm, Anna Karenina! 😅

“làng gốm bát tràng”

hực trạng MXH bây giờ: tràn ngập những thể loại “Làng Gốm Bát Tràng”… thú thật, cảm giác đầu tiên, nhìn là cứ muốn ói! Tôi cứ phải nói thẳng và nói thật như thế, đó cũng là kiểu phản xạ sinh học tự nhiên của con người! Nhưng các thể loại ấy chỉ chiếm chưa tới 2, 3% dân số mà thôi, tỷ lệ rất ít ỏi, nên thực trạng như vậy xảy ra chẳng qua là do đám truyền thông bẩn, chúng nó phải ra tìm cách nhanh nhất để đánh vào ác cảm tự nhiên của con người! Về lý mà nói, tôi không phản đối chuyện đòi hỏi quyền lợi, bình đẳng của giới LGBT, nhưng chuyện đó hoàn toàn khác với những chiêu trò bẩn bựa trên MXH.

Mà nói về bẩn thì… không kể là tôn giáo, chính trị, học vấn nào, cái xấu, cái ác nằm trong mỗi con người, không phân biệt phe phái! Đám truyền thông bẩn chúng nó sử dụng chiêu bài như thế, chứ quan tâm éo gì “quyền LGBT”, LGBT cũng chỉ là 1 thứ “hàng hoá” của đám truyền thông mà thôi! Thực trạng là con người hiện đại trở thành nạn nhân của chính họ, các loại “giang hồ mạng” luôn tìm cách gán ghép, chụp mũ, kích động cho bên này đánh bên kia! Làm sao để đối phó với tình trạng như vậy, đó chính là bài test về giá trị bên trong mỗi chúng ta! Ah mà nói thế thôi, rất nhiều người không thể hiểu cái họ bên trong họ không có!

Sergei Aleshkov

hương trình điện ảnh Xô-viết cuối tuần… 🙂 post trước là phim về người chiến sĩ Hồng quân già nhất, hôm nay là phim về người chiến sĩ Hồng quân trẻ nhất, cả hai đều là những nhân vật lịch sử có thật! Cậu bé 6 tuổi Sergei Aleshkov, toàn bộ gia đình đã bị Phát-xít Đức sát hại, hoảng sợ đi lang thang trong rừng và được các chiến sĩ Trung đoàn Cận vệ 142 nhận nuôi!

Như người ta hay nói, tức là son – of – the – regiment, cậu bé hoạt động như 1 thành viên trung đoàn, làm nhiệm vụ liên lạc, tham gia cứu thương và góp phần tạo nên nhiều chiến công. Về sau, được tướng Chuikov tặng 1 khẩu Browning và gởi đi học trường thiếu sinh quân Suvorov. Trong thành phần QĐND VN cũng không thiếu các “con – trai – của – trung – đoàn” như thế!


Nikolai Morozov

óng xem đủ các tập phim Ded Morozov, phim dựa trên một nhân vật lịch sử có thật, Nikolai Alexandrovich Morozov, gốc gác từ một gia đình đại địa chủ, suốt đời hoạt động lật đổ chế độ Sa-hoàng! Tổng cộng ông ta ngồi tù 25 năm, nhưng cũng nhờ thời gian ở trong tù đó mà trở thành nhà bác học, tự học 11 ngôn ngữ, xuất bản nhiều công trình sách vở, và trở thành viên danh dự Hội hàn lâm Xô-viết, mặc dù chưa bao giờ gia nhập Đảng CS.

Năm 1942, ở tuổi 88, Nikolai Mozorov tình nguyện nhập ngũ tại Leningrad, đây có thể là người lính Xô-viết già nhất trong lịch sử. Người ta không cho ông già gân ra trận, nhưng ông cứ khăng khăng cương quyết, thậm chí doạ kiện lên Stalin! Cuối cùng thì người ta cũng cho ổng được ra trận thử… 1 tháng! Một tháng với vai trò lính bắn tỉa, tiêu diệt hơn 1 chục quân địch! Ông vẫn tiếp tục sống để chứng kiến Phát xít Đức sụp đổ, và qua đời năm 1946 ở tuổi 92!

điện báo

ost cho một số bạn trẻ bây giờ hiểu “điện tín – điện báo” là cái gì, chứ không lại bảo: “Telegram là phần mềm gởi tin nhắn, Telegraph là tên của 1 tờ báo của Anh…” Nhớ những năm 198x, bà mẹ tôi đi học Bác sĩ chuyên khoa 1 ở Hà Nội, lâu lâu vẫn gởi điện báo về nhà, cái loại chữ “telex” mà đứa con nít như tôi lúc đó, dù đã biết đọc, vẫn không cách nào đoán ra được nghĩa là gì! Ban đầu là có người cầm ma-níp (manipulator) gõ mã Morse tic tè, tic tè…

Về sau được tự động hoá bằng máy, đầu gởi gõ trực tiếp ABC (máy tự động chuyển thành mã Morse), ở đầu nhận tự động chuyển ngược thành ký tự ABC và in ra trên 1 cuộn giấy thông qua 1 cái “máy đánh chữ” (như trong hình). Sau đó người ta xé đoạn băng giấy đó ra, dán thành nhiều hàng lên 1 tờ giấy và đi phát cho người nhận! Tiếc là không còn tìm được hình minh hoạ nào bằng tiếng Việt có mã telex (nguồn gốc của kiểu gõ telex trên máy tính ngày nay).

rp-1

oàn xài những thành phần, như người ta hay nói là “off – the – shelves”, tức là ra ngoài siêu thị mua về lắp ráp lại… mà tại sao của người ta “lắp ráp” bay được 1500+ km, còn của mình làm bay chưa tới 150 km? Đương nhiên có nhiều lý do, như trong cái ảnh con Orlan-30 bị ép rơi dưới đây, để ý thấy cái bình xăng nó đỏ như máu, đó có thể là RP-1, RP-2… loại nhiên liệu cao cấp, cũng là một dạng dầu hoả thôi, nhưng qua quy trình tinh chế nghiêm nhặt…

altai

iên Xô là nước vận hành mạng điện thoại di động đầu tiên trên thế giới, cỡ năm 1961, và đến 1965 thì phủ sóng trên hầu hết các thành phố lớn. Hệ thống Altai vẫn còn tiếp tục được dùng cho đến tận ngày nay, nhất là ở các vùng sâu vùng xa. Có nhiều hình thức khác nhau, có những thiết bị chỉ nhỏ vừa lòng bàn tay, nhưng thiết bị chuẩn to bằng 1 cái valy nhỏ, nặng 3kg và có tầm liên lạc khoảng 80km. Hơn 10 năm sau nữa thì hệ thống mobile phone đầu tiên mới ra đời ở phương Tây! Phải dùng đúng chữ là “mobile phone” chứ không phải “cell phone”, vì nó không có cell, không dùng trạm tiếp sóng, chỉ có tổng đài để chuyển mạch tới các số cố định! Đây không được xem là công nghệ được bảo vệ, giới quân sự Nga không quan tâm vì nó không bảo mật, chỉ có thể dùng trong các tình huống khẩn cấp! Lý do vẫn được dùng đến ngày nay là vì… cần bao nhiêu trạm tiếp sóng GSM để bao phủ được diện tích nước Nga!? 🙂

Đáng chú ý vì từ sớm, 195x… đã có ý tưởng về 1 thiết bị liên lạc phục vụ xã hội dân sự, kết nối p2p, cá nhân với cá nhân, dù chưa có tính năng bảo mật (GSM ngày nay cũng không phải đã bảo mật hoàn toàn). Hơn nữa là tầm liên lạc của nó khá rộng, phù hợp với các hoạt động dã ngoại, các hành trình đi vào tự nhiên hoang dã. Đương nhiên so với ngày nay, khối lượng 3kg là 1 vấn đề phải suy nghĩ, nhưng không phải ở đâu, các trạm tiếp sóng GSM cũng có thể vươn tới! Nhớ lại cách đây hơn 30 năm, mỗi lần nhận gởi điện tín Telex (các bạn trẻ bây giờ chắc không còn biết Telex là cái gì) là phải đếm từng chữ, thông điệp được viết ra phải suy nghĩ rất kỹ càng, đắn đo từng chữ một! Thế nên thông tin nó… quý giá! Chúng ta đang sống trong 1 thời đại… dư thừa thông tin, thừa đến mức “lộng giả thành chân, trắng đen lẫn lộn”, thông tin càng nhiều thì tâm hồn con người chỉ càng xao nhãng, hỗn loạn, càng “vô minh” mà thôi!

trung đoàn tiêm kích

oi nhiều đến độ học được 1 chút ngôn ngữ luôn, phim ảnh Nga – Xô-viết có mấy từ rất dễ nhận biết, 2 từ thường được nghe thấy nhiều nhất là: Davai (давай, let’s go) – đi thôi, và Zamnoy (За мной, follow me) – theo tôi! Haiza, những dân tộc không biết ngừng nghĩ… đôi khi cũng thật đáng sợ! Bộ phim truyền hình 24 tập khá kinh điển: Trung đoàn tiêm kích, đã có phụ đề tiếng Việt!

barbie girl

hương trình âm nhạc cuối tuần, xem cái clip này từ nhiều năm trước nhưng đến giờ vẫn còn thấy buồn cười… Là bài hát nổi tiếng “Barbie Girl” của Aqua, phiên bản… lính Nga trình bày! Cũng từa tựa như khi nghe Thái Thanh hát “Tuổi đá buồn” của Trịnh Công Sơn vậy, hát “nhạc buồn” mà sao nghe vẫn cứ phơi phới, yêu đời…

Tại cái “chất” nó thế, đám “nhẽo” vớ vỉn, hiểu thế éo nào được! 😅 Nhân tiện cũng nói chút, điều đôi khi tránh không muốn nói, vì sợ mang tiếng phân biệt này nọ, cái loại con cháu của hải tặc Trịnh Nhất kia không có mấy chất Việt trong người đâu, lâu lâu nghe thì cũng vui vui đấy, nhưng nghe nhiều không có bổ béo lắm đâu!