giãn cách, 47

ôi chiều nay giam cấm hận trong lòng, Chỉ là một giữa loài người đau khổ. Tôi chỉ một con chim bé nhỏ, Vứt trong lồng con giữa một lồng to…

Vứt trong 1 cái lồng xanh, trong 1 cái lồng vàng, trong 1 cái lồng cam, trong 1 cái lồng đỏ! 🙂

chùa núi một

Chuếnh choáng say về không đợi dắt,
Mịt mù khói trúc một dòng sông,
Thì thầm ghé xuống hoa sen hỏi:
Hoa có hồng như mặt rượu của ta không?

ình chụp trong chuyến đi Côn Đảo, 2013, cách đây đã nhiều năm, hồ sen thật rộng lớn dưới chân ngọn núi, sen hồng lác đác đang độ trổ bông…

đăng hoành sơn

Muôn dặm đường đi núi lẫn đồi,
Bên non cỏ nội tiễn đưa người.
Ai tài kéo nước nghìn năm lại?
Trăm trận còn tên một lũy thôi.
英雄莫挽千年國
征戰空存一壘名

ình chụp ở thành phố Đồng Hới, Quảng Bình. Thành cổ Đồng Hới không lớn nhưng cấu trúc thành, hào vuông vắn theo kiểu Vauban vẫn còn được bảo vệ tốt…

trường tương tư

Chàng thì tận chốn đầu sông,
Thiếp nơi cuối bãi cũng dòng sông Tương.
Nhớ nhau không gặp lòng buồn,
Uống chung cùng một cội nguồn mà xa!

ình chụp đâu đó ở Quảng Bình hay Hà Tĩnh, cũng không nhớ ra chính xác là chỗ nào… cảnh quang thật đúng là: Xanh xanh bãi mía bờ dâu, Ngô khoai biêng biếc…

giãn cách, 1

長沙復長沙,一步一回卻。。。

ách hay và đơn giản, nhưng sợ khó khả thi với mật độ dân số và thói quen sinh hoạt VN. Căn bản để giãn cách là thay đổi tập tính sinh hoạt, nếu cứ cho phép xe máy thì người dân vì sự tiện lợi nhỏ cứ ùn ùn đi thôi, “người đi như nước qua đê”, mọi giãn cách xã hội đều vô nghĩa!

Thứ cần thay đổi là tâm tính, tập quán sinh hoạt, bắt họ phải đi bộ, phải đạp xe, phải bỏ ra một chút công sức và thời gian thì mới bớt được cảnh chen lấn, giẫm đạp nhau để tranh cái tiện, cái lợi bé xíu về mình! Từ trong “tâm” thong thả, không tranh, thì xã hội nó mới “giãn” ra được!

À mà thôi, nói tới đây thì sực nhớ ra đã chạm vào “vùng cấm”, thay đổi tâm tính người Việt ư, bỏ bớt tham, sân, si lặt vặt ư, chuyện còn khó hơn lên cung trăng… 🙁 Trường sa phục trường sa, nhất bộ nhất hồi khước – Bãi cát, bãi cát dài, bước tới một bước cứ như lại lùi một bước…

lệ chi

hật đạm lệ chi tam bách khoả, Bất từ trường tác Lĩnh Nam nhân – 日啖荔枝三百顆,不辭長作嶺南人。。。 – Một ngày “thanh đạm”, chỉ ăn hết có 3 trăm quả vải. Mà suốt đời muốn làm dân đất Lĩnh Nam (Tô Thức). Trời nắng nóng, thèm món chè trái vải bọc hạt sen quá!

huỳnh văn nghệ

acebook nhắc ngày này năm trước… Huỳnh Văn Nghệ, đến tận giờ vẫn là con người rất kỳ lạ! Thơ từ mộc mạc, không trau chuốt, nhưng ý tưởng mới lạ, phóng khoáng, xứng đáng đại diện cho một lớp người “từ độ mang gươm đi mở cõi”… Bờ sông xanh chiều hôm nay buộc ngựa, Kiếm gối đầu theo gió thả hồn cao…

Tôi là người lăn lóc giữa đường trần,
Không phân biệt lúc mài gươm múa bút.
Đời chiến sĩ máu hoà lệ, mực,
Còn yêu thương là chiến đấu không thôi.
Suốt một đời gươm chẳng ráo mồ hôi,
Thì không lẽ bút phải chờ kiếp khác?
Trên lưng ngựa múa gươm và ca hát,
Lòng ta say chiến trận đến thành thơ…

rốn bể, đáy sông

E thay những dạ phi thường,
Dễ dò rốn bể, khôn lường đáy sông!

ự khác nhau giữa sea-kayak, whitewater kayak và surfski, nhiều người vô tình (hay cố ý) nhầm lẫn giữa các thể loại như whitewater-kayak chuyên vượt thác hay surfski, chuyên lướt những con sóng cao kinh hoàng. Bạn có để ý thấy là 2 loại đó vốn rất nhẹ, khi chơi không chở theo thứ gì ngoài người chèo không? Và cũng chỉ chơi 1, 2 tiếng rồi nghỉ, chứ không chèo ngày này sang ngày khác không? Bạn có bao giờ đi leo núi không mang theo gì và leo núi mà cõng cái balo 50 kg, nếu có sẽ hiểu sự khác biệt!

Em đúng sợ mấy ông suốt ngày coi youtube, mà không chịu động tay chân nên đến những nguyên tắc vật lý cơ bản không hiểu, lúc nào cũng: ah ta biết rồi, nó là như thế này, thế kia! Thể thao người ta đã phát triển đến mức chi li, ví dụ như riêng xe đạp cũng đã có cả tá thể loại khác nhau, chiếc mountain-bike 20kg làm sao so được với chiếc race 7kg? Từng thể loại chia ra làm cả chục thể loại, thể thức con. Thích và hợp cái nào thì đã có quy định trong DNA của bạn rồi, nên đừng so sánh, đừng so bì, cứ làm đi để hiểu!

ngôn hoài

họn nơi xa vắng sống thong dong, Vui vẻ từng ngày thoả tính ngông. Đôi lúc trèo ngay lên đỉnh vắng, Hét dài một tiếng lạnh tầng không. – Trạch đắc long xà địa khả cư, Dã tình chung nhật lạc vô dư. Hữu thời trực thướng cô phong đỉnh, Trường khiếu nhất thanh hàn thái hư! (Không Lộ – Lý quốc sư).

倥路禪師
言懷

擇得龍蛇地可居
野情終日樂無餘
有時直上孤峰頂
長叫一聲寒太虛

preparing – 1

A watery Saigon p4

Con 🐝 làm mật yêu 🌺, Con 🐟 bơi yêu 💦 , con 🦅 ca yêu ⛅️ 😀😀

egan to train for endurance paddling again… the monsoon is reversing, northern wind and southern wind clash, in theory, a relatively – calm period is going to follow, however, wind is still quite strong at 15+ knots.

polaris

Bóng Ngân Hà khi mờ khi tỏ,
Độ Khuê triền buổi có buổi không.
Thức mây đòi lúc nhạt nồng,
Chuôi sao Bắc Đẩu thôi đông lại đoài.

hực ra về mặt thiên văn rất là dễ hiểu, hình dung Bắc đẩu như 1 con dao, thì Polaris nằm ngoài cùng đằng cán, và nằm gần sát với phương chính Bắc, ngay trên trục quả đất, nên khi trái đất xoay luân chuyển giữa ngày và đêm thì “con dao” Bắc đẩu đó cũng xoay tròn tương đối (chuyển động biểu kiến) quanh cán, nếu cán nằm thẳng đứng thì chính là ban đêm!

đường xa

ace nhắc ngày này năm trước. Chuẩn bị sắp xếp công việc, dự kiến hành trình, cho thuyền bơi tới trước… 😀

Đường xa bao nỗi truân chuyên,
Ngọn đèn đêm gió, con thuyền biển khơi.
Đèn vẫn tỏ, thuyền bơi tới trước…

bạc tần hoài

huyền mơ trong khúc Nam Ai, đàn khuya vẳng trên sông dài, ai luyến, ai tiếc khúc ca Tần Hoài… Bao kiếp giang hồ, ly biệt thường tình, có ai nhớ ai nơi Hương Bình (Đêm tàn bến Ngự – Dương Thiệu Tước). “Khúc ca Tần Hoài” nhắc đến trong bài hát là khúc ca nào?

Yên lung hàn thuỷ nguyệt lung sa,
Dạ bạc Tần Hoài cận tửu gia.
Thương nữ bất tri vong quốc hận,
Cách giang do xướng Hậu đình hoa.

Khói mờ sóng lạnh bãi trăng trong,
Đêm đậu bến Tần quán rượu đông.
Thương nữ không hay sầu nước mất,
Hậu đình hoa hát vọng sang sông.

Ấy chính là gợi nhớ lại bài thơ “Bạc Tần Hoài” – Đỗ Mục đã có nhắc đến về trước… 🙂 Giờ đây, phim ảnh Trung Quốc bắt đầu đưa Tần Hoài trở lại, xem 4, 5 phim đều thấy có cảnh này, còn ở Việt Nam người ta đã quên mất từ lâu, chỉ có họ Dương kia là còn nhớ!

杜牧
泊秦淮

烟籠寒水月籠沙
夜泊秦淮近酒家
商女不知亡國恨
隔江猶唱後庭花

bạc thuyền qua châu

hai bút đầu xuân – Bạc thuyền Qua châu – Vương An Thạch. Đường thi, Tống từ, Nguyên khúc… tốt nhất cứ đọc nguyên văn chữ Hán, tiếng Việt chỉ mang tính tham khảo, dịch ra rồi, chẳng còn mùi vị gì!

Kinh Khẩu Qua Châu nhất thuỷ gian,
Chung San chỉ cách sổ trùng san.
Xuân phong hựu lục Giang Nam ngạn,
Minh nguyệt hà thời chiếu ngã hoàn?

Qua Châu, Kinh Khẩu một sông,
Chung Nam cách núi mấy trùng trơ vơ.
Giang Nam xuân lại xanh bờ,
Đường về nào biết bao giờ trăng soi?

王安石
泊船瓜洲

京口瓜洲一水間
鍾山只隔數重山
春風又綠江南岸
明月何時照我還

xuân dạ lạc thành văn địch

huỳ gia ngọc địch ám phi thanh, Tán nhập xuân phong mãn Lạc thành. Thử dạ khúc trung văn chiết liễu, Hà nhân bất khởi cố viên tình? – Sáo ngọc nhà ai tiếng mơ màng, Theo gió xuân vào khắp Lạc Dương. Văng vẳng đêm nay bài chiết liễu, Ai người không chạnh nỗi tha hương?

李白
春夜洛城聞笛

誰家玉笛暗飛聲
散入春風滿洛城
此夜曲中聞折柳
何人不起故園情