pin

hững đột phá mang tính cách mạng trong công nghệ pin đã hình thành, giờ nó đẩy cả tàu hoả, không phải chỉ xe hơi, xe tải. Tương lai đẩy cả máy bay, tàu thuỷ không phải là chuyện viễn tưởng! Thôi, em “khăn gói quả mướp” sang “Đại Đường đông thổ” đi “thỉnh kinh” đây! Việt Nam vẫn còn mãi mê mơ mộng Trạng Tí với Thánh Gióng… 😞

Người Trung Quốc giỏi thì phải thừa nhận là họ giỏi, để còn coi học hỏi, bắt chước thế nào, chứ nhiều người chỉ thích nói phủi: ah có gì đâu, chẳng qua có nhiều tiền nên nó làm được thôi! Câu đó theo tôi thấy, so với câu: ai biểu đeo vàng chi cho nó cướp thì cũng giống hệt nhau. Về tư cách, cũng một loại người đó thôi, chẳng có khác gì!

Mà không trách được, từ xưa, CIA nó đã dạy bài như thế, in thành cẩm nang đào tạo người hẳn hỏi, ví dụ như: với Bắc Việt, cứ xoáy vào vấn đề Trung Quốc, nào là đất đai tổ tiên để lại, nói bừa lên lên thế để quên đi một cái thực tế rằng chỉ có độ chục ngàn chuyên gia Trung Quốc ở Bắc Việt, chứ không phải là lên đến nửa triệu quân Mỹ như ở miền Nam.

Cái kiểu nói năng càn quấy ấy, chúng nó dạy lẫn nhau, dạy mãi đến mấy chục năm sau, giờ không còn nhớ ra ai đã dạy chúng nó, cứ như thế mà làm thôi. Miệng thì nói yêu nước, ghét Trung Quốc, nhưng thực chất là xỉa xói, kèn cựa vùng miền với nhau, toàn lưu manh vặt. Đấy, ngay từ đầu là chính tâm, thành ý vất đi rồi, khỏi cần nói chuyện khác!

khăn gói quả mướp

ừ nguyên, “khăn gói quả mướp”… tại sao có cụm từ đó, xem hình sẽ rõ 🙂, cái ruột tượng từ cả trăm năm trước, đến tận giờ, hình đăng báo chụp ở Trà Leng, vẫn thấy quân đội còn đang xài!

2020 in review

phone tự động “tổng kết năm”, tự chọn nhạc luôn mới ghê! Haiza, thời gian thoi đưa, mới đầu năm ngoái còn đi xem tượng con voi đúc bằng đồng, còn tò mò lại gần xem có đúc “cái ấy” không, hoá ra là có đầy đủ! 😀

Quang âm lần lữa, nhân lai nhân khứ, 來如春夢幾多時,去似朝雲無覓處。Lai như xuân mộng kỷ đa thì, khứ tự triêu vân vô mịch xứ – Đến như giấc mộng xuân thì, Rồi như mây sớm lại đi phương nào?

animal farm – 2

iờ ngoài đường, bắt gặp những thanh thiếu niên 15 ~ 25 tuổi, thậm chí qua cả tuổi trung niên, suốt ngày tay cầm điện thoại chơi game, miệng thì uống Sting-dâu, 10 người là hết 8, 9 như thế! Haiza, chúng nó đã bị nô dịch từ thể xác cho tới tâm hồn, ngáo ngáo, không còn biết gì về thế giới chung quanh. Game nhảm với nước tăng lực, đã thiếu vận động còn dùng toàn chất kích thích. Nói tới nói lui thì dứt khoát, esport éo phải là sport!

Bạn bè có đứa bảo, sống phải theo thời, nhưng không hiểu là thời nào, nhìn đâu cũng thấy xác-sống, suốt ngày TikTok, nào là A-tổng, B-tổng, toàn vở diễn thô thiển, tào lao, đứa nào cũng muốn làm diễn viên, đứa nào cũng nói chuyện đạo lý. Ôi má ơi, đạo đức mà chỉ cần mở mồm nói là có được thì xã hội đâu có loạn như thế này!? Ý thức hệ chính trị chưa làm nên Animal Farm – Nông trại súc vật, mà chủ nghĩa tiêu dùng hiện đại đã tạo ra nó rồi!

sắc mệnh chi bảo

ắc mệnh chi bảo, ấn chương của Hoàng đế làm bằng gỗ, chuyện xưa nay chưa hề có, bảo ấn, bảo tỷ thường phải làm bằng ngọc hay vàng, làm bằng đồng cũng không có, nhưng đây là ấn gỗ! 4, 5 năm trước đã tranh cãi kịch liệt, sự thật dần dần được phơi bày, đây đúng là ấn thật. Nhưng tiếc là chưa có 1 cái kết luận mang đủ sức nặng khoa học, như giám định C14.

Chuyện trong cuộc kháng chiến Nguyên-Mông lần 1, 1257 ~ 1258, kể lại trong Đại Việt sử ký toàn thư, Trần Thái Tông thân chinh, thua 1 trận to ở Bình Lệ Nguyên, đến sau phải bỏ cả kinh thành Thăng Long. Quan giữ ấn giấu ấn báu lên rường điện Đại Minh, chỉ mang mật ấn đi theo, giữa đường, mật ấn lại lạc mất, trong quân không có ấn dùng, vua sai khắc ấn tạm bằng gỗ.

Đến khi xa giá về kinh, có người đem dâng ấn bị mất, ấn báu giấu đi vẫn còn nguyên ở chỗ cũ. Ấn gỗ nhưng còn quý hơn ấn vàng, vì là chứng nhân của 1 giai đoạn lịch sử hào hùng, triều Trần chắc chắn là giai đoạn huy hoàng nhất trong Việt sử. Còn bây giờ, lại vẽ ra chuyện “Phát ấn đền Trần”, toàn những thứ tào lao xịp bợp! Haiza, bao giờ thì vượng khí Đông A trở lại… 😢

boat automation

iếp tục nâng cấp, chỉnh lý, có vẻ như dần đi về phương pháp đúng, gắn thêm 2 cái mạch BMS – battery management system… Điện tử tàu thuyền có những tiến bộ khác xa trước kia: AIS, Radar solid state, Sonar, etc… tất cả kết nối mạng quy về 1 máy tính trung tâm xài Raspberries.

“Home Automation” là xưa rồi, giờ là “Boat automation”, vấn đề là “Home” nằm ở đâu thôi, nhưng ở đâu thì cũng không phải kiểu tào lao Đen Vâu! 🙂 Haiza, “đăng sơn viễn vọng”… sợ là không có thời gian để học biết hết… 🙁

Putin

ọi người đều biết là tôi thích văn hoá Nga, nhưng là nói chuyện văn hoá thôi, không nói chuyện khác nhé! Nhân ngày anh Ngô Bi Đen lên thay anh Đỗ Nam Trung! 😅 😅



VN, siêu cường về bệnh tâm thần

gược dòng lịch sử 40 năm trước, một chuyện mà người nước ngoài biết được chắc cười lăn lộn, cười đến thối mũi. Là người Việt cũng phải cảm thấy xấu hổ, không biết chui vào đâu! Chuyện bắt đầu từ một dòng chữ Hán viết trên cái bình gốm Chu Đậu trong một bảo tàng ở Thổ Nhĩ Kỳ: Thái Hòa bát niên Nam Sách châu tượng nhân Bùi thị hý bút.

Câu này ai học chữ Hán vài năm đều biết chỉ có một cách hiểu duy nhất: năm Thái Hoà thứ 8, thợ người Nam Sách họ Bùi vẽ chơi. “Hý bút” là cách dùng thông dụng, mang tính chất như ký tên của người nghệ sĩ: vẽ chơi, viết chơi, phóng bút, rất nhiều đồ cổ, thư hoạ có cách dùng “hý bút” này. Còn “Bùi thị” tức họ Bùi, tương tự như: Phan thị, Thiệu thị huynh đệ…

Thế nhưng một ông giám đốc bảo tàng cấp tỉnh lại muốn hiểu nó là: người thợ Nam Sách tên là Bùi Thị Hý viết. Để “chứng minh” việc bà tổ làng nghề gốm Chu Đậu, “nữ nghệ nhân Bùi Thị Hý” là có thật, ông này đã dày công nguỵ tạo rất nhiều “chứng cứ” như bia đá, gia phả, etc… nhưng ngay lập tức bị giới chuyên môn bác bỏ vì nguỵ tạo vụng về, thô thiển.

Sự việc trở nên hài hước khi người ta phát hiện ra một số món đồ cũng ký tên tương tự, như “Trang thị hý bút”. Cứ theo cách hiểu đó, sẽ có nhiều nghệ nhân: Trang thị Hý, Trần thị Hý, Lê thị Hý… 😃 một làng nghề gồm toàn nữ nghệ nhân mang cái tên “Hý”! Câu chuyện không dừng ở đó, và bắt đầu nhuốm màu tiền bạc, khi người ta muốn gây dựng thương hiệu Chu Đậu.

Thế là bịa ra một bà tổ nghề tên là Bùi thị Hý, có lai lịch, chồng con, bia mộ, để lại rất nhiều đồ vật như bảo kiếm, la bàn đi biển, thậm chí hoang đường đến mức vẽ ra hình ảnh một vị nữ CEO ngành gốm sứ, có sự nghiệp thành công xán lạn, sở hữu hạm đội thương thuyền lớn, cũng giống như Maersk SeaLand bây giờ, dong buồm qua tận Thổ Nhĩ Kỳ đi giao hàng.

Từ 1 chữ vì dốt mà hiểu sai, đến việc nguỵ tạo chứng cứ để bao biện cái sai, đến việc hoang tưởng Bùi thị Hý là bạn với con gái Trịnh Hoà (Trịnh Hoà là hoạn quan từ lúc còn nhỏ xíu, làm gì có con), rồi thuyền Việt đi qua tận đất Thổ. Ai hiểu lịch sử hằng hải đều rõ 1 điều là thương thuyền VN đi xa nhất chỉ đến Sing, Thái, mà điều đó phải hơn 300 năm sau mới làm được.

Nói để mọi người hiểu dân trí Việt Nam đang ở mức nào, có những người sẵn sàng ăn không nói có, bịa đặt đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, hoang tưởng vẽ chuyện từ con số không, sẵn sàng làm bất cứ điều gì chỉ để chứng minh “tôi đúng”, một cái tôi cùng cực ngu dốt, quái đản và bệnh hoạn! Haiza, nói quả không sai: VN là siêu cường về bệnh tâm thần!

Vốn dĩ việc hiểu sai một vài chữ không có gì là quan trọng, Hán tự không dành cho mọi người, không biết cũng không sao, để việc cho người có chuyên môn làm. Nhưng đằng này cái “chấp ngã”, “chấp mê” quá lớn, từ một việc nhỏ, phí phạm cả đời làm chuyện gian trá, lưu manh, những người như thế, ai đã hiểu rõ thì biết rằng, chỉ có thể cách ly, đừng lại gần là hơn.

Một chút lịch sử: thời gian đó, nhà Minh thực hiện chính sách bế quan toả cảng, nguồn cung hàng gốm sứ tinh xảo bị gián đoạn. Thương nhân bèn quay sang các nước láng giềng như VN tìm nguồn cung mới. Gốm Chu Đậu, dù có nhiều nét đặc sắc riêng, vẫn chưa đạt đến trình độ như TQ. Đến sau, nhà Minh mở cửa trở lại, gốm Chu Đậu không cạnh tranh nổi, thế là lụi tàn!

nguyễn bính

Rồi đây sóng gió ngang sông,
Đầy thuyền hận, chị lo không tới bờ.
Miếu thiêng vụng kén người thờ…

acebook nhắc ngày này năm trước… Người có ảnh hưởng lớn nhất tới giới sáng tác Bolero, ấy có lẽ là… Nguyễn Bính. Chính cái phong cách dân gian, gần gũi ấy nên gây được cảm tình, cảm hứng cho rất nhiều loại độc giả khác nhau, từ bình dân cho tới sang trọng. Ngôn từ thi ca của Nguyễn Bính được bắt gặp lặp lại trong vô số thể loại âm nhạc!

Điều có vẻ hiển nhiên mà ít người nhận ra: 2 người cùng nói 1 câu giống nhau, không có nghĩa là 2 người đó… giống nhau (chỉ là nói thôi mà, nói gì không được, mở miệng từ bi, hỷ xã đâu có nghĩa tôi là Đức Phật!) Ấy nên cái sự bình dân của Nguyễn Bính nó khác xa cái “bình dân” học lóm của bolero, có nhiều điều “vẹt” không thể hiểu được! 😃

bùa chú

ói chuyện lồng tiếng phim Hồng Kông ở bên hông Chợ Lớn, từ hồi còn nhỏ xíu, hễ mà nghe lồng tiếng kiểu đó là tôi tắt không nghe, đến tận giờ vẫn thế. Xin nói rõ là tôi không có ác cảm gì với người Hoa Chợ Lớn, ngược lại còn thích họ rất nhiều điều! Nhưng mà lồng tiếng như vậy là không nghe, có 2 lý do, thứ nhất là nghe phải ra tiếng Việt, dở cũng được nhưng phải là tiếng Việt, thứ 2 là phải hiểu thấu đáo về văn hoá cổ truyền TQ, trích dẫn cổ văn trong phim lồng tiếng không câu nào là không sai, vì người lồng tiếng thực ra không biết gì về cổ văn. Riết rồi nghe phim lồng tiếng đọc cổ văn giống như nghe pháp sư đọc sấm ký, bùa chú!

Rồi giờ đọc sách báo cũng thấy cũng y chang như vậy, dịch từ tiếng Anh sang, đọc là biết người dịch không hiểu gì, viết như bùa chú! Haiza, tiếng Hoa khó không nói đi, học tiếng Anh bao năm rồi thấy “công phu” cũng chỉ có như thế. Hãi hùng nhất bây giờ là nhiều sách báo viết thuần tiếng Việt mà đọc mãi cũng không hiểu nói gì, nghe cũng như bùa chú, hay là mình quá dốt chăng!? Tiếng Anh, tiếng Hoa xa lạ, khó khăn không kể, đằng này tiếng mẹ đẻ cũng vậy! Nhiều người thực ra không bao giờ hiểu được tôi khó chỗ nào, là từ những cái nhỏ như thế: tiếng Việt tào lao không nghe, nhạc tào lao không nghe, chuyện tào lao không nghe… miễn nhiễm với những thứ xàm xí! 😀

Sven Yrvind

gười phát minh ra cái Bris Sextant, 81 tuổi, đang ở ngày thứ 78 xuyên Đại tây dương, trên (trong) cái “yellow submarine” – “tàu ngầm màu vàng”, kích thước 5.8×1.2m. Sven Yrvind bị chứng dyslexia, hội chứng khiến ông viết/đọc rất khó khăn, thế rồi dẫn đến vô số rắc rối khi hoà nhập xã hội.

Con người gặp khó khăn đọc, viết, những kỹ năng rất cơ bản ấy, 50 năm sau, có vô số phát minh và xuất bản 5 cuốn sách, lần nữa khẳng định “thông minh” đôi khi chẳng liên quan gì đến ngôn ngữ, và những người có chút kỹ năng “xào xáo ngôn từ” chẳng qua là tự họ cho rằng mình “thông minh” mà thôi! 😀

Cô gái Sài Gòn đi tải đạn

hần bè đệm hay tuyệt, chỉ có 1 sáo, 1 sanh tiền, 1 đàn nguyệt, và 1 nhạc cụ bass có lẽ là cello, toàn acoustic. Nói tới nói lui thì dĩ nhiên khó tránh liên quan đến chính trị, lịch sử, etc… nhưng ai đọc kỹ sẽ biết, tôi luôn chỉ nói nghiêm chỉnh về văn hoá, chả mấy liên quan đến lịch sử, chính trị!

Cô gái Sài Gòn đi tải đạn 

Sáng tác: Lư Nhất Vũ
Trình bày: Vũ Dậu, Thanh Huyền & Đoàn ca múa nhạc dân tộc TW

Âm nhạc nó phải có sự sáng tạo, mà muốn sáng tạo phải có cảm xúc chân thành. Còn những kiểu như Jack, KCIM, etc… bây giờ là công nghệ lăng-xê, hàng công nghiệp làm gì có cảm xúc, và về nhạc chính là 1 dạng bolero mới, toàn mấy câu vọng cổ siêu đơn giản, ngang phè mà cứ làm mãi! 😢

xăm – 2021

賈島
寄韓潮州愈

一夕瘴烟風卷盡
月明初上浪西樓

Nhất tịch chướng yên phong quyển tận, Nguyệt minh sơ thướng Lãng Tây lâu.

Một đêm gió thổi, khói tan, Lầu Lãng Tây, ánh trăng vàng hiện ra.

âu ko bốc quẻ xăm nào, những ngày cuối năm, nghĩ tới những việc dự định sẽ làm, bèn đem 100 câu “Đường thi thiêm” đã làm trước đây ra, dùng điện thoại phát sinh 1 số ngẫu nhiên, bốc được ngay 1 câu của Giả Đảo. Đang nghĩ xem là điềm gì, là ý gì đây!? 🙂 🙂

lại… giáo dục

hông ăn thua đâu, tôi biết nhiều người Việt ở Mỹ hơn 40 năm, đi từ khi còn rất trẻ, học được văn minh nhiều thứ, nhưng bản chất vẫn không thay đổi được mấy! Để thay đổi những điều nằm trong máu mà chỉ có ba cái “phương pháp” này là không ăn thua!

Huống hồ gì Việt Nam bây giờ toàn là những thứ: ngày xưa em học đến 2 năm lớp 4 và 3 năm lớp 5 lận, làm sao mà viết sai chính tả được? Viết chữ nào cũng sai, câu nào cũng sai mà mở miệng ra là nói chuyện đạo lý, lương tâm, lý tưởng, giáo dục chứ phải… 😅

trần dụ châu

ở kịch xem ra rất hợp thời, nó nhắc lại chính xác một sự kiện lịch sử có thật, năm 1950, Đại tá Trần Dụ Châu, cục trưởng cục Quân nhu, vì tham ô nên Hồ chủ tịch đã “ban cho được chết”… tuoitre.vn – Chủ tịch Quốc hội xem kịch Bác Hồ xử án tham nhũng do Xuân Bắc đạo diễn

Nói như cái phim gì của Liên Xô (quên mất), xã hội cũng giống cái rạp xiếc, khi chiến tranh xảy ra, mấy anh lực sĩ cử tạ cho đi kéo pháo, mấy anh bịt mắt phóng dao cho đi trinh sát, đặc công, mấy anh ảo thuật “hô biến” đi làm quân nhu, hậu cần, còn mấy anh hề thì đi làm sĩ quan chính trị… 😅😅

serenity – p23

àm vài “cuốc” chèo ngắn cỡ 10 km để làm quen và thử nghiệm thêm với chiếc xuồng, cảm giác hài lòng ngày một nhiều hơn! 😀 Như đã nói trong post trước, vì tăng lên đến hơn 75kg nên buộc phải tháo bỏ ghế ngồi thì mới ngồi vừa vặn thoải mái được!

Chỉ đơn giản làm miếng ngã lưng (back – rest) nhỏ phía sau, có miếng xốp nhỏ để tựa lưng vào đó cho đỡ đau, còn thì ngồi bệt trên đáy xuồng, độ ổn định vì thế mà cũng tăng lên được một chút! Sắp tới sẽ test đầy tải, xuồng chở thêm khoảng 25 ~ 30 kg xem như thế nào!

Khi đã quen với cảm giác xuồng, sẽ đi xa hơn, làm vài “vòng” cỡ 20 ~ 40 km và đo đạc quãng đường, tốc độ với Garmin xem sao! Và cũng sẽ cố quay vài đoạn video ngắn, càng ngày càng lười quay phim, chụp ảnh, vì cảm giác chèo trên sông nước, chỉ cần bản thân tự cảm nhận là được!



lạc hà

ử (ghi chép) và huyền sử (giai thoại): từ Tam hoàng – Ngũ đế, tiếp theo là Hạ, Thương, Chu.. đến giờ, tất cả đã được chứng minh bằng các khai quật khảo cổ học, trong đó Thương & Chu được chứng minh có chữ viết, các “triều đại” trước chỉ có di chỉ, chưa tìm được chữ.

Di chỉ đề cập đến trong bài viết có tên là Song hoè thụ (2 cây hoè) ở trấn Hà Lạc, tỉnh Hà Nam, được cho là kinh đô của vương quốc cổ tên là Hà Lạc cổ quốc. Hà tức sông Hoàng hà, Lạc tức sông Lạc, vùng đất nằm giữa 2 nhánh sông, Kinh dịch viết: “Hà xuất đồ, Lạc xuất thư, thánh nhân tắc chi”.

Ấy thế mà cho đến mãi gần đây, vẫn có người Việt tìm cách “chứng minh” rằng Lạc thư – Hà đồ có nguồn gốc từ Việt Nam. Ấy bởi vì “sản xuất” ra “tin giả” từ “không khí” chỉ cần đến sự “hoang tưởng, hoang đường”, chỉ cần “mặt dày, tự tin” đến mức “đúng rồi, vô sĩ” mà thôi… 😢😢

đi lại

i lại là 1 quyền căn bản, chỉ có thể khuyến cáo chứ không cấm được! Cũng tương tự, trên sông, biển hay trên bộ (và thậm chí trên không) thì nguyên tắc phổ quát ấy đều áp dụng như nhau. Dĩ nhiên phương tiện phải đăng kiểm, đi lại phải tuân theo luật giao thông. Giả sử ta chèo 1 chiếc kayak, hay đi 1 chiếc thuyền buồm nhỏ, chúng nó sẽ tìm cách quy về “hoạt động thể dục, thể thao” để ngăn cản, làm khó. Thế tôi chỉ “đi lại” bình thường thôi được không, đó không phải là thể dục, càng không phải thể thao!

Mà chẳng ai cấm được thể dục trong công viên hay nơi công cộng! Nói cho đúng thì quy về “hoạt động thể dục, thể thao” là 1 kiểu “nâng tầm quan điểm”, hay đúng hơn là “nguỵ biện”. Ông già đi bộ hít thở trong công viên cũng là thể dục đấy, sao không cấm đi? Cái sai của lập luận “thể dục, thể thao” là ở chỗ, không thể phân biệt đi lại với thể dục về mặt luật pháp, ví dụ như ngồi 1 chỗ thiền cũng có thể là thể dục, mà cỡi jetski chạy 80kmph đôi khi chỉ là đi lại. Mà đã ko thể phân biệt, thì đừng đặt thành khái niệm luật pháp!

fast ferry

uất bến từ Tắc Xuất, Cần Thạnh, ra tới Sao Mai, Vũng Tàu sau 30 phút, quãng đường 15km vượt vịnh Gành Rái. Tới nơi loay hoay xoay tới xoay lui thêm 30 phút nữa mới cập được vào bến, sau khi ủi gãy 1 cái trụ đèn! 😅

đức

áo chí VN chuyên lặp lại cái thành ngữ “để đức cho con”, mà nói cho ngay, vừa mở miệng nói ra là đã biết không hiểu “Đức” là cái gì! Dần dần, vì thiếu sự minh định, nên nhiều người cho rằng “đức” là 1 thứ tài sản vô hình, 1 loại may mắn, 1 kiểu thành quả có thể để lại cho con cháu. Hiểu như thế sai hoàn toàn, tra từ điển thấy ngay, chữ “đức” dịch sang tiếng Anh là: “merit” hay “virtue”, mà tiếng Việt hiểu là: phẩm chất, phẩm hạnh, đức tính tốt.

Ở thời của Khổng tử, chữ “đức” chỉ hiểu đơn giản là phẩm chất của con người: làm việc siêng năng là đức, nói năng thật thà là đức, đối đãi chân thành là đức .v.v… chỉ đơn giản như thế! “Đức trị” hiểu nôm na tức là “lead by example”, dùng bản thân làm gương để người khác noi theo! Thế thì quay về tự vấn bản thân đi chứ làm sao mà “để đức cho con” được!? Chính vì không hiểu “đức” là gì nên tìm cách lái nó sang “công đức” hay “phúc đức”… 🙂