Мы армия народа

hương trình âm nhạc cuối tuần, 1 bài hát đơn giản nhiều người biết, nhất là các bạn trẻ: МЫ АРМИЯ НАРОДА – Chúng ta là quân đội nhân dân! Phần lời dịch không chuẩn lắm: nếu kẻ thù muốn thử thách sức mạnh của chúng ta, thì bảo đảm rằng đó là điều cuối cùng chúng thử được! 😀

giáo dục thể chất – 1

ây là hệ quả của cái lối: “chơi thể thao 1 cách triết học, và suy nghĩ triết học 1 cách thể thao” đây mà! 😃 😛 Ai cũng biết sức khoẻ, thể chất là nền tảng của mọi điều, ấy thế mà vẫn chỉ “thể dục, thể thao” trên giấy, vẫn cố viết “sách”! Riết rồi suốt ngày chỉ loanh quanh với ba cái ngôn từ vớ vẩn thôi, rồi tìm cách “chơi chữ”, tìm cách “hơn người” bằng hoạt ngôn xảo ngữ, chứ động tay động chân thì không muốn và không làm được!

Không chỉ như thế, nó ảnh hưởng suốt về phần đời sau của đứa học sinh! Học cái gì cũng không có “hành”, chỉ lải nhải 1 mớ lý thuyết, ngôn từ chết! Học cái gì cũng lớt phớt bề mặt, không có chiều sâu, không có công phu! Nói đâu xa, ngay trong giới lập trình viên hiện tại, 10 người thì hết 9.5 người, hỏi cái gì cũng biết, công nghệ nào cũng biết, trên trời dưới đất, chỉ có điều là những kỹ năng lập trình phức tạp, thực tế thì không làm được!

non-skid

gày mưa bão, ngồi nhà tu bổ 2 cái mái chèo. Nhìn kỹ sẽ thấy 1 lớp lưới nhựa chống trượt (non skid mesh) bọc vào chỗ tay cầm. Tui bị cái là da mặt rất nhờn (nhiều dầu), trong cơn mưa, lỡ mà vuốt mặt mũi 1 cái là cầm cái mái chèo nó cứ trượt trượt đi, bèn đi siêu thị, mua 1 tấm lưới nhựa đen, chính là tấm lót dùng trên bàn ăn… bọc quanh và dán lại bằng epoxy! 🙂

fm đầu bạc

rong chuyến đạp xe đi Vũng Tàu, ghé thăm bảo tàng vũ khí Robert Taylor năm ngoái, có nói về khẩu súng “FM đầu bạc”, tên chính thức là “trung liên Bren”, dưới đây là 1 số hình của khẩu súng đó trong 2 cuộc kháng chiến. Lưu ý rằng có 1 số khẩu Bren nhưng “đầu không bạc”, cũng là 1 kiểu súng nhưng do sản xuất ở những nhà máy khác nhau. 5 bức ảnh cuối là “ZB vz. 26” (băng đạn thẳng), cũng là 1 người anh em rất gần với Bren!

Dutton

utton là con tàu của công ty Đông Ấn, bị cày neo và mắc cạn trong 1 cơn bão gần Plymouth. Edward Pellew, vốn nổi tiếng bơi giỏi, đã bơi vào bờ trong sóng lớn, nối một sợi dây với bờ, hơn 400 mạng người được cứu. Vì thành tích này, từ dân thường, ông được phong baronet (tước hiệu quý tộc nhỏ, dưới Nam tước 1 chút), về sau, sau nhiều chiến công thăng dần lên Tử tước, phó Đô đốc Anh quốc. Bức tranh thể hiện lại đúng những gì đã xảy ra, con tàu đã chủ động chặt hết cột buồm để cân bằng hơn trong gió bão!

aground

huyền viên (trừ người bị thương gãy chân) mà không bơi được chỉ 400m từ thuyền vào bờ trong điều kiện sóng cao 2, 3m thì đúng là quá kém !!! 🙁 Sóng bờ này chỉ có bơi thôi, không xuồng nào chịu nổi, đánh phát lật úp ngay, chỉ có cách kiếm một người bơi thật giỏi ra nối dây vào, chứ dùng đến trực thăng thì dao mổ trâu giết gà…

ai đi ngoài sương gió

i đi ngoài sương gió – Ngọc Cẩm & Nguyễn Hữu Thiết. Tham gia kháng chiến 9 năm, đi dọc Trường Sơn từ Thừa Thiên ra tận Việt Bắc, năm 1953 cặp song ca này “về thành”. Dựa theo các cứ liệu lịch sử, có thể đoán rằng đây là việc được sắp xếp, chả phải “dinh tê”, “chiêu hồi”…

CMM

hớ lại cách đây 15~20 năm, các công ty phần mềm, nhà nhà trưng bảng CMM level 5. Ai nấy đều tung hô như kiểu tiêu chuẩn vàng thần thánh! Mà tôi là kiểu dị ứng với kiểu hình thức rỗng không có nội dung! Ai đọc spec CMM rồi sẽ hiểu, đến giờ ý kiến cộng đồng về CMM cũng đã rõ!

Ngay lúc đó tôi đã nói với các anh em kỹ thuật: CMM5 cũng giống như “5 điều Bác Hồ dạy”, nghe thì rất hay, và có cũng tốt, nhưng vấn đề là chẳng có gì bảo đảm đứa trẻ làm theo sẽ trở thành người tốt, cũng như không có gì bảo đảm có CMM5 thì làm sản phẩm phần mềm có chất lượng và thành công!

Bao giờ chúng ta tự nghĩ ra được nội dung, tự tạo dựng được giá trị, thì lúc đó chúng ta mới thôi bị người khác áp đặt tư tưởng, thôi bị lung lạc trong mớ sáo rỗng! Công nghệ phần mềm mới có vài chục năm lịch sử, vẫn là 1 ngành rất non trẻ so với những ngành khác, nên giáo điều, sáo rỗng là… vô số!