outdoor tablet

ừ gần 10 năm trước đã thích màn hình e-ink của máy đọc sách điện tử, và tôi có đến 2 cái Kindle của Amazon. Từ đó đến nay nghĩ rằng e-ink-display sẽ ngày càng trở nên phổ biến, hoá ra là 1 suy nghĩ sai lầm, số đông chỉ thích cái gì mượt mà, bóng bẩy thôi, không thích cái màn hình 16-mức-xám xấu và chậm như rùa của e-ink!

Trong ảnh là 1 cái máy đọc sách Kobo đã được rooted, gắn chip GPS và cài phần mềm XCSoar, trở thành 1 cái flight-computer, máy tính dẫn đường dùng trong trên máy bay, dù lượn! Đang có ý định làm cái như thế này, nhưng cho kayak! E-ink có một ưu điểm vô địch là màn hình không phát sáng nên có thể đọc rõ dưới ánh nắng mặt trời trực tiếp!

E-ink cũng siêu tiết kiệm pin, chỉ hao pin mỗi lần refresh, nên có thể xài nhiều tuần liền, cộng thêm với 1 con chip chậm và hệ điều hành Linux nhỏ gọn! Gắn thêm tấm pin năng lượng mặt trời phía sau lưng nữa, tự sạc cho cục pin là trở thành 1 cái “outdoor tablet”, thích hợp cho các hoạt động ngoài trời! Tuy nhiên vấn đề chống thấm nước sẽ khá đau đầu!

Một cái tablet có pin chỉ sạc 1 lần là đủ xài nhiều tuần liền, không phải mang pin dự phòng hay thay phải pin hàng ngày như Garmin, có thể hiển thị bản đồ thành phố, bản đồ biển hay bản đồ địa hình, chỉ cần hỗ trợ các tác vụ GPS cơ bản: lưu vết đường đi, tính quãng đường, tốc độ, cao độ, phương hướng la bàn, đo khoảng cách, etc…

Là outdoor-tablet thì không cần đẹp, không cần bóng bẩy, không cần lên net vô mạng xã hội bắng nhắng làm gì, chỉ cần thật bền, chịu được va đập, pin trâu nhiều tuần, chống nước tốt, tính năng GPS và bản đồ thật tốt, và nhiều lắm chỉ cần thêm tính năng email, web cơ bản để vẫn còn giữ chút ít liên lạc với mọi người, với xã hội! 😀


span, scam, fake

ôi tất vạn năng, phiên bản 1.0, thích hợp cho mọi môn thể thao, từ leo núi cho tới bơi lội, chế tạo từ Dyneema bền gấp 15 lần thép, nhưng lại mềm như lụa, bảo vệ chân bạn trong mọi tình huống, chỉ 1 kích cỡ vừa mọi chân! Kế tiếp dĩ nhiên sẽ là phiên bản 2.0, phiên bản 3 ngón giới hạn, dành cho những ai đã xài 1.0 (vì chân chỉ còn 3 ngón)! 😅

Nhiều khi thấy sợ internet, có những người không kể công sức, suốt ngày sản xuất spam, scam, fake news, 1 dạng thiểu năng có cái khoái cảm ngấm ngầm tưởng là lừa được người khác! Không gian mạng đa số là những kẻ đã tách rời thực tế, bán linh hồn cho những sự nhảm nhí rẻ tiền từ lâu! Bất cứ điều gì càng vô lý, nhảm nhí càng tốt, miễn câu được view!

Nguy hiểm là khi tâm hồn con người ta trống trãi, không biết an định, nương tựa vào đâu, không có nội dung, công phu đáng kể gì, chỉ biết hùa theo những thứ tào lao, ngoài gato, ghen ghét, xàm xí ra chẳng còn biết gì khác! Và đám dẫn dắt thì ngày càng trở nên bài bản hơn, khôn khéo hơn trong những thủ thuật tạo ra 1 không gian thông tin nhiễu loạn!

tri bỉ tri kỷ

ó 1 thời, báo chí săm soi cầu thủ này, đơn giản vì anh ta xuất thân từ 1 gia đình khá danh giá, trí thức, khi đồng đội lướt Facebook thì ảnh đọc sách, khi đồng đội selfie thì cầm máy ảnh làm photographer, thế nên bị các thể loại nhà-báo-kiêm-lưu-manh VN ghét! Bóng đá không phải chỉ mấy thằng “phổi bò” chạy như ngựa đâu, trên sân vẫn cần 1 vài người biết quan sát, biết tính toán, biết địch biết ta! Tiếc là chấn thương, chưa thể hiện được nhiều…

bát đoạn cẩm

àm thế nào mà một ông thầy Tàu chế lại bài Khẩu quyết để hạn chế không cho học trò hiểu thấu đáo hết chi tiết!? 🙂 Chỉ nói ba xàm cho vui thôi, thực tế không hẳn đúng như vậy, nhưng điều này hoàn toàn khả dĩ và dể hiểu, lấy ví dụ khẩu quyết bài vỡ lòng là “Bát đoạn cẩm” nhé, mỗi câu bỏ 3 chữ cuối đi thì toàn bài vẫn có nghĩa nhưng không đầy đủ!

Song thủ thác thiên lý tam tiêu – 雙手托天理三焦
Tả hữu khai cung tự xạ điêu – 左右開弓似射鵰
Điều lý tì vị tu đan cử – 調理脾胃須單舉
Ngũ lao thất thương hướng hậu tiều – 五勞七傷向後瞧

đông tây hội ngộ

ại tác phẩm của 2 bậc thầy, Ravi Shankar và Philip Glass, một kiểu Đông-Tây-hội-ngộ… Raga, không có khái niệm tương đương trong nhạc lý Tây phương, hiểu gần nhất là mood, color, sắc mầu, tâm trạng. Mỗi raga là một khía cạnh của cảm xúc, của tâm hồn, được hình thức hoá, xây dựng thành bài bản. Tuỳ theo trường phái, nhạc Ấn cổ truyền có khoảng từ 36 đến 72 raga hay có thể lên đến 108, học hết các bài này là… thành nghề!

Một số raga chỉ chơi vào buổi sáng, buổi trưa hay tối (tương tự như ở phương Tây: serenade hay nocturne). Một số chơi theo mùa, xuân hạ thu đông. Raga rất gần với khái niệm “6 câu vọng cổ”, không phải là 6 câu, mà thật ra là 6 bài, truyền tải 6 trạng thái cảm xúc khác nhau. Học xong 6 bài đó là xem như nắm được cái hồn của vọng cổ! Nhưng bài của thiên hạ thì nhiều lắm, lên đến cả trăm, chứ không phải dừng lại ở con số 6 nghèo nàn, ít ỏi!

Trong một tưởng tượng hơi “phóng túng”, tôi ngờ rằng VN cũng học lóm đâu đó từ nguồn Nam Á, nhưng mới được 6 câu, đủ số lẻ của 36 bài tối thiểu. Cũng giống như ông thầy Tàu dạy võ vậy, khẩu quyết là bài thơ Thất ngôn, mỗi câu 7 chữ, ổng cắt đi 3 chữ cuối, chỉ dạy 4 chữ đầu, trở thành một bài Cổ phong, vẫn có nghĩa nhưng không đầy đủ! Cứ như thế, học lén phén đâu đó được 5, 7 năm rồi vỗ ngực xưng tên, cho rằng hiểu biết! 🙂

winding canal

ái băng chuyền chạy bằng nước của A-Thất đây, tự tay làm luôn mới ghê chứ, lấy cái giường chế lại thành cái bàn, nhìn là biết không có chút tay nghề mộc nào! Tiếc là chưa được đẹp lắm, phải tay mình làm sẽ đẹp hơn! Ví như ngoài núi non, cây cối, sẽ làm thêm sương khói, kiểu như: Nhật chiếu Hương lô sinh tử yên – 日照香爐生紫煙。。。

Nói thực là từ xưa đến giờ mình ghét non bộ, ghét những thứ giả, núi thật, sông thật đó sao không leo, không lội, mà cố đem mấy cái “thiên nhiên thu nhỏ” đó về nhà! Nhưng ý tưởng này thực sự cũng thấy hay hay, khá thú vị, có một cái “tiểu cảnh” be bé xinh xinh, thật đúng là: Thục giang thuỷ bích, Thục sơn thanh – 蜀江水碧蜀山青。。。

tâm bệnh

guyên Vũ giáo chủ, muôn năm trường trị, nhất thống giang hồ! 😃 Chưa bao giờ xã hội Việt lại giống như cái Hội-ma-tuý ở bên trong cái Trại-tâm-thần đến như thế! Nhưng thử hỏi, không hoang tưởng, không tự lừa dối được chính mình, thì làm sao có thể lừa người khác!?

Ai cũng có vỏ bọc tốt đẹp, ai cũng ngôn từ đao to búa lớn, với người có chút hiểu biết, sẽ hiểu ngay là để che dấu “cái tôi” bất ổn bên trong! 😢 Ở đây là “lấy điểm chỉ diện”, đơn cử 1 trường hợp mà thôi, chả phải ghét bỏ gì Trung Nguyên, vì hầu như toàn xã hội, ít nhiều đều có phần giống thế!

Nói cho vui, nhưng mà lại rất không vui, cả một cái XH như thế, từ anh doanh nhân thành đạt đến con điếm ghẻ hạ cấp, thảy đều 1 dạng tâm lý dễ nhận biết: vừa lưu manh, lại vừa tâm thần, hoà thành một thể! Đó là “bệnh” không có thuốc chữa, gặp ở rất rất nhiều người trong XH hiện tại! 😢

lệ chi

hật đạm lệ chi tam bách khoả, Bất từ trường tác Lĩnh Nam nhân – 日啖荔枝三百顆,不辭長作嶺南人。。。 – Một ngày “thanh đạm”, chỉ ăn hết có 3 trăm quả vải. Mà suốt đời muốn làm dân đất Lĩnh Nam (Tô Thức). Trời nắng nóng, thèm món chè trái vải bọc hạt sen quá!

natrium

hực ra không phải là kiểu lò gì mới, Liên Xô đã có lò hạt nhân dùng natri-nóng-chảy từ 1973, và hiện tại, duy nhất trên thế giới, chỉ có Nga là vẫn có 2 lò công suất lớn đang hoạt động! Sau sự cố sóng thần Fukushima năm 2011, Nhật Bản đã đàm phán với Nga và ra cái giá 1 tỷ đô để mua 1 số tài liệu kỹ thuật liên quan đến loại lò phản ứng này!

Như Elon Musk tiên đoán (và tôi cũng tin là như thế), 30 năm nữa, từ đây cho đến năm 2050, tất cả các phương tiện vận tải: xe máy, xe hơi, tàu hoả, tàu thuỷ, máy bay, etc… tất cả, tất cả đều sẽ xài điện, êm ru & sạch sẽ! Thứ duy nhất chưa thể xài điện dĩ nhiên vẫn là rocket – tên lửa! 🙂 Vấn đề là điện rẻ tiền + an toàn ở đâu ra!?

Nghĩ hơi buồn cho anh Nga, về khoa học kỹ thuật, thế giới có cái gì là Nga có cái đó, thế giới phát triển tới đâu là ảnh cũng tới đó, thậm chí còn đi trước rất nhiều mặt, nhiều thành tựu phương Tây chỉ biết đứng nhìn thèm muốn mà thôi! Nhưng ảnh không có đam mê phát triển kinh tế, suốt ngày toàn nghiên cứu chế tạo “hàng nóng” thôi! 😃

lock down

úc này mà bảo phải có ngay 1 hệ thống thông tin toàn diện, triệt để thì chắc không làm được! Lại là các bác ngồi phòng máy lạnh đưa ra nghị định mà chưa từng suy nghĩ xem sẽ thực hiện nó như thế nào! Thầy Dương Anh Đức ơi, thầy là Tiến sĩ thật mà, ngày xưa là trưởng bộ môn CNPM dạy bọn em ở khoa CNTT, ĐH KHTN hơn 20 năm trước, thầy thừa sức hiểu những chuyện như thế này mà! Trước mắt có thể có giải pháp tình thế:

Làm 1 cái ứng dụng cấp mã vạch, mã QR, cấp cho các cơ quan, doanh nghiệp thiết yếu phải hoạt động, đến lượt các cơ quan này sẽ cấp mã cho các nhân viên có việc phải đi lại, mã chỉ cần gởi qua tin nhắn, email… Giống như mua vé máy bay qua mạng, chỉ cần trình mã là qua chốt, tránh tình trạng ăn hôi, đi càn! Không chỉ có người dân ngồi xem các bác xử lý chuyện này như thế nào, TQ nó cũng đang kéo dàn khoan ra ngồi xem ấy!

pseudo-science

ình đã nhiều lần khẳng định, đây là 1 kiểu pseudo-science – giả khoa học, cầm đuôi con voi rồi bảo đó là cái chổi xề! Tất cả đều dựa trên 1 giả định rằng, số liệu ca lây nhiễm có phân bố chuẩn – normal distribution, và đường cong có dạng hình chuông, bell – curve. Đúng là nhiều đại lượng trong thực tế tuân theo phân bố này, nhưng dùng số liệu cục bộ, không đầy đủ để dự đoán đường cong thì đúng là cầm đuôi voi vậy! 🙂

Dự báo kiểu như này đúng là… “bán thuốc an thần”! Nhưng người đưa ra chính sách, quyết định, chuẩn bị cho 1 kịch bản “dạ trường mộng đa – đêm dài lắm mộng” phía trước mà nghe theo thì chính là… “bán thóc giống”! Cũng như khai báo y tế vậy, cũng là 1 kiểu hứa hẹn, cam kết, chả có lợi ích gì, chúng ta cần 1 cái app như TQ đã làm, chìa điện thoại ra, màu đỏ thì đi về, màu xanh thì đi tiếp, đơn giản và tất định như thế!

twin hulls

rước có ý tưởng tương tự như thế này, 2 người, 2 chiếc kayak, chèo độc lập, nhưng có thể raft-up – kết thành bè dùng 2 thanh ngang như thế này, tạo thành thế vững chãi để ngủ, thả thêm cái neo dù – drogue chống dạt! 🙂 Như thế thì mới có thể làm những chuyến vượt biển thật xa được!

japanese boat show

ác hội chơi thuyền Nhật Bản luôn có điểm khác biệt với các quốc gia Đông Á khác (Đài Loan, TQ, etc…), sản phẩm họ làm ra luôn riêng biệt cho cá nhân, nhiều thể loại khác biệt và đặc sắc, chứng tỏ 1 điều, họ không copy, họ thực sự hiểu cơ chế vận hành bên trong, ưu nhược của từng thể loại, từng thiết kế cụ thể, họ thực sự có kinh nghiệm sử dụng nó lâu năm!

Nôm na là: chỉ cần biểu hiện thoáng qua là biết “công phu” đang ở mức nào! Người không tìm hiểu, không có quá trình, không có chiều sâu, thì nói nhăng nói cuội trên trời dưới đất, thực ra chính là thể hiện 1 điều: bên trong họ không thực sự biết cái gì là đúng, nên ai nói gì cũng đều có vẻ đúng! Điều này áp dụng cho mọi thứ, từ IT, lập trình cho đến bất kỳ thứ gì khác!

李子柒

Thị tại môn tiền náo,
Nguyệt lai môn hạ nhàn…
Cầm kỳ thi tửu với giang san,
Dễ mấy kẻ xuất trần xuất thế…

ói theo ngôn ngữ nhà Phật, tất cả ham muốn của con người thực ra cũng chỉ là 1 ý niệm, 1 hình ảnh về thứ mà ta muốn đạt được, muốn trở thành! Dù tốt hay xấu, đó không phải là thật, đó thảy đều là giả! Nói thì nói vậy, nhưng mấy ai đạt đến được cảnh giới “tứ đại giai không”, “dễ mấy kẻ xuất trần, xuất thế” ? Có 1 ý niệm tốt dẫn hướng con người vẫn hơn nhiều so với 1 tâm hồn trống rỗng, u mê, vô thức, hoặc tệ hơn, chỉ toàn tà niệm bất chính!

huỳnh văn nghệ

acebook nhắc ngày này năm trước… Huỳnh Văn Nghệ, đến tận giờ vẫn là con người rất kỳ lạ! Thơ từ mộc mạc, không trau chuốt, nhưng ý tưởng mới lạ, phóng khoáng, xứng đáng đại diện cho một lớp người “từ độ mang gươm đi mở cõi”… Bờ sông xanh chiều hôm nay buộc ngựa, Kiếm gối đầu theo gió thả hồn cao…

Tôi là người lăn lóc giữa đường trần,
Không phân biệt lúc mài gươm múa bút.
Đời chiến sĩ máu hoà lệ, mực,
Còn yêu thương là chiến đấu không thôi.
Suốt một đời gươm chẳng ráo mồ hôi,
Thì không lẽ bút phải chờ kiếp khác?
Trên lưng ngựa múa gươm và ca hát,
Lòng ta say chiến trận đến thành thơ…

records

ã vượt qua bạc (50km-12h) nhiều năm nay, nhưng từ đây đến vàng (100km-24h) vẫn còn đôi chút khoảng cách! Sea-kayak hơi giống Ultra-Trail, nhưng tốc độ trung bình chỉ khoảng 4, 5kmph, ngang với đi bộ!

Càng ngày, người ta càng thích chạy trail hơn là marathon đô thị, vì nó đi qua nhiều địa hình, phong cảnh ngoạn mục! Thứ anh bỏ lại đằng sau trong lúc cắm cổ chạy về trước, hoá ra có 1 tác động tâm lý ngấm ngầm không nhỏ!

Riêng với chèo, vì trên mặt nước nên hiệu quả vật lý, tâm lý đối với chủ thể lại càng có nhiều khác biệt, đương nhiên mọi so sánh đều tương đối! Nếu chèo nhiều ngày liền, thực ra cũng chỉ sẽ đạt cỡ 40~50 km / ngày là tối đa!

elon

ernher von Braun thì mọi người biết rồi, nhà khoa học Đức quốc xã, đồng thiết kế tên lửa V2, sau WW2 về làm việc cho NASA, là người thiết kế ra tên lửa Saturn-V đưa con người lên mặt trăng. Ở 1 mặt khác, ông ấy còn là 1 tác giả khoa học viễn tưởng, viết cuốn tiểu thuyết Dự án sao Hoả, một câu chuyện kỹ thuật” (1949).

Trong sách đó, ở chương 24, ông ta đưa ra nhiều dự đoán, mô tả về chính quyền tương lai trên sao Hoả! Theo Braun, nhà lãnh đạo sao Hoả tương lai sẽ đươc bầu ra theo nhiệm kỳ 5 năm, nhưng không gọi là “tổng thống” hay “chủ tịch” hay “tổng thư ký”, mà gọi là “Elon”… Braun qua đời năm 1977, lúc Elon Musk mới có 6 tuổi… 😲😲

năng lượng hao phí

ó người bảo mặt nhăn nhúm, nhưng như vậy đã đỡ lắm rồi, sau 12 tiếng chèo, nó như trái mướp khô kia! Nói 1 cách ko chính xác, nhưng cỡ 1/3 năng lượng trong nhưng chuyến đi xa là hao phí cho các khoản trù trừ, tính toán, lo lắng, sợ hãi, vì có rất nhiều yếu tố rủi ro ảnh hưởng đến hành trình!

Dần dà, có thêm nhiều kinh nghiệm, kỹ năng và trang bị tốt hơn, khả năng đọc và kiểm soát tình huống tốt hơn, thì sự lo lắng, sợ hãi cũng bớt đi! Giả sử như (giả sử thôi, đương nhiên cũng không chính xác) có thể bớt còn 1/10 hao phí, thì đã tiết kiệm được hơn 20%, và sẽ chèo xa hơn được 20% quãng đường!

Nói mọi người ko hiểu, nhưng sự khác biệt giữa sức người, sức máy và sức buồm là rất lớn. Trước khi chất hàng lên xuồng, tôi cân từng thứ, từng thứ 1, tìm cách bớt từng 50 gram một, cái gì giảm được là giảm hết, áo ấm cũng không mang theo, chỉ mang 2 cái áo mưa tiện lợi vì nó gọn, nhẹ!

rốn bể, đáy sông

E thay những dạ phi thường,
Dễ dò rốn bể, khôn lường đáy sông!

ự khác nhau giữa sea-kayak, whitewater kayak và surfski, nhiều người vô tình (hay cố ý) nhầm lẫn giữa các thể loại như whitewater-kayak chuyên vượt thác hay surfski, chuyên lướt những con sóng cao kinh hoàng. Bạn có để ý thấy là 2 loại đó vốn rất nhẹ, khi chơi không chở theo thứ gì ngoài người chèo không? Và cũng chỉ chơi 1, 2 tiếng rồi nghỉ, chứ không chèo ngày này sang ngày khác không? Bạn có bao giờ đi leo núi không mang theo gì và leo núi mà cõng cái balo 50 kg, nếu có sẽ hiểu sự khác biệt!

Em đúng sợ mấy ông suốt ngày coi youtube, mà không chịu động tay chân nên đến những nguyên tắc vật lý cơ bản không hiểu, lúc nào cũng: ah ta biết rồi, nó là như thế này, thế kia! Thể thao người ta đã phát triển đến mức chi li, ví dụ như riêng xe đạp cũng đã có cả tá thể loại khác nhau, chiếc mountain-bike 20kg làm sao so được với chiếc race 7kg? Từng thể loại chia ra làm cả chục thể loại, thể thức con. Thích và hợp cái nào thì đã có quy định trong DNA của bạn rồi, nên đừng so sánh, đừng so bì, cứ làm đi để hiểu!

buratino

hiết kế thuyền kiểu Buratino / Pinocchio 😅, ở VN thỉnh thoảng bắt gặp những mẫu thuyền rất quái lạ, cái mũi to và dài thế kia, không biết công năng để làm gì! Bọn Tây gọi đó là “dead-wood”, gỗ chết, nếu đã không có công năng rõ ràng thì nên bỏ đi, để vậy làm sao thấy đường mà lái tàu!?