tom – 8

u Tom đi đâu về, trên người đầy vết xước, trên lưng gỡ ra được một cái móng (của một con mèo khác) bị gãy ra và găm lại ở đó, đây hẳn là một trận thư hùng ra trò chứ không đùa! Thế rồi đòi ăn, ăn đẫy lại lăn ra ngủ! Ăn thì như hạm, được cái vận động và chơi bời nhiều nên chỉ to thôi chứ không béo phì, cân nặng ổn định ở mức 4.5 kg!

Lúc nào làm việc cũng thấy ảnh nằm ngủ loanh quanh đâu đó! Ban đầu thì cho rằng mèo là thứ “tình cảm”, lúc nào cũng muốn loanh quanh gần người! Cũng có thể đó là một phần sự thật, nhưng có thể chỉ là phần nhỏ! Thực ra nó loanh quanh gần người vì cảm giác an toàn, luôn phải tìm ai đó canh giấc ngủ cho được ngon giấc! 🙂

80kg

u Tom nhảy lên được 5kg tròn, nhưng rồi ham chơi, chấn thương, viêm nhiễm lại giảm xuống còn 4.7kg… Giống hệt chủ nhân của nó, tăng lên chạm mốc 80kg, rồi ốm một trận giảm xuống còn 78kg! Thực ra lên hay xuống thì cũng là chuyện thường, có lên thì có xuống, có xuống mới có lên, 80kg mà toàn “mỡ” thì không khó, “nạc” nhiều mới khó! Cố lên, đường vẫn còn dài phía trước… 🙂

tom – 7

u Tom vẫn còn biết nhà là nơi có thể về, được tắm rửa, lau sạch vết thương, được cho ăn đầy đủ và cho uống kháng sinh chống viêm nhiễm! Cố gắng làm “con ngoan trò giỏi” được vài ngày, ăn đẫy rồi lại ngủ, ngủ đẫy rồi lại ăn, lại trở thành con mèo văn minh, béo tốt, sạch sẽ!

Nhưng “văn minh” được vài ngày thì bản tính hoang dã lại trỗi dậy, lại bỏ nhà đi 2, 3 ngày không về, khi trở về thì lấm lem, bẩn thỉu, trên người đầy vết thương và sưng tấy, bộ mặt giống như một tên “khố rách áo ôm” đúng nghĩa… lại quay về làm con ngoan trò giỏi, lại ăn và ngủ, ngủ và ăn! 😀

mèo 3 cẳng

u Tom đi đâu về, đang yên đang lành bỗng dưng trở thành “mèo 3 cẳng”, hình như là bị chó cắn nên một chân trước bỗng thành què, đi đâu cũng co hẳn một chân lên chỉ còn có ba chân, ấy vậy mà leo lên bàn lên ghế vẫn nhanh nhẹn, dễ dàng, nhưng cứ khập khiễng như vậy suốt hơn tuần! 🙁

Nhớ hồi ảnh 3 tháng tuổi, lần đầu tiên tự mình ôm cột lên nóc nhà, leo xuống kêu vang trời, đi từ nhà sau ra nhà trước kêu vang, kiểu như khoe một “chiến công” đáng tự hào lắm! Thế rồi càng lúc càng lớn, càng muốn tìm hiểu “thế giới”, càng đi xa và “ít nói”, có khi bỏ nhà đi 2 ngày về không nói tiếng nào!

tom – 6

ạo gần đây ku Tom đi chơi về rất hay bị thương, những vết thương lặp đi lặp lại trông rất giống như do người cố tình gây ra! Mình giả vờ “suỵt, suỵt” là ku Tom quay lại ôm chân, cắn, gào, phản đối một cách đầy bất mãn, vì bắt chước tiếng “suỵt” chó, mà nhà thì không có chó!

Đúng nghĩa là: một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng! Đi đâu về cái mặt sưng một cục, theo đúng nghĩa đen! Một bên mắt sưng vù, may mà thị lực không ảnh hưởng gì! Thế rồi leo lên chổ ngủ ưa thích (là cái ghế xếp) nằm dài ra đó, cố liếm vết thương, mà không cách nào liếm tới được! 😀

tom – 5

ữa gặp nhà kia có con mèo đúng nghĩa… quý tộc, lông trắng, mắt xanh, béo tốt và sạch đẹp không chê vào đâu được! Nhưng chỉ nằm một chỗ, không làm gì, ai đụng tới cũng mặc, nhẽo ra một đống, nhìn như cục bột công nghiệp đúng nghĩa!

Phải tinh nghịch, bướng bỉnh, khó chiều, nó mới đúng là con mèo! Ku Tom này có một kiểu ngủ rất hãi, ngủ kiểu Trương Phi: nằm ngữa thẳng cẳng, duỗi 4 chân ra, lưỡi lè ra cả centimeter, mắt mở trừng trừng… nhưng chính là ku cậu đang say giấc! 🙂

tom – 4

an đầu chỉ là một chấm vết thương nhỏ, không hiểu tại sao lại trở thành cái áp-xe (abcès) lớn, ku Tom bỏ ăn liên tục 5 ngày, người xọp lại chỉ còn chút xíu… Hoảng quá bèn phải đem đi thú y. Giả sử bác sĩ cho người mà như thế này là em đập vào mặt rồi, nhưng vì chỉ là thú y nên phải nhịn, giả ngu ngơ để nó chích cho mũi kháng sinh mà em biết là sẽ có công hiệu!

Quả nhiên, chích một mũi xong, hôm sau đã đòi ăn, chích sang mũi thứ hai… là ăn xong, ku cậu bèn bỏ đi chơi nguyên ngày không về! Từ lâu đã biết ku Tom nó sống một cuộc sống hai mặt: đến giờ ăn là bò về ăn, đi đâu đánh nhau bị thương là mò về để được chăm sóc! Nhưng phần lớn thời gian là ku cậu cứ lảng vảng ở đâu đó khác, nhưng như thế nó mới đúng là… mèo! 🙂

tom – 3

ấy ngày quá nóng, ku Tom chịu hết nổi, bèn phải chui vô máy lạnh, ngủ đẫy! Nhưng bản năng nó mách bảo là máy lạnh không có gì tốt lành, đã ngủ là mê mệt từ sáng đến chiều, không dậy nổi! Nên chỉ cần trời mưa mát chút là ku cậu bò ra ngoài, kiếm chỗ khác ngủ! Thời tiết càng năm càng bất thường, nói đùa đùa nhưng cũng rất thật… 20 năm nữa, Sài Gòn chắc phải đào hầm để tránh nóng… 🙁

mèo, 8

èo thích chọn chỗ ấm, hay leo lên trên TV nằm, cái ký ức đó… đã khá là xa xưa rồi, e là cả vài chục năm về trước, khi nắng nóng chưa khốc liệt như ngày nay! Ku Tom nhà mình toàn nằm máy lạnh thôi, chọn nơi vừa có máy lạnh, vừa có quạt để nằm, hôm nào máy lạnh không bật là chạy quanh kêu meo meo ra chiều khó chịu, không hài lòng.

2023 sẽ là năm nóng kỷ lục trong lịch sử cái quả cầu màu xanh xanh đó, cứ như thế năm sau cao hơn năm trước… 🙁 Thực ra, bình quân nhiệt độ chỉ tăng lên khoảng 1.06℃ so với thời kỳ Tiền công nghiệp, nhưng khi nhiệt độ này xấp xỉ thân nhiệt (37℃), kết hợp với độ ẩm sẽ tạo ra cảm giác (perceived temperature) nóng hơn rất rất nhiều…

mèo, 7

èo thực sự nhạy cảm hơn ta tưởng, và không phải lúc nào cũng giống như vẻ ngoài “bất cần, không quan tâm” của nó! Mèo là một sinh vật đa nghi, lúc nào cũng tìm cách phán đoán ý đồ của chủ nhân! Và mèo cũng thật sự tinh tường, nó dễ dàng nhận ra hành động nào là quan tâm thật sự, hành động nào chỉ mang tính chất “quán tính, thủ tục”. Nhìn từ góc độ đó, mèo thực sự nhạy cảm hơn nhiều so với chó, chó chỉ là một anh chàng “yes man”, nồng nhiệt nhưng ngu ngốc, kêu gì cũng gật!

Có sự khác biệt lớn giữa mèo cái và mèo đực. Mèo cái thường xa cách, khó gần hơn, còn mèo đực dễ bộc lộ cảm xúc của mình hơn, nó nhận thức rõ ràng hơn các bài học, thưởng hay phạt mà chủ nhân dạy, chúng tiếp thu các bài học nhanh hơn, và mèo đực “nịnh, quấn” người cũng khéo hơn! Nhưng dù sao mèo cũng vẫn là mèo, nó không hồi đáp lại bạn một tích cực, chủ động như chó, cũng không có ý thức xã hội rõ ràng như chó, nó luôn luôn ý thức rằng bản thân là một thế giới khác biệt!

Mèo thực sự là một loại động vật cần tình cảm, dù cho vẻ ngoài của nó thường gây ra cảm giác xa cách, bất cần. Không ai chơi với nó, nó sẽ bị stress, không được ra ngoài vận động, nó cũng sẽ stress. Trong ảnh: ku Tom thực sự là rất ghét chiếc xuồng, nó thường đi loanh quanh và tự hỏi không biết là vật gì mà “ông chủ” suốt ngày chăm chăm vô đó, thậm chí không chịu quan tâm đến nó một chút! Thực sự, mèo nó “nữ tính, bản năng và nguyên thuỷ” hơn nhiều so với các loại vật nuôi khác!