nỗi nhớ mùa đông

Ngày xuân con én con oanh,
Ve ngâm vượn hót để dành đêm thu.
Đầu xanh chưa dễ ai tu…

acebook nhắc lại ngày này năm trước… tháng ngày nhàn nhã trôi qua cửa, “Nỗi nhớ mùa đông” cứ thế tràn về, mà tác giả của nó vừa ra đi! Dường gợi nhớ lại 1 “thời xa vắng”, trái ngược 180 độ với thời bây giờ: cái gì cũng có vẻ đúng, chỉ có “tâm” không đúng!


senility, 2

Bước chân ra khỏi cửa Hàn,
Nước mây man mác muôn ngàn dặm khơi.
Gánh tình nặng lắm ai ơi…

hìn lại chiếc Serenity này toàn thấy những chỗ thi công chưa đạt, tuy về thiết kế vẫn là chiếc cảm thấy hài lòng nhất cho đến hiện tại. Thợ kiểu gì mà vẫn “sai đâu sửa đó, sửa đâu sai đó…” Đang suy nghĩ chiếc kế tiếp sẽ đặt tên gì, là Senility hay là Salinity?! 😀


Koibitoyo

Ai xui con cá cắn mồi?
Ai xui thằng phỗng ra ngồi trời mưa?
Thế gian lắm sự cũng khờ…

hương trình âm nhạc cuối tuần… Mayumi Itsuwa – Koibitoyo – Người yêu dấu ơi… Chỉ một vài notes ngũ cung Nhật Bản dùng đúng chỗ là cả một khung trời huyền bí, mông lung hiện ra ngay… Tiếc là chỉ mấy notes ngắn ngủi đó thôi, không có được nhiều… 🙁

xuân tình

uân tình – Tản Đà – Nguyễn Khắc Hiếu: Ấy ai quay tít địa cầu, Đầu ai nửa trắng pha mầu xuân xanh. Trông gương mình lại ngợ mình, Phải chăng vẫn giống đa tình ngày xưa !? 😢😢

hoa phong lạc

Lá đào rơi rắc lối Thiên Thai,
Suối tiễn oanh đưa những ngậm ngùi!
Nửa năm tiên cảnh,
Một bước trần ai…

ình chụp trong chuyến xuyên Việt năm 2015, Tràng An, Ninh Bình. Chưa thể kết luận chính xác, nhưng một số sáng tác theo các thể Tống từ, tự do hơn về âm luật, có thể đã góp phần bắt đầu phong trào Thơ Mới.

super moon

Trời đất sinh ta rượu với thơ,
Không thơ, không rượu sống bằng thừa.
Công danh hai chữ mùi men nhạt…

iết mục kể chuyện đêm khuya, nhân dịp super moon: ngày xửa ngày xưa, có một thằng bé mới chừng 5 tuổi, đứng giữa sân nhà, ngước nhìn lên bầu trời mà cảm thán rằng: mẹ ơi, trăng đẹp quá! Mẹ thằng bé chạy ra, đét vào đít: rồi cũng khổ thôi con ạ, rồi cũng lại giống y như cái thằng cha mày, suốt ngày rượu, thơ, trăng… Đấy, là mình phải học cái bài học đó, không được giống như cái thằng bé đó, và nhất là thằng bố nó… Trăng thơ giữ nguyên, bỏ rượu đi, thêm con thuyền vào… 😀