máy học

ai mươi năm trước, khoa CNTT, trường KHTN đã có người nghiên cứu tương tự như thế này, dùng các kỹ thuật xử lý ảnh và máy học để nhận dạng trận địa phòng không. Nga từ lâu đã bỏ cách bố trí trận địa phòng không theo những khuôn mẫu hình học cố định như thế này, vì dễ bị nhận dạng qua không ảnh, nhưng Trung Quốc vẫn còn đang xài.

lưu manh vặt

ói về đạo đức xã hội, thời giờ còn chưa bằng được thời phong kiến! Ở làng tôi ngày xa xưa (trước 45), vô “rú” mót củi khô mà lỡ có dính 1 cành tươi là lính lệ lấy roi nó quất, ngay từ thời phong kiến, áp lực dân số, môi trường không lớn nhưng đã có những tập tục như thế!

Còn giờ thì sao, loa kẹo kéo, rải đinh trên quốc lộ, chơi bài bạc bịp bằng máy phóng xạ, etc… nói trắng ra là những trò lưu manh lặt vặt, phá làng phá xóm, không chuyện tệ hại nào là không làm, mà không ai dám làm gì, riết rồi xem như là chuyện bình thường hàng ngày!

Xử lý rất dễ, các app đo độ ồn phổ biến trên smartphone, quay lại làm bằng chứng, submit report, kèm video, kèm geo-tag (vị trí địa lý), kèm số Decibel, hệ thống tự động tống đạt giấy phạt, chẳng ai rảnh suốt ngày đi canh mấy thằng vô công rồi nghề phá làng phá xóm!

cẩu thả

ừ nguyên, cẩu thả – 狗且, trong tiếng Việt thường hiểu “cầu thả” là: không cẩn thận, lộn xộn, tắc trách, nhưng nghĩa gốc của nó lại hoàn toàn khác, và rất thô tục nên từ điển chính thống cũng không ghi nhận. “Cẩu” là chó thì đã dễ hiểu, còn “thả”, mười mấy năm trước, An Chi đã giải thích, chính là chữ tượng hình, chỉ “nam tính sinh thực khí”, cứ nhìn hình dạng của chữ là rõ. Như thế, “cẩu thả” không phải là làm việc lộn xộn, mà chính là chỉ hành vi nam-nữ tính-giao bất-chính, nghĩa hiện dùng chỉ là phái-sinh về sau.

text=狗且&font=1&size=18&color=0000FF

lỳ như trâu

ói về “gần gũi, thân mật với nước” thì trước tiên phải kể đến bơi, lặn, thứ nữa mới đến các loại ván, xuồng, tàu bè… Nhà xây từ móng, chơi xuồng bè mà bơi lội không giỏi thì đích thị là chuyện tào lao! Có cái kỹ năng backup – dự phòng đó mới có tự tin làm chuyện khác!

Thể hình người VN trời cho không tốt, nên “thể thao thành tích” còn thua kém! Nhưng các môn đòi hỏi lì lợm, bền bỉ thì người Việt chả kém ai! Từ anh lính ôm bản đồ chạy 3 ngày liên tục xuyên rừng trong KC chống Pháp, đến anh đặc công bơi 3 ngày gắn bom vào tàu Mỹ!

Khi nhỏ chính mắt thấy nhiều người bơi hàng chục km trong mưa bão, bản thân không bằng, nhưng cỡ 10km là điều từng làm! Đầu năm nói chuyện âm nhạc, thể thao, người Việt rất có “thiên phú” về khoản “lỳ hơn trâu”, cũng chính là ưu điểm vậy!! 🐃🐃 🐂🐂 🙂🙂

liêm chính

ăn hoá TQ và VN, giống và khác như thế nào? Giống thì nhiều, khác vài điểm quan trọng. Người TQ nói câu nào, chữ nào đều có ngữ nghĩa đầy đủ, và cố gắng làm trọn ngữ nghĩa ấy! Người VN xem câu chữ như trò chơi đánh đố, chơi chữ, hơn thua kiểu lươn lẹo, không thật hiểu thấu đáo nội hàm! Thấy “đối phương” nói câu gì cũng lập tức lên Google, học lóm đâu đó 1 vài câu chữ để có thể khả dĩ lấp liếm, bắt bẻ, bài xích được. Vốn dĩ câu từ lý luận nhị nguyên, thảy đều có 2 mặt, ví như: “người không vì mình thì trời tru đất diệt”, nhưng cũng có câu: “người chỉ vì mình thì cũng trời tru đất diệt”.

Luôn có sự đối lập như thế, khác biệt chỉ ở chỗ nói có thực nghĩa như vậy hay không mà thôi! Nên càng nói năng nhiều chữ, càng đao to búa lớn, cách mạng công nghiệp, 4.0, đi tắt đón đầu các kiểu, là càng xa rời sự thật! Từ bao giờ người ta quên đi mất những điều rất đơn giản nhỉ, ví dụ như: “liêm chính” !!! Nhìn nhận một con người cũng vậy thôi. Tôi quan sát thấy ai nghe 1 câu đơn giản mà không hiểu hay cố tình không muốn hiểu, đến lần thứ 2 là người đó sẽ “lên đường”! Xưa giờ mấy chục năm vẫn y thế, mặc dù biết rằng điều đó làm mình “khó sống”. Từng câu, từng chữ, thảy phải đều có ý nghĩa!

panem et circenses

ôi chịu đựng điều đó, điềm tĩnh & thản nhiên suốt gần 15 năm qua, 1 băng đĩ điếm lưu manh bám riết từng ngày, lục tìm bất kỳ người quen bạn bè nào của tôi rồi tuyên truyền, dựng chuyện. Khi thấy không thể tác động, lay chuyển được gì, chúng nó sẽ dạy người ta cách “tẩy chay”, cách làm nhiều trò bẩn khác. Đến bao giờ thì mọi người hiểu rõ bản tính người Việt? Nó nằm trong mỗi cá nhân con người, nếu anh không có ý thức phân biệt đúng / sai như một lẽ hiển nhiên thì anh sẽ thấy “khoái cảm” khi người khác “bị” như thế, nhưng khi câu chuyện nhắm vào anh sẽ cảm thấy thế nào!?

Ai cũng nghĩ: chắc không nhắm vào mình đâu, nghĩ thế là đánh giá thấp cái “vô minh” của XH Việt! XH Việt cần “bánh mì và giác đấu” (panem et circenses – bread and circuses), hiểu theo nghĩa thấp nhất, chỉ cần “no bụng” và “giải trí”, thế là đủ! Họ không cần những hiểu biết có tính xây dựng, dân trí chỉ tới đó, từ anh bình dân ít học, đến các “thành phần ưu tú” cũng thế! Xét về “cung – cầu thị trường”, dĩ nhiên đám lưu manh đúng, vì đánh vào nhu cầu “khổng lồ” của đám đông “mông muội”: được “hiểu chuyện”, được “đánh giá”, được “thoả mãn cái tôi”, những chuyện càng rẻ tiền, càng hạ cấp càng tốt!

Là một XH 100 triệu dân rồi, cũng đủ các tổ chức, bộ máy như ai, nhưng nhận thức, ý thức xây dựng cộng đồng và giá trị thì cũng chỉ mông muội như thời công xã nguyên thuỷ! Ý thức về sự đúng sai / phải trái vẫn kiểu mơ mơ hồ hồ, khi chuyện có lợi cho mình thì hết lời tán thưởng, khi chuyện bất lợi cho mình thì thái độ đổi 100%, vậy nguyên tắc phổ quát của luật lệ vất đi đâu!? Riết rồi toàn bộ hệ thống XH vận hành quanh những “cái tôi” méo mó, và càng như thế thì đám lưu manh càng có cơ hội lộng hành, càng có đất “diễn võ”, riết rồi chính anh trở thành “vừa là thủ phạm, vừa là nạn nhân” của chính mình!

pin

hững đột phá mang tính cách mạng trong công nghệ pin đã hình thành, giờ nó đẩy cả tàu hoả, không phải chỉ xe hơi, xe tải. Tương lai đẩy cả máy bay, tàu thuỷ không phải là chuyện viễn tưởng! Thôi, em “khăn gói quả mướp” sang “Đại Đường đông thổ” đi “thỉnh kinh” đây! Việt Nam vẫn còn mãi mê mơ mộng Trạng Tí với Thánh Gióng… 😞

Người Trung Quốc giỏi thì phải thừa nhận là họ giỏi, để còn coi học hỏi, bắt chước thế nào, chứ nhiều người chỉ thích nói phủi: ah có gì đâu, chẳng qua có nhiều tiền nên nó làm được thôi! Câu đó theo tôi thấy, so với câu: ai biểu đeo vàng chi cho nó cướp thì cũng giống hệt nhau. Về tư cách, cũng một loại người đó thôi, chẳng có khác gì!

Mà không trách được, từ xưa, CIA nó đã dạy bài như thế, in thành cẩm nang đào tạo người hẳn hỏi, ví dụ như: với Bắc Việt, cứ xoáy vào vấn đề Trung Quốc, nào là đất đai tổ tiên để lại, nói bừa lên lên thế để quên đi một cái thực tế rằng chỉ có độ chục ngàn chuyên gia Trung Quốc ở Bắc Việt, chứ không phải là lên đến nửa triệu quân Mỹ như ở miền Nam.

Cái kiểu nói năng càn quấy ấy, chúng nó dạy lẫn nhau, dạy mãi đến mấy chục năm sau, giờ không còn nhớ ra ai đã dạy chúng nó, cứ như thế mà làm thôi. Miệng thì nói yêu nước, ghét Trung Quốc, nhưng thực chất là xỉa xói, kèn cựa vùng miền với nhau, toàn lưu manh vặt. Đấy, ngay từ đầu là chính tâm, thành ý vất đi rồi, khỏi cần nói chuyện khác!

khăn gói quả mướp

ừ nguyên, “khăn gói quả mướp”… tại sao có cụm từ đó, xem hình sẽ rõ 🙂, cái ruột tượng từ cả trăm năm trước, đến tận giờ, hình đăng báo chụp ở Trà Leng, vẫn thấy quân đội còn đang xài!