lockdown… lifted

ừng quả đầu mới cắt sau… 4 tháng, chắc là nhẹ đi được gần 2kg! Cắt tóc xong, đi về lắc lư như con lật đật, vì trên nhẹ mà dưới nặng! 😅 Mừng đại dịch có lẽ là sắp qua đi! Xin lỗi nếu làm ai đó sợ vì bị nhát ma, em là cứ thích rõ ràng chân phương, cứ thích “nhà tranh” như thế, chứ sáng bóng loà loà thì “nhà ngói chả lại như nhà tranh”! 😅

giãn cách, 34

ao lâu rồi bạn chưa nhìn thấy cảnh này? Hay có khi cả đời, từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ nhìn thấy như thế này, chưa bao giờ thấy rõ ràng trước mắt “giải Ngân Hà” – Milky way – “dòng sữa của nữ thần Hera” vương vãi qua bầu trời!? Và thấy bằng mắt thường, không cần tăng cường bởi các công cụ nhiếp ảnh! SG những ngày giãn cách…

Không khí trong lành hơn được một chút, 3h sáng em thức dậy, chỉ nhìn được mờ nhạt mỗi chòm Bắc Đẩu. Có một thời, e là hơn 30 năm về trước, vẫn còn có thể nhìn thấy gần như thế, bằng mắt thường… chuyện để kể cho cháu, chắt nghe 30 năm sau: thời đó, hơn 60, 70 năm về trước, VN vẫn còn chưa công nghiệp hoá… 😢

giãn cách, 33

thanhnien.vn – Tạp chí TIME đăng ảnh Mark Zuckerberg, kêu gọi ‘xóa Facebook’

Làm nhớ đến 1 công án Thiền tông kinh điển: Nếu như cái xe bò không chạy, thì ông đánh cái xe, hay đánh con bò!? 😅

ho dù công nghệ phát triển tới cỡ nào đi nữa, thì các sân chơi MXH như hiện tại, hiện nguyên hình như cõi hồng hoang, nguyên thuỷ, như thời còn là vượn người vậy! Trong các vấn đề nó đẻ ra, thì big-data, thao túng dữ liệu người dùng vẫn là chuyện nhỏ, những chuyện lớn hơn như tính chính danh, tin giả, bắt nạt xã hội, quảng cáo, lừa đảo và gây ảnh hưởng mới là những vấn đề lớn! Ở tầm vĩ mô, có thể ví dụ vài cá nhân nào đó đưa tin giả, được hỗ trợ bởi một số cty ở VN, các cty này có cty mẹ ở Hồng Kông, đến lượt cty mẹ này do Hoa Nam tình báo giật dây! Một ví dụ khác, một tay ‘oligarch’ Nga, thông qua mạng lưới chân rết chằng chịt, chi tiền tạo quảng cáo và tin giả để tìm cách ảnh hưởng kết quả bầu cử Mỹ! Nói chuyện vĩ mô nó xa xôi quá, giờ quay lại chuyện vi mô ở ngay VN.

Hiện có khá nhiều nhóm lưu manh giang hồ (thường là cho vay nặng lãi, hay lô đề) cũng lập nhóm “Từ thiện” trên MXH, cũng đi phát vài tạ gạo, vài chục thùng mì (có bao nhiêu tiền đâu), tạo ra cái vỏ bọc lương thiện, tử tế như thế! Bà con chỉ biết ảo thôi, chứ có hiểu éo cuộc sống thực chúng nó toàn những thứ đầu trộm đuôi cướp thế nào đâu, có tới tận nơi xem tận mặt, hiểu rõ sự việc thế nào đâu?! Chính MXH đã dạy chúng nó những chiêu trò như thế. Kinh nhất hiện nay là các nhóm tự xưng “hiệp sĩ”, luôn rình mò, luôn “biết rồi”, luôn ra vẻ ta đây vì “việc nghĩa”, can thiệp chuyện “bao đồng”, trên Face vẽ bao nhiêu chuyện “tốt đẹp”, thực chất, chúng nó sống bằng cách tống tiền cá nhân & doanh nghiệp! MXH giúp cho tội phạm xây dựng thêm vài bộ mặt, trong số muôn ngàn khuôn mặt của chúng!

Nên XH càng phát triển, mà bản chất mông muội của con người chỉ càng trầm trọng thêm mà thôi! Ngày xưa thời của báo in, giấy viết, tin giả cũng có nhưng ít, và hạn chế, toà báo mà đưa tin sai, người ta còn biết chỗ mà đến ném cà chua, trứng thối để phản đối! Giờ 1 thằng ku lưu manh bá vơ, núp đâu trên núi, không ai biết nó là ai, mà vẫn có thể tác động đến con người và xã hội được! Nên chuyện này (sự vụ của Facebook), tôi đoán mới chỉ là khởi đầu mà thôi! Công bằng mà nói, Face chỉ là cái chợ để người ta buôn dưa lê, cái xấu của MXH là cái xấu chung của con người, chả của riêng gì Face! Rồi phương Tây cũng sẽ nhận ra, “tự do ngôn luận” vẫn có quá nhiều mặt trái, vấn đề căn cơ đầu tiên là tính “chính danh” trên MXH, giải quyết được chuyện đó thì mới tính tiếp những chuyện khác!

Nói túm lại, MXH khiến cho đa số quần chúng trở thành “1 con người khác”, riết rồi ko ai quan tâm thực chất là như thế nào nữa, đó mới là cái nguy hại lớn nhất của MXH! Một cái ổ “nhảm nhí”, “dối trá”, “giả danh”, “ảo hoá”, mà chuyện đó chưa quan trọng, quan trọng là con người ta quên mất mình là ai, cái gì là thực, cái gì làm mình hạnh phúc, cái gì có lợi cho sức khoẻ và tâm hồn. Nhất là khi vô số cộng đồng, hội nhóm, tổ chức lưu manh nó ảnh hưởng, phụ thuộc, tác động lẫn nhau, tạo nên 1 cái hệ sinh thái eco-system, tự nó nuôi sống bằng chính những cái “ảo giác” phản ánh qua lại giữa những “não trạng bệnh lý” giống nhau đó! Khi con người ko còn biết mình là ai, ko có mục đích xây dựng cá nhân gì, ko còn khả năng “hướng thiện”, thì tất cả những điều khác xảy ra chỉ là hệ quả tất yếu!

ivermectin

ái vụ Ivermectin đứng từ góc độ “kỹ thuật tin giả”, có nhiều điểm rất đáng phân tích! Phải gọi là “kỹ thuật tin giả” vì nó đã được “lý luận hoá” thành bài bản, làm sao để kích động đám đông một cách hiệu quả! Điều đầu tiên phải nói là Covid-19 là một chứng bệnh rất phù hợp với tin giả, nhiều trường hợp tự hồi phục mà không cần thuốc men gì! Trong cái bối cảnh ấy, quăng bất kỳ thứ thuốc gì ra cũng “trị được bệnh” cả! Điều đầu tiên là nó đánh vào tâm lý đám đông, “gán nhãn thuộc tính”, à, ta biết rồi, thằng A là như thế này, sự việc B là có tính chất kia!

Ở một thời đại mà thông tin tuôn ào ạt từng giây từng phút như thế, chỉ cần có dòng chảy thông tin thôi, chẳng cần chứng cứ, cũng có thể điều khiển đám đông! Mà thông tin đúng, ví dụ như thuốc trị bệnh, thì cần nhiều tháng, nhiều năm mới đi đến một kết luận đơn giản và chính xác được, còn tin giả thì nó tuôn ra từ giờ này sang giờ khác! Quần chúng nó có cái nhu cầu “tha thiết, ngắt ngoải” phải thoả mãn, luôn luôn đánh giá, luôn luôn xếp hạng, luôn luôn phải “gán nhãn thuộc tính”, luôn luôn “ta biết”, không có mấy người giữ được cái tâm “KHÔNG”.

Nên đám tạo tin giả lâu lâu nó sẽ quăng ra một cái tin bá vơ, không ai có thể chứng minh được, cũng như không ai có thể phản bác được ngay lập tức! Cụ thể như trong trường hợp Ivermectin, nó xài “dữ liệu” từ một “bài báo khoa học” đã được xếp loại là “data-manipulation, thao túng, chỉnh sửa dữ liệu” và đã bị rút không cho đăng nữa! Chỉ cần một khởi đầu như thế thôi, là đã có thể nghi ngờ, bác bỏ toàn bộ những bước tiếp theo rồi! Mà xem xét những bước tiếp theo, toàn là những “chứng cứ” tham chiếu lòng vòng, tự nó “chứng minh, hỗ trợ” cho nhau!

Cái tâm thức đám đông, nó đã bị đào luyện bởi luồng thông tin, bởi mạng xã hội! Vì họ đã bị biến thành những người tiêu thụ – consumer thông tin! Và đám tung tin giả là đám lướt sóng cái nhu cầu này! Làm sao phải sản xuất ra càng nhiều sản phẩm thông tin càng tốt, thật giả không quan trọng, cứ phải nóng hổi, sốt dẻo là được! Đặt tít phải kích động cho người này ghen ghét người kia, như thế mới dễ tạo sóng gió! Phải kêu gọi thuộc tính bầy đàn, đánh vào cái tôi, người SG là như thế này, VN là như thế kia, cho họ một cái đám đông để bám víu vào đó!

Nên nói thật, nói mang tiếng ác, em mong dịch bệnh kéo dài thêm, để mà bà con đóng cửa sám hối. Mà em cũng thừa biết là chừng đó hoàn toàn không đủ để thay đổi được gì, bẵng đi vài tuần đâu lại vào đấy! Và em từng thấy, nhiều ông già 60, 70 tuổi, nhiều vị học hành Tiến sư, Giáo sĩ cao vòi vọi, vẫn bị một thằng ku lưu manh bá vơ kích động, lừa gạt như thường! Mà thằng ku lưu manh này nó học hành đâu chỉ lớp 2, lớp 3, lại nghiện hàng đá, thế mới đau! Nói tới nói lui, “cái-tôi vô-minh” là điều rất rất khó thay đổi, trong trường hợp VN xem như vô vọng!

giãn cách, 32

m là em bắt bẻ từng từ một, dịch “sailing” thành “đi chèo thuyền” là sai hoàn toàn, dù là chi tiết nhỏ, nhưng nó nói lên chất lượng của người dịch! Zuck làm gì có cửa đi chèo thuyền (chèo thật sự vô cùng physically-demanding), gầy yếu như ông ta thì chỉ chơi thuyền buồm chút xíu để ra vẻ và quảng cáo thôi! Mà cái lỗi sai này có tính hệ thống, cả chục bài tiếng Việt nội dung tuy khác nhau, nhưng đều sai cùng 1 kiểu như thế, chứng tỏ chúng đều dùng “dịch máy” (như Google translate) như nhau cả!

Nói gì thì nói, Facebook và các phương tiện truyền thông giải trí hiện đại đang cổ vũ cho những thị hiếu thẩm mĩ lệch lạc, khuôn mặt đơ cứng, chỉnh sửa quá đà… tại sao như thế!? Tóm gọn trong 1 chữ: “vận động”, vận động thể hiện nét đẹp con người, khi đó, người ta sẽ nhận ra rằng “đẹp” cũng đồng thời là “không hoàn hảo”! Khi không “vận động” nữa thì tất cả thu bé lại trong 1 chữ “thần thái”, 1 bức tranh xơ cứng để khoe Facebook, càng lậm vào đó, càng đi sâu vào con đường bệnh hoạn (vừa bệnh và vừa hoạn)! 😃

Mà vận động, người bình thường cần sức khoẻ, cần tinh thần sảng khoái. Còn “vận động” với các diễn viên, người làm phim ảnh, giải trí… thì cần tài năng. Mà tài năng thì, nói thẳng ra, chúng nó… làm éo gì có, nên cứ đi mãi vào những mẫu hình lảm nhảm, rẻ tiền, những kiểu cách bệnh hoạn, cố thuyết phục đám khán giả ngu ngốc rằng như thế nó mới “thần thái”, mới “thời thượng”. Cũng như nhạc vậy, làm nhạc phải có “cảm xúc, tài năng và sáng tạo”, đừng đem ba cái “Cháu lên 3” mà gọi là nghệ thuật!

Phương Tây, đương nhiên là những người nhận thức vấn đề sớm nhất! Tổ tiên họ, những người từng lên giàn hoả thiêu để bảo vệ chân lý “trái đất tròn”, những người từng đi vòng quanh trái đất, những kẻ đi săn cá voi hàng trăm tấn, họ dĩ nhiên sẽ nhận ra mặt trái của MXH và truyền thông! Chỉ những nước như TQ, VN, Hàn, Đài… mới thực sự rất cần sự can thiệp của chính quyền để đề phòng xu hướng quá đà, tạo ra những thị hiếu lệch lạc, bệnh hoạn, chăn dắt “vật nuôi” để phục vụ cho mục đích lợi nhuận!

ngọn đèn dầu lạc

hớ lại quãng thời gian 5 ~7 tuổi, thành phố áp dụng quy định “2 đỏ 1 cúp”, rồi “3 đỏ 1 cúp”, tức là cứ 2 ngày có điện thì 1 ngày cúp điện, cái thời đó nó như thế, điện sản xuất ra không đủ, nên cứ loanh quanh vài ngày lại cúp điện 1 ngày! Nhưng mà ít ra, về danh nghĩa, là tôi đã lớn lên trong 1 thành phố “có điện”. Lên ĐH, vô SG, vẫn thỉnh thoảng bị hỏi: Đà Nẵng có điện chưa!? 😃 Khi nhỏ, lâu lâu lại về quê sống với ông bà 4, 5 ngày, nơi đó toàn xài đèn dầu thôi, chưa có điện đâu, những chiếc đèn thuỷ tinh thắp bằng dầu hoả! Trong góc nhà vẫn còn lưu lại ký ức của 1 thời còn xa xôi hơi nữa, những chiếc đèn dầu lạc (đốt bằng dầu ép từ đậu phụng), không biết ở đây có ai còn thực sự biết cái đèn dầu lạc nó trông thế nào? Cứ như thế, ông bà tôi sống cả đời mà chưa từng biết ánh điện là gì!

Kể câu chuyện lạc hậu như thế, nhưng ở đây muốn nhấn mạnh 1 mặt khác, điều tôi nhận ra được những ngày giãn cách xã hội! Vì không có điện nên tầm 6h chiều là đã ăn tối xong rồi, loanh quanh 7, 8h là đã đi ngủ! 3h sáng mấy người già đã dậy pha trà, mấy người trẻ còn ngủ nướng thêm chút, đến tầm 4h30 là tất cả đã ra đồng. Công việc làm nông quanh năm vất vả, đến tối về, ăn cơm xong, lại leo lên phản, 2 chân xoa xoa đập đập mấy cái cho sạch đất cát, thế là lại lăn ra ngủ rất ngon, không phải quan tâm Facebook hôm nay có tin gì nóng sốt, thoả mãn hay không! Chính vì không quan tâm chuyện thiên hạ, nên không “vong bản”, không đánh mất chính mình! Ngồi suy nghĩ mông lung, phải chăng đến 1 lúc nào đó, con người trở lại sống xanh, sống sạch, thì lại giống y như thời ông bà lúc đó!?

giãn cách, 31

hấy gì qua vụ này? Những loại như “cậu IT” này em gặp vô số… nghiện & ngáo, ngôn từ rất chi là “self-assurance”, nói giống như đúng rồi luôn! Dĩ nhiên, sự rình mò của chúng cũng lòi ra được 1 số vấn đề, XH cũng có người làm sai chứ không phải là không! Sai tới đâu, thì xử tới đó! Nhưng cũng có 1 số người không liên quan gì cũng bị dính vào đám này. Thậm chí có 1 số bị đe doạ phải phải làm theo, một số bị xúi dục, kích động! Bằng vào vốn văn hoá, học vấn của mấy ku này thì chúng cũng chỉ thấy được những chuyện chúng nó muốn nhìn thấy mà thôi!

Nói cho đúng là xã hội bây giờ bị lưu manh kích động, xúi dục, đe doạ và chi phối, lại có rất nhiều cấp bậc “lưu manh” có trình độ khác nhau, đan xen vào nhau, làm nên một đống bụi mù như thế, khiến cho bàn dân không biết đâu thật, đâu giả! Dự là chính quyền sẽ xử con “scapegoat – dê tế thần” này để cho êm mọi chuyện… Còn về cá nhân mỗi người, làm sao để ứng phó với sự nhiễu nhương của thời cuộc? Như người ta có nói đó: “Pray, but tie your camel! – Cầu nguyện, nhưng buộc con lạc đà lại trước đã! – Có niềm tin, nhưng vẫn phải biết chuẩn bị!” 😃

giãn cách, 30

hơ thì kiểu “cháu lên 3”, nhạc thì kiểu “cháu đi mẫu giáo”, còn hài thì kiểu “cô khen cháu vì cháu không khóc nhè”! Em dùng từ “ngô nghê, trì độn” là vẫn còn rất nhẹ! 😢 Thế nhưng lại rất liều lĩnh, vì đã có những bầu – show chỉ bài cho diễn, cứ như thế khoác lên cái mẽ học thức, nghệ sĩ, cũng thơ ca nhạc hoạ như ai!

giãn cách, 29

ý luận nhị nguyên trắng đen là điểm yếu cố hữu trong cách suy nghĩ của con người, đặc biệt nghiêm trọng với người Việt. Thế nên họ rất dễ mắc vào cách suy nghĩ cứng nhắc, máy móc, những logic hình thức, đặc biệt là cũng chính vì đó nên dễ bị lừa gạt, lợi dụng. Như thế nào là lý luận nhị nguyên, câu chuyện nảy sinh từ tranh luận của tôi với 1 người bạn về cúm mùa (ở đây không nhằm phê phán ai, vì ai cũng có thể mắc vào những lỗi như thế).

Ví dụ 1: gọi là cúm mùa là vì nó trở nặng trong mùa đông, giảm đi trong mùa hè! Nên 1 số người lý luận loanh quanh 1 lúc, câu chuyện nó trở thành: cúm mùa chỉ có trong mùa đông, không có trong mùa hè, vậy nguồn cúm mùa ở đâu ra, chính là “trời giáng ôn dịch” xuống loài người rồi! Chuyện này rất đơn giản, thực ra cúm mùa lây quanh năm, kể cả mùa hè, khác chăng là ở các nước ôn đới, cúm mùa trở nên mạnh hơn vào mùa đông hơn, thế thôi!

Ví dụ 2: nghệ sĩ nuôi khán giả hay khán giả nuôi nghệ sĩ!? Mọi hoạt động kinh tế nó đều là “xoay vòng”, nếu tự cung, tự cấp, tự sản xuất, tự tiêu thụ thì … đâu có gọi là kinh tế! Chính vì bản chất của mọi hoạt động kinh tế đều là “quần vòng” như thế, nên dùng cái chữ “kinh tế quần vòng”, nó gần như là vô nghĩa! Vậy thì ai nuôi ai? Cách đặt vấn đề như thế là đám lưu manh lợi dụng điểm yếu tư duy để kích động dư luận, kích động ghen ghét vụn vặt!

Ví dụ 3: phim ảnh tạo ra tội phạm, hay phim ảnh chỉ phản ánh 1 thực tế nhiều tội phạm!? Hỏi điều này nó cũng giống như hỏi: tại sao giọt nước biển có vị mặn, đâu phải chỉ có 1 giọt nước biển mặn đâu, cả cái biển nó mặn đấy chứ! Thực tế hay phim ảnh, đều là những tấm gương phản chiếu lẫn nhau, phản chiếu qua lại “vô hạn” lần, thực tế nào thì phim ảnh đó và ngược lại, thế thôi, ở đây, đâu là “con gà”, đâu là “quả trứng”, đâu là “nhân”, đâu là “quả”?

Chỉ cần mở 1 trang báo hàng ngày ra, đọc vài cái tựa là phát hiện ra vô số kiểu logic trắng đen nhị nguyên này! Thực tế mọi vận động trong cuộc sống luôn có 1 chiều thời gian, cố tình bỏ quên cái chiều này là biến thành những khái niệm “trắng / đen” chết, xa rời thực tế! Chính vì cái “lỗi tư duy” này của người Việt mà họ rất dễ bị lợi dụng, luôn bị đẩy vào các tranh luận nhảm nhí, bị kích động bởi những thứ như “con gà hay quả trứng có trước”.

Đám lưu manh thì lợi dụng triệt để điều này, bỏ cái chiều thời gian đi, đảo ngược trình tự, biến thành 1 sự việc khác hẳn! Thêm một ví dụ khác gần đây trên báo là “zero-covid hay là sống-chung-với-dịch”, vì nó đã thành cái bệnh tư duy cố hữu rồi, nên vẫn cứ phải vin vào đó! Làm sao để sửa bệnh tư duy nhị nguyên trắng đen? Theo tôi bước đầu tiên là… chơi thể thao nhiều, tập thể dục thật nhiều, cảm nhận dòng chảy của thời gian, của vận động! 😃

giãn cách, 28

rên phố xảy ra một đám cháy cực lớn, mà ku phóng viên tin tức thì đang nghỉ ốm, toà soạn bèn cử ku phóng viên showbiz đi tường thuật thay, bài đăng lên như sau: trên phông nền ánh lửa đỏ hồng rực rỡ, vị phu nhân chủ nhà bước ra, trong bộ váy ngủ sang trọng, thật là yểu điệu và thướt tha, tóc tai rối bời, ướt đẫm vì nước, anh lính cứu hoả nhẹ nhàng dìu một bên, đúng là một cảnh tượng huy hoàng, lộng lẫy, khiến cảm động lòng người… 😅

sài gòn, tôi sẽ…

ài Gòn, tôi sẽ… sau khi hết giãn cách, tự đặt ra cái self-challenge: chèo 100km trong 24 tiếng, liên tục không nghỉ! Lộ trình đã vạch sẵn, trên bản đồ là 104 km, theo luồng Lòng Tàu ra vịnh Gành Rái, qua Cần Thạnh, Đồng Hoà, qua sông Đồng Tranh, theo luồng Soài Rạp về lại SG. Dĩ nhiên từ chuyện “nghĩ là sẽ làm được” cho đến “đã làm được” là 2 cái khác nhau hoàn toàn, lần cuối cùng chèo nhiều như thế chỉ có liên tục cỡ 17 ~ 18 tiếng!

giãn cách, 27

m là có thái độ nước đôi, 2 mặt… Một là, nhờ có các tố cáo của “chị Hằng”, ấy thế nên mới lòi ra được muôn nghìn mặt gian dối, lưu manh của xã hội. Việc này tốt, nên phát huy, có như thế, cái gian, cái ác nó mới lộ mặt ra!

Mặt khác, như em từng nói, con người ta chỉ thấy cái người ta muốn thấy, nên bằng vào cái cách “rình mò” như chị hay làm, bằng vào cái “phông văn hoá” của chị, thì chị cũng sẽ chỉ nhìn thấy điều chị muốn nhìn thấy mà thôi!

giãn cách, 26

rước chỗ khu tôi ở cũng có 1 ku như thế, đập bàn quát: phải đem toàn bộ hệ thống chính trị vào việc này, nói như thể hắn ta là quan chức lớn ấy, sau mới phát hiện ra chỉ là 1 ku bá vơ ko hơn ko kém! Có 1 ku khác, uống say quậy phá, rút 1 cái thẻ có màu đỏ ra, tao là hình sự nè! Bảo vệ khu tôi chỉ chờ có thế, chụp ngay cái thẻ, khoá tay giải lên phường, ko khoe thì ko sao, chứ khoe là chắc chắn giả! Lại có 1 ku làm nghề lái xe cho các sếp ngân hàng, đi đâu cũng ra vẻ như mình là sếp lớn, lặp lại như vẹt các ngôn từ học được! Ban ngày thì làm nghề lái xe, ban đêm lái lòng vòng, đóng vai sếp lên mạng kiếm, lừa gái!

Muôn ngàn khuôn mặt giả, thường trực hàng ngày, đi đâu cũng gặp! Nên nói không phải chứ tôi sợ cái bản chất của người Việt, nó thành một hiện tượng phổ biến trong xã hội, ai cũng muốn trở thành 1 người khác, ai cũng có vài ba khuôn mặt khác nhau! Nên ai là người quen trên Face của em thì chịu khó hiểu, em nghi ngờ tất cả mọi việc, em chả tin 1 cái gì, em sẵn sàng bỏ ra nhiều năm để thử xem đâu là “true identity”, còn “true grit” còn khó hơn, em sẵn sàng chờ cả đời để tìm hiểu xem sao! Nói thật lòng là em mong cho đại dịch này dài dài hơn 1 chút, mặc dù là hơi tàn nhẫn, nhưng sẽ còn rất nhiều thứ giả để xem!

giãn cách, 24

em để thấy rằng ai còn thở được đã là hạnh phúc! Xem để hiểu rằng “thiện”, “tâm” nó luôn luôn bình thường và thầm lặng chứ éo có oang oang như “BS. Khoa”! 😢😢 Phần lớn những gì oang oang trên MXH, nào là “thiện nguyện”, nào là “từ tâm” đều là lừa đảo! Nên nhân dịp này triệt để thanh lọc XH cho nó sạch bớt, tất cả những thể loại giả mạo, lừa đảo, âm mưu, lưu manh, đĩ điếm, rất nhiều thể loại tinh vi và có hệ thống, có tổ chức chứ éo đùa!

giãn cách, 23

rước, có một thời bàn-dân bàn-tán sôi nổi về cái phim này, nhất là về cái nhân vật “Viet Kong”, với vẻ châm biếm mang màu sắc chính trị! Vâng, đó chính thực là một con quái vật, nhưng trong số tất cả những con quái vật trên Đảo-đầu-lâu, thì đó vẫn là một con mang “tính người” nhiều nhất, vẫn còn rất nhiều “tính thiện” và “tình cảm & lý trí” bên trong con Kong, những loại khác, như Skullcrawlers, chỉ là súc-vật, không hơn không kém!

Rất tiếc là đánh nhau bao lâu, hao tổn biết bao nhiêu mới nhận ra sự thật ấy! Và còn sẽ mất rất rất lâu nữa để mọi người nhận ra “thiện, ác, tốt, xấu” nằm bên trong mỗi chúng ta, chứ không nằm trong ý thức hệ hay quan điểm tôn giáo, chính trị, xã hội… Trong lúc đó thì đám lưu manh rẻ tiền vẫn cứ gán ghép, chụp mũ, đánh vào “cái-tôi trắng-đen nhị-nguyên” cố-hữu, tố-hữu của con người, giả mạo, kích động cho bên này, bên kia đánh nhau! 🙂

giãn cách, 22

ôi chiều nay giam cấm hận trong lòng, Chỉ là một giữa loài người đau khổ. Tôi chỉ một con chim bé nhỏ, Vứt trong lồng con giữa một lồng to…

Vứt trong 1 cái lồng xanh, trong 1 cái lồng vàng, trong 1 cái lồng cam, trong 1 cái lồng đỏ! 🙂

giãn cách, 21

uổi sáng bình yên tương đối thời dịch bệnh, vẫn có đầy đủ tô – ly – điếu – tờ (tô bún, ly cafe, điếu thuốc và tờ báo)… Đương nhiên, thời giờ là báo điện tử, tạm chia làm 2 loại: Tin tức và Sự thật! Trong Tin tức không có Sự thật, trong Sự thật thì không có Tin tức! 🙂

Sau nhà, chim hót líu lo, khu tôi ở ven sông, cây xanh còn nhiều, chim chóc vô số, các loại chim sâu, sẻ, sáo, bồ câu, bói cá, cò, quạ, bìm bịp, etc… tất cả làm nên 1 bản hoà ca nhộn nhịp, rộn ràng vào buổi sáng, nghe êm tai, có sinh khí hơn các loại tin trên báo! 😢

anh phải sống

âu chuyện cảm động, có cảm giác rằng, vị Bác sĩ, tác giả bài báo đang truyền đi 1 thông điệp: sức mạnh tinh thần, nghị lực sống mới là điều quan trọng, những ai than vãn, oán trách, yếu mềm thì “đi” hết – hard fact… Theo 1 nghĩa rộng hơn, lúc tại “sinh tử quan đầu”, chính cái ý chí hướng thiện mới là sự cứu rỗi cho linh hồn con người…

la peste

gồi “phóng tác” kịch bản… thật ra nó giống như quân đội, vào báo động 3: tập trung 100% quân số, vào báo động 2: toàn bộ xe, tàu nạp đủ xăng dầu, đạn dược… Cần có kịch bản như vậy, ở mức độ rộng lớn hơn cho toàn xã hội, kịch bản phải mang tính “tất định – deterministic”, không có không gian cảm tính, phân chia các mức độ khẩn cấp từ 5 đến 1, tại từng bước có định nghĩa rõ ràng những việc phải làm, ai ở đâu, làm gì, ví dụ như:

Level 5: cắt 25% năng lực sx, đi chợ 3 ngày 1 lần.


Level 4: cắt 50% năng lực sx, đi chợ 5 ngày 1 lần.

Level 3: cắt 75% năng lực sx, đi chợ 7 ngày 1 lần, kích hoạt các lực lượng tình nguyện.

Level 2: cắt 100% năng lực sx, đi chợ 10 ngày 1 lần, kích hoạt các lực lượng dự bị.

Level 1: ai ở đâu ở yên đó, trừ những người có công vụ, ban bố giới nghiêm.

Hệ thống thông tin quản lý cho biết chính xác và nhanh chóng: ai được ra đường, vào ngày, giờ nào, đi chợ, hay đi tiêm chủng, đi từ đâu đến đâu!? Phải có CNTT thì mới kiểm tra nhanh chóng được, không thì những thành phần “liều mạng” vẫn cứ thông chốt! Công an uỷ quyền xuống cho các doanh nghiệp: 50%, 25%, hay 5% (tuỳ level) số lượng nhân viên được đi làm, doanh nghiệp tự phân phối, tính toán lấy, nhà nước chỉ tiến hành kiểm tra, giám sát.

Các level này là rất cần thiết, khi cần có thể tăng/giảm level, “chuyển trạng thái” nhanh để thích ứng với mức độ nghiêm trọng của tình hình! Mọi khía cạnh của xã hội cần phải được tính đến, dĩ nhiên ở mức đơn giản hoá! Lần này là mẹ thiên nhiên cho con người tập dượt á, không có gì bảo đảm dịch bệnh không trở lại! Mà cũng chẳng có gì bảo đảm nhẹ nhàng như lần này, không thảm khốc như “La Peste” – Albert Camus gần trăm năm trước! 😢