tiêu chuẩn việt nam

Cano tải trọng tối đa 2.89 tấn, chở 35 người… nếu là nhỏ con, nhẹ ký như người Việt, 35 x 65 = 2.275 tấn xem như đã gần đầy tải, còn nếu tính những dạng “thùng phuy” như Ấn Độ, thằng nào cũng 80 ~ 90 kg hay hơn (thông tin trên báo chí cho thấy có ít nhất 3 người trên 100kg), 35 x 85 = 2.977 tấn thì rõ ràng là… quá tải. Chưa kể cái chữ “tải trọng toàn phần” này cũng vô cùng mập mờ, gian manh.

Như thế nào là toàn phần, đã tính khối lượng tĩnh của tàu hay các máy móc, vật liệu, vật chất kèm theo hay chưa. Kiểu VN mà, đâu có lạ gì, cứ léo lận ngôn từ, gian manh chữ nghĩa, mỗi thứ gian một tí, đến lúc chết là sẽ chết thôi, chưa kể yếu tố con người vô cùng thiếu hiểu biết, nhạy cảm với tình huống! Dù hiện trường cho thấy có chút sóng nhưng cũng chưa phải là thời tiết xấu hay tình huống cực đoan gì.

mỹ nhiêm công

E thay những dạ phi thường,
Dễ dò rốn bể, khôn lường đáy sông!

Facebook nhắc ngày này năm trước… chú bộ đội rất chi là cẩn thận, phòng xa, thấy mình chụp ảnh thì liền bắt xóa, sợ là chụp… “nội tình” trong khu “cơ mật” rồi thảy lên mạng bình luận linh tinh. Chưa hết, xóa trong Photos xong, chú còn vào iCloud Drive tìm xem có lưu bản nào khác không, rồi bắt xóa hết… Xóa rất kỹ càng 2, 3 bận, ấy thế mà ảnh thì vẫn nằm sờ sờ ở đây! 😃

Một kỷ niệm vô cùng đáng nhớ… sẽ nhanh chóng vượt qua cái mùa nắng nóng với một đống công việc khổng lồ này để trở lại với sông nước! Dù có tập đủ loại hình thể dục, dù có chơi đủ các môn thể thao, thì tuyệt đối không có cái nào so được với cảm giác chèo chiếc xuồng con trên biển cả… Cái cảm giác “les chemins mouvants” ấy, con đường di động, con đường biến ảo ấy…

Đợt đó, vừa chèo về mới được mấy ngày thì dịch Covid – 21 bùng phát khắp nơi, tình hình tương đối nghiêm trọng, rồi ít lâu sau cả khu quanh nhà bị “giãn cách xã hội”, nhắc lại để nhớ một thời chưa phải là xa! Sau vài tháng, đến khi bỏ giãn cách thì từ chòm râu dê ngắn đã trở thành chòm râu dài như bây giờ, mình hay tự gọi là “chòm râu Covid” để nhớ về một thời như thế!

biển xa

Facebook nhắc lại ngày này năm trước, share lại bài tôi đã viết. Ôi QN – ĐN, cái xứ sở của những con người chính trực, lương thiện nhất mà tôi đã từng biết, và cũng là xứ sở của những trùm điếm lác, lưu manh thâm căn cố đế, vào loại bậc nhất VN từ xưa đến nay! Thực tế cho thấy đây chỉ là 2 mặt của một đồng xu, mọi việc đều… tương sinh, tương thành mà thôi! Trở lại với hàng hải, người Việt không đi biển xa được, nói cho ngay là vậy! Biển xa đòi hỏi mọi thứ… đều phải đúng, từ đóng tàu, trang bị cho đến phẩm chất con người.

Mỗi thứ ăn gian một tý, mỗi chuyện léo lận đi một tí, rút cuộc không làm được việc gì! Nếu muốn xã hội làm được việc, sẽ quay về đòi hỏi điều rất cơ bản: con người lương thiện! Người Anh từng thống trị đại dương không phải chỉ vì hàng hải họ mạnh, vì “tàu to súng lớn”. Họ tạo nên một đế chế toàn cầu là nhờ hệ thống luật lệ, bảo đảm cho mỗi người đều có “phần hùn” khi đầu tư vào “con tàu”! Nhờ hệ thống luật pháp bảo đảm quyền lợi vô cùng chặt chẽ nên mỗi người lính, một cách tự nhiên, trở thành một cổ đông hăng hái!


la chaleur immobile

Lúc này đây chỉ ước được mắc võng nằm ngủ trong vườn cây tươi mát, bênh cạnh dòng sông trong xanh có con thuyền lười biếng đang gối đầu lên bãi cát nằm ngủ… Nhưng chỉ là mơ thôi, như thường lệ hàng năm, đây chính là “Tháng tư chảy mỡ”. Từ nhiều năm qua đã là như vậy, nhưng trầm trọng hơn thấy rõ trong mấy năm gần đây, tình trạng nắng nóng liên quan đến biến đổi khí hậu và đô thị hóa, bê-tông hóa vô độ. Nắng nóng kinh hoàng!

Dù có máy lạnh, nhưng cơ thể chúng ta tinh và khắt khe hơn thế nhiều, nó tự biết cái mát lạnh của điều hòa là… giả, là không tự nhiên, sinh hoạt đảo lộn suốt nhiều tuần qua, phải cố gắng lắm mới dần dần đưa vào nề nếp lại được. Thể dục các kiểu là phải giảm đến mức dưới 1h mỗi ngày, giấc ngủ phải khó khăn lắm mới ép quay về được 7 tiếng mỗi ngày… Ta nghe hè dậy bên lòng. Mà chân muốn đạp tan phòng, hè ơi! Ngột làm sao, chết uất thôi…

đào tận gốc, trốc tận rễ

Facebook nhắc lại ngày này năm trước, phần 1 & phần 2… Thói điếm lác, đĩ miệng, hoang tưởng, thêu dệt những chuyện hư ảo không thật là ta phải “đào tận gốc, trốc tận rễ” !!! Nếu không thì, tư cách, nhận thức cứ như đứa trẻ, “mãi không chịu lớn”. Những kiểu “dân tộc tính” ưa nói năng vung vít trên trời dưới đất, nhưng cứ hở ra cái là lại làm chuyện gian manh, bịp bợm!

cướp biển

Việt Nam chưa bao giờ có cái gọi là “cướp biển” !!! Chúng ta thường nghe nói đến hải tặc Nam Trung Quốc, cướp biển Nhật Bản, thỉnh thoảng lại nghe có cướp biển Thái Lan, Campuchia (chính xác hơn đây là những người Thái, Cam gốc Hoa), nhưng VN thì chưa bao giờ có cướp biển! Những ai đọc các bài viết của tôi về hàng hải trong nhiều năm qua sẽ biết vì sao. Dây thừng tốt chưa làm được, có khi đơn giản là dùng nguyên sợi dây mây, cột buồm loại xịn chưa làm được, đôi khi chỉ xài một cây tre mong manh làm cột buồm, quả neo sắt còn lười làm, có lúc chỉ dùng cục đá. Vải buồm loại tốt còn chưa có, một số trường hợp còn dùng các loại lá cây kết lại!

Trang thiết bị trên tàu như ròng rọc, tời kéo, etc… vô cùng thô sơ, không bảo đảm hoạt động trơn tru và ổn định! Kỹ thuật đóng tàu rất sơ khai, kém bền chắc. Nên ra biển kiểu sáng đi chiều về thì được, chứ không thể đi biển dài ngày… Càng chưa nói đến chuyện làm “cướp biển”, đều là do yếu tố “bảo đảm kỹ thuật & hậu cần” cả thôi. Muốn “ăn cướp” của người khác á, đời không dễ như thế đâu, còn chưa gây ra được “nguy hiểm” cho người khác, thì đã tự đặt bản thân mình vào nguy hiểm rồi! Làm không được nên quay sang cướp sông, cướp cạn, cướp lẫn nhau thôi! Và cứ thế, từ thế hệ này sang thế hệ khác, không bắt tay làm từ những việc nhỏ!

Chỉ ngồi đó hoang tưởng trên trời dưới đất. Nhưng hoang tưởng vẫn đỡ, chỉ e là vung vít, hoa ngôn xảo ngữ để đi bịp người khác trong cộng đồng, bịp luôn cả những người thân gần gũi nhất, đến tận ngày nay vẫn không ngóc đầu lên được! Nhìn lại lịch sử “vượt biên” mấy chục năm trước là rõ: một số người vượt biên thành công là “tư sản”, họ bỏ tiền ra mua tàu, mua luôn đường đi, loại này không cần phải nói! Thứ đến là những người Việt gốc Hoa, họ có hiểu biết đa lĩnh vực, từ máy móc tàu bè cho đến… cả thiên văn, địa lý, và họ có văn hóa cộng đồng gắn kết, tin cậy nhau để bảo đảm thực hiện hành trình thành công, đưa con tàu đến nơi an toàn!

Một số nữa là các ngư dân đã có nhiều kinh nghiệm đi biển! Đa số còn lại là những dạng không có hiểu biết, kỹ năng gì, đi chỉ làm mồi cho cá, nhiều không kể xiết, sự thật đau lòng nhưng nói ra chính là như vậy, chưa kể trong những người tổ chức vượt biên có vô số kiểu bịp, ngay từ đầu mục đích đã là cướp của, thậm chí vì cướp của mà giết người, tự người Việt hại nhau là chính! Chúng ta sống trong cuộc đời đều là phải biết tự dùng kiến thức, kỹ năng để đảm bảo an toàn cho bản thân, nói theo tiếng Anh là “due your diligence” – tự làm “bài tập về nhà” đi nhé! Đừng manh động, liều lĩnh, vô trách nhiệm rồi đổ lỗi cho thời cuộc, chính chị chính em này nọ!

chướng ngại tâm lý

Khi bạn tập trung vào một vấn đề gì đó quá lâu, và vì nhiều lý do khách quan, chủ quan mà không hoàn thành được, cứ lặp lại mãi như vậy nó sẽ trở thành một kiểu… “chướng ngại tâm lý”! Bản năng an toàn, an nhàn tự thối chí, nó cứ muốn bàn lùi: mày không làm được đâu, nhưng lý trí thì lại bảo điều ngược lại: mày đang ngày càng tiến bộ, khoảng cách không còn xa nữa! Đó cũng là lý do trong thời gian dài tôi… cố lờ đi về khoản chèo xuồng, không muốn đề cập đến! Vì biết rõ bản thân chưa đủ thể lực cần thiết…

Để có thể chèo 22 ~ 24 tiếng liên tục, mới chèo đến tiếng thứ 17 ~ 18… là đã phải xài 2, 3 viên Efferagal – codeine (loại thuốc giảm đau tương đối mạnh) rồi. Nhưng ở hướng ngược lại, có lẽ nó cũng không khó đến vậy… Vấn đề của một cơ thể khỏe mạnh không phải chỉ là tay khỏe, chân khỏe, mà cơ bản là toàn bộ đều phải khỏe đều! Chèo kayak rất khác với đạp xe và các môn khác, không chỉ đòi hỏi thể lực nhiều, chèo không dừng nghỉ tùy ý được, khả năng xảy ra các tình huống bất lợi, nguy hiểm cũng nhiều hơn…

right of way

Hàng hải quốc tế từ hàng trăm năm trước đã có nhiều luật lệ giao thông, các quy tắc nhường đường, ví dụ như tàu buồm phải nhường xuồng chèo tay, tàu máy phải nhường đường cho tàu buồm! Có thêm rất nhiều quy tắc nhường đường khác, như tàu tiếp cận về phía bên phải (starboard) có quyền ưu tiên cao hơn. Hay các quy tắc dựa trên gió: tàu đang ở port-tack (gió thổi từ phía bên trái) phải nhường đường, tàu trên gió phải nhường tàu dưới gió. Nhưng vẫn có sự không thống nhất về luật, đơn cử như Việt Nam thì ngược lại: tàu buồm phải nhường đường tàu máy. Ban đầu, tôi rất bất bình, phản đối điều luật này, vì nó ngược với luật quốc tế.

Nhưng suy nghĩ kỹ thì luật VN không phải là không có “lý” của nó, và ngay cả luật quốc tế cũng có những điều ngầm hiểu ngoài luật, tạm gọi là “common sense”. Ví như một con tàu container hàng chục ngàn tấn, tốc độ cao hơn tàu buồm nhiều lần, với cái khối lượng khổng lồ đó, rất khó, đôi khi là không thể, để cho nó giảm tốc nhường đường kịp thời. Và nếu bạn cứ cố chấp bắt nó phải nhường theo luật, thì người thiệt là chính bạn, khi tàu bạn nhỏ, tốc độ lại chậm, không xoay xở kịp! Tôi đã gặp tình huống như vậy khi ước lượng sai khoảng cách và tốc độ, với sức chèo của mình định cắt mặt một con tàu lớn, nhưng tàu lớn không thèm giảm tốc!

Nó dựa trên các con số tính toán hiện ra trên màn hình radar, đưa ra quyết định cắt mặt chiếc xuồng con của tôi trước khi tôi kịp cắt mặt nó. Nếu va chạm xảy ra thì, theo luật quốc tế, lỗi sẽ thuộc về tàu lớn, nhưng nếu tính toán đúng và cắt qua an toàn thì lại không có lỗi. Nói cho cùng lý thì… luật Việt Nam về khoản “tàu buồm phải nhường tàu máy” vẫn có gì đó “chưa đúng”, dù đã có cái “ý tốt nhưng đầy cảm tính” là nhắc nhở tàu nhỏ! Là lớn phải nhường, hay là nhỏ phải nhường, đều là do… văn hóa! Như ở phương Tây, nền tảng văn hóa cao, ý thức an toàn của người dân tốt, luật đứng về phía kẻ yếu, bắt kẻ mạnh phải nhường đường.

Nhưng ở xứ như VN, vô số thể loại tuy nhỏ, nhưng liều mạng xông ra cản đường nhằm thực hiện một trò điếm lác nào đó, thì đặt ra luật “lớn phải nhường” là không hợp lý lắm. Khi những thành phần lưu manh, đểu cáng nhiều vô số, mãi không trị được, thì… luật đành đứng về phía kẻ mạnh, chính là nhắc nhở kẻ yếu phải hiểu rõ vị thế của mình! Nên “lớn phải nhường” hay “nhỏ phải nhường”, cái quyết định luật pháp này sẽ cân nhắc… ai có thể gây hại cho xã hội nhiều hơn. Nếu dân trí cao, tự “biết người biết ta” thì luật sẽ đứng về phía nhỏ. Nếu dân trí vẫn lè tè ngọn cỏ, thì luật sẽ đứng về phía lớn, dù điều đó nghe có vẻ… “bất công”!

vela

Thêm một con tàu của Pháp nữa đã tiên phong trong vấn đề vận tải biển – sạch và xanh, dùng năng lượng gió, theo một tính toán nào đó, có thể giảm tới 99% lượng phát thải. Đây là một cách tiếp cận hoàn toàn khác so với con tàu Neoliner Origin đã nói trong một post trước, cũng chạy tuyến xuyên Đại Tây Dương, nhưng tàu Vela sử dụng cấu hình nhiều thân và buồm Bermuda.

Như ta biết, các tàu nhiều thân (catamaran, trimaran) có lợi thế nhất định so với tàu đơn thân, đạt được tốc độ lớn hơn trong khoảng tải trọng dưới 1500 tấn, lớn hơn nữa thì những dạng tàu này không còn giữ được ưu thế. Dựa vào đặc điểm kỹ thuật này, họ đã tạo ra những con tàu tương đối nhỏ, có thể chở đến 400 ~ 500 tấn hàng và chạy với tốc độ… tương đương tàu máy!

Neoliner Origin

Neoliner Origin là con tàu ro-ro, tàu buồm chở hàng của Pháp, tải trọng 5300 tấn vừa mới hạ thủy năm 2025 vừa qua, tàu chạy tuyến xuyên Đại Tây Dương, châu Âu sang Mỹ và ngược lại. Tàu dài 136m, rộng 24.2m, hai cột buồm có thể nâng lên, hạ xuống với cấu hình Bermuda, buồm chính kiểu gaff-rig có batten, có thể cuộn lại vào trong boom, giúp đạt tốc độ trung bình 20 km/h, gần bằng tốc độ các tàu container chạy máy hiện đại. Tàu vẫn có máy diesel nhưng chỉ đóng vai trò dự phòng.

Có thể thấy rõ là các loại vật liệu mới đã giúp dựng những lá buồm cao đến hơn 70m mà không phải chia thành nhiều tầng như trước. Tuy tải trọng mới chỉ “khiêm tốn” ở mức 5000 tấn, vẫn cần thêm thời gian để các lá buồm xuất hiện trên các con tàu hàng chục ngàn tấn hoặc lớn hơn, nhưng hiện đã có thể thấy rõ ràng rằng: thời đại của các con tàu buồm clipper – liner đã quay trở lại, như cái tên “Neo-liner-origin” bản thân nó đã tự khẳng định: đây chính là một cột mốc đề người sau còn ghi nhớ!