color profiles

Khi chỉnh sửa ảnh, chúng ta thường bắt gặp các “color profiles” ví dụ như “Adobe Landscape”, hay “Apple Display P3”, vậy thực chất những profiles này là gì? Quan sát, suy nghĩ một chút là nhận ra ngay, với ảnh kỹ thuật số, mỗi pixel chẳng qua là một bộ 3 con số R, G, B (Red, Green, Blue), đây là những con số thuần túy “toán học”, còn việc hiển thị nó ra trên màn hình máy tính, hay trên bản in như thế nào thì lại là một chuyện hoàn toàn khác. Mỗi “color profile” về cơ bản chính là một LUT, look-up table.

Look-up table, đây là thuật ngữ lập trình quen thuộc, một kỹ thuật xử lý rất dễ thực hiện, giả sử như tại pixel có giá trị RGB đó, ta “ánh xạ” nó vào một không gian khác, và thay vì thể hiện ra trên màn hình đúng giá trị RGB, thì sau khi tra bảng, ta có một giá trị R’G’B’ hơi khác đi chút xíu, chỉ khác chút xíu thôi. Điều này tạo ra một “không gian màu” và “phong cách đặc trưng riêng” cho ảnh! Ví dụ như đặc trưng của “Adobe Landscape” là ưu tiên màu xanh, nó làm cho sắc xanh lục, bích trở nên nổi bật hơn.

Trong quá trình chỉnh sửa ảnh, tôi cũng nhận ra một điều rằng, Côn Đảo đã không còn xanh như trước, có thể thấy rất rõ khi đối chiếu với các bức ảnh tôi chụp cách đây 13 năm. Phản xạ đầu tiên là… áp cái color profile “Adobe Landscape” cho các bức ảnh, vì nó đặc biệt tôn sắc xanh! Nên mới nói, nhiếp ảnh thực ra đều là… giả dối! Nhưng qua đó thấy rõ một điều là: về các kỹ xảo khéo léo để bào thật mỏng cái thảm xanh này mà vẫn khiến người khác khó lòng nhận ra thì không ai giỏi bằng các bác kiểm lâm nhà ta!

bản quyền

Lảm nhảm về bản quyền, bản quyền luôn có 2 mặt tốt xấu, nhưng dù thế nào, là tốt hay xấu, thì chúng ta đều có thể nhìn vấn đề một cách đa dạng. Nếu có những phần mềm phải trả tiền mới xài được, thì trả tiền thôi. Bản thân tôi là lập trình viên, và lập trình viên cũng phải sống chứ, không trả tiền làm sao người ta sống được!? Thứ đến nữa là có những phần mềm miễn phí, tuy không tốt bằng loại chuyên nghiệp, nhưng cũng đủ xài trong một số tình huống. Ví dụ như tôi toàn xài LibreOffice thay vì dùng MS Office.

Thứ đến nữa… cái gì không nhất thiết phải xài đến thì đừng xài. Không cần phải có sự tiện lợi nho nhỏ, không cần phải quá cập nhật với thời đại. Ví dụ như về bản quyền âm nhạc, em chủ trương… nghe nhạc cổ điển, không cần phải trả tiền cho những cái… phần – lớn – là – rác – rưởi của thời hiện đại. Khi người ta không nhất thiết phải theo kịp với thời đại ở một số mặt nào đó, và khi chúng ta nghèo, thì tập trung vào những điều đơn giản, cơ bản lại chính là phúc phần, hơn là đua đòi theo những loại không ra gì!

Và bản quyền trong một cuộc chiến dài hơi chính là một dạng vũ khí kinh tế. Cái này ví dụ như TQ, không thể thắng được trong thị phần xe xăng, thì họ tự xây dựng thị phần xe điện. Và nói thẳng ra là… copy, ăn cắp không ai bằng TQ, nhưng chịu đựng sự thiếu thốn, lạc hậu để học hỏi, bắt kịp và vượt lên cũng không ai bằng TQ. Phương Tây bây giờ không còn nhìn TQ như… “công xưởng của thế giới” với nhân công giá rẻ nữa rồi, cái gì phương Tây nghĩ ra, thì TQ đều có thể làm được, và thậm chí còn làm tốt hơn!

bản quyền phần mềm

Đến hôm nay mới có thời gian rảnh ngồi dùng phần mềm Lightroom hiệu chỉnh mấy cái ảnh đi Côn Đảo hồi sau Tết, chỉ chỉnh sửa sơ dùng các tính năng cơ bản, không… “sáng tạo quá đà”. Lightroom lúc trước rất mắc, nhưng giờ đã thay đổi chính sách từ “bán một lần” sang “đăng ký theo tháng” (monthly subscription). Nhân “phong trào” xài phần mềm có bản quyền gần đây…

Thực ra một năm có mấy dịp mình phải xài đến Lightroom đâu, có thể gom gom nhiều ảnh lại thành một đợt, trả phí đăng ký 299K để xài trong vòng một tháng, thời gian dư dả để hoàn thành công việc chỉnh sửa ảnh, rồi… dừng đăng ký, đến khi nào có nhu cầu chỉnh sửa ảnh thì đăng ký trở lại! Như thế vừa phù hợp với nhu cầu người dùng cá nhân, vừa không phải vi phạm bản quyền!

Em là dạng chụp ảnh vô cùng “amateurish”, ấy thế mà cũng có người cố lấy ảnh về, đè chữ lên, xem như ảnh của mình, thậm chí có người còn để dòng “copyright by tkxuyen” để giả làm chính chủ. Em mặc kệ, muốn làm gì thì làm, nhưng 111 bức ảnh này thực ra chỉ là một phần, vẫn có một phần mình tự giữ – tự xem, và phần không show ra đó mới chính là một dạng “bản quyền” thực sự!

hà giang loop

12 năm trước, tôi đã chạy xe máy qua cái gọi là “Hà giang loop” này! Mà lúc đó còn chưa có tên “Hà giang loop” gì, chỉ vì “ngu dại” tin theo Google Maps nên đi lạc mà tạo thành… “loop” thôi! 350 km của cung đường này, cảnh quan thì đẹp vô cùng, nhưng đường sá, địa hình cũng vô cùng hiểm trở, nhiều đoạn chênh vênh trên bờ vực, rớt xuống dưới là có cả một “rừng chông” đá tai mèo chờ chực sẵn! Cứ tưởng tượng rớt xuống dưới đó sẽ giống như con diều dứt dây, xương sườn đâm ra tua tủa như mấy cái nan diều vậy! :D

Từ thành phố Hà Giang đi Tân Sơn, vừa qua Tân Sơn là leo dốc tiên tục, lên Quản Bạ, chỗ cái núi đôi, từ đây đã là cao nguyên địa chất Đồng Văn rồi! Từ Quản Bạ đi Yên Minh rồi đến thị trấn Đồng Văn, cảnh quan vô cùng hùng vỹ! Từ Đồng Văn đi Mèo Vạc, sông Nho Quế, chợ tình Khâu Vai, là cứ đổ dốc liên tục. Theo QL-4C qua Niêm Sơn về Bảo Lâm – Cao Bằng. Từ Bảo Lạc, Bảo Lâm đi Bắc Mê rồi về lại tp. Hà Giang là liên tục đi trong lòng sông Gâm, một bên là đường, bên là sông suối, phong cảnh ngoạn mục!

Mấy ngày sau, tôi lại chạy cái “Hà giang loop” này thêm một lần nữa, nhưng đi theo chiều ngược lại, để bảo đảm không bỏ sót cảnh quan xinh đẹp nào, đây là dạng địa hình đặc trưng của Hà Giang, không nơi đâu khác có! Tính tổng lại đã chạy 2 vòng, mỗi vòng 350 km trong 14h, tức là chạy rất chậm, trung bình chỉ cỡ 25 kmph! Ấy thế mà vẫn gặp tai nạn té xe một lần, nhưng may chỉ là tai nạn nhỏ, hầu như không bị trầy xước gì mấy! Tính tôi đã thuộc loại rất thận trọng, mà tai nạn là vẫn không tránh khỏi!

back to the rat race

Đi về đã được vài ngày rồi, mà tâm trạng cứ lững lờ ở đâu đâu mãi, diễn đạt bằng một câu Đường thi: Thế trung diêu vọng không vân sơn世中遥望空云山 – Ở trong thế giới này nhớ về ngọn núi mây bay… Về cây gậy dã ngoại (hiking stick) 4 công dụng, làm bằng 3 đoạn ống nhôm lồng vào nhau, khi rút gọn khoảng 60cm, khi kéo dài khoảng 150cm, tôi thêm một cái chốt để gắn được camera, có thể dùng làm monopod để chụp ảnh.

Có thể cắm xuống cát, hay dựng tựa vào xe đạp. Ngoài ra gậy còn có thể dùng làm selfie-stick, và dùng làm… vũ khí phòng thân khi cần. Để chống xuống đá lâu mòn thì đầu gậy có gắn một mũi nhọn tungsten-carbide siêu cứng, cứng hơn thép nhiều lần, nên cây gậy này siêu nguy hiểm, có thể chọc vỡ kính hay gây ra nhiều vết thương nghiêm trọng khác. Cũng vì lý do này mà gậy dã ngoại bị cấm mang lên máy bay (phải ký gởi hành lý).

cd26, p6 – vận động nhẹ nhàng

Buổi sáng cuối cùng ở Côn Đảo, gió mạnh lên một chút, cỡ cấp 3 ~ 4 trên thang Beaufort, sóng có nơi cao khoảng 0.5 ~ 0.6m nhưng các cano du lịch đã được lệnh cấm xuất bến! Thực sự có chút ngạc nhiên với sự cẩn thận, đề phòng này, vì cấm là cần thiết trong một số tình huống, nhưng mới chỉ có chút xíu sóng gió như vậy mà đã cấm thì hơi kỳ lạ! Lệnh cấm chỉ áp dụng với cano du lịch, còn tàu cá và các tàu lớn khác vẫn hoạt động bình thường. Đúng 1h chiều thì con tàu cao tốc Thăng Long xuất phát quay trở về Vũng Tàu.

Vì có chút gió nên tàu không chạy với vận tốc tối đa như chuyến đi ra, và vì chạy chậm hơn thường lệ nên con tàu không còn gây cảm giác… rung như chuyến đi ra nữa, nó chuyển sang… lắc! Xung quanh rất nhiều người nôn ọe, khi về tới Vũng Tàu, có một vài người… được khiêng xuống tàu vì không đi nổi! :D Mới gió cấp 3, 4 đã như thế này, không hiểu khi gió cấp 5, 6 sẽ như thế nào!? Cũng vì tàu chạy chậm hơn thường lệ, nên phải hơn 5h mới về tới Vũng Tàu! Kiếm chỗ ăn một bụng thật no để chuẩn bị đạp xe về Sài Gòn.

Vì không thể bắt kịp chuyến phà Phước Khánh cuối cùng trong ngày lúc 9h30 để đi đường tắt về Nhà Bè, nên đành phải đạp vòng qua Biên Hòa, qua cầu Xa lộ về Sài Gòn, đường xa hơn đáng kể, hơn 125km! Khốn khổ nhất là đoạn qua Đồng Nai, đường vô cùng xấu, vô số ổ gà, ổ trâu, không cách nào tăng tốc được, nên phải mất 8.5 giờ mới về tới Sài Gòn, về tới nhà thì đã đúng 3h sáng. Lần đi Côn Đảo này cũng là một kiểu kiểm tra thể lực, về đến nơi cũng không mệt mỏi gì mấy, vẫn còn có thể ngồi gõ những dòng này được!

Tuy vậy, thể lực không phải là không có vấn đề, nhiều điều đã được ghi nhận lại để cải thiện sau! Về leo lên cân, sau một tuần đi “nghỉ dưỡng” thì cơ thể đã sụt mất 3kg! :D Đi thực ra chẳng qua là một cách để “làm trống” bản thân mình, khi bên trong đã thực sự “trống rỗng” rồi thì những suy nghĩ, cảm nhận mới có không gian để phát sinh được! Còn ảnh thì chỉ chụp tới một mức độ nào đó thôi, thường là tôi chụp RAW + JPG, post ảnh JPG trước, khi nào có thời gian sẽ quay lại làm “hậu kỳ” kỹ càng với Lightroom sau.

cd26, p5 – hòn đảo xinh đẹp

Hôm qua dắt xe đạp lội 200m nước biển sâu đến 1m là đã biết sẽ có chuyện không tốt xảy ra rồi. Sáng nay đạp xe về phía Nam đảo, tìm đường trekking trên hòn Bà! Đạp đường bằng thì không sao, nhưng khi leo dốc là xe kêu kẽo kẹt, lắc cắc rất thê thảm. Nghĩ tới nghĩ lui, quyết định hũy cái tour nguyên ngày này, chỉ đạp nhẹ nhàng loanh quanh vài tiếng, rồi quay trở về khách sạn, xịt nước rửa xe và xin một ít dầu bôi trơn tra gấp vào xe, hy vọng là pedal không bị bể bạc đạn, để có thể lết về tới Sài Gòn an toàn.

24 giờ còn lại ở trên đảo, quyết định không đi đâu xa, không vận động nhiều nữa, giờ đây mới thật sự là đi “nghỉ dưỡng” chứ không phải là đi “hành xác” nữa! Đạp xe đi dạo lòng vòng, uống cafe, đi ăn kem… Rất thích kem dừa Côn Đảo, đơn giản vì ngọt, béo, mát lạnh, người vận động nhiều ăn rất thích, so với tiêu chuẩn kem phương Tây thì chắc là chưa đạt, nhưng so ra với tiêu chuẩn Việt Nam thì cũng có thể xem là khá ngon rồi! Ra Côn Đảo thực sự không thích đi ăn nhà hàng hải sản, đặc sản một chút nào, vì cũng đã đi khá nhiều rồi.

Các nhà hàng phổ thông ở đây không có nhiều công phu chế biến, nêm nếm, nên nhiều khi ăn tôm, cua, mực, ốc… mà thấy tiếc cho các nguyên liệu rất tươi ngon này, vì không có công phu chế biến mà trở thành những món ăn tương đối tầm thường! Thường là đạp xe ra ngay chợ đêm Côn Đảo, có nhiều món ăn bình dân phong phú để lựa chọn! Vừa ăn vừa nghe, từ phía bên kia quảng trường, tiếng loa phóng thanh đều đặn 6h tối mỗi ngày: “ngày thứ 2 Mỹ tấn công Iran, chỉ số SP – 500 đã giảm hơn 1%, chỉ số HanSeng…”

Đi nhiều nơi trên “la isla bonita – hòn đảo xinh đẹp” này mới thấy, làm kiểm lâm bây giờ thật nhàn: các điểm cao, các góc cạnh của đảo đều có lắp camera, loại camera chuyên dụng có thể zoom rất xa. Họ ngồi xem camera, phát hiện ra dấu hiệu khả nghi sẽ leo lên vọng gác, dùng kính viễn vọng quân sự để kiểm tra lại. Giả sử như bạn đốt lửa trại trên bãi biển, kế bên khu rừng cây bụi thấp, thì chỉ chừng 15 phút sau thôi, một chiếc cano sẽ xuất hiện lập tức, và xin chúc mừng, bạn đã được tặng một vé phạt 4 triệu vì lỗi đốt lửa.

cd26, p4 – nguyệt thực toàn phần

Mấy ngày gần đây, liên tục xảy ra những “thiên tượng” lạ, đầu tiên là các hành tinh gióng thẳng hàng, ngày 28 tháng 2 vừa qua, sao Mộc, sao Thổ, sao Kim, sao Thủy, sao Hải Vương và sao Thiên Vương nằm trên một đường thẳng. Trong văn hoá, niềm tin phương Tây và cả phương Đông, các sao gióng thẳng hàng là một thời khắc quan trọng, thích hợp để làm những công việc trọng đại! Và ngày 3 tháng 3 vừa qua lại là nguyệt thực toàn phần và mặt trăng máu (blood moon), có thể quan sát thấy rõ ràng tại Việt Nam.

Suốt từ 6h đến 8h45 tối ngày 3 tháng 3, tôi đứng trên bờ biển Hàng Dương, Côn Đảo quan sát được trọn vẹn toàn bộ hiện tượng nguyệt thực toàn phần từ đầu đến cuối, khoảng 6h là đã bắt đầu, đến 7h thì mặt trăng bị che kín gần hết và đến 8h30 thì mặt trăng sáng tỏ trở lại. Tiếc là lúc đó không nghĩ đến chuyện quay thành một cái video time – lapse để ghi lại toàn bộ quá trình, mà chỉ chụp được một vài ảnh đại diện. Đó thật sự là một cảnh tượng kỳ diệu, dù trời Côn Đảo lúc đó không thực trong, có chút màn mây mỏng!

Sau phần tắm biển là đến phần… tắm rừng, ngày hôm nay đi lên phần phía Bắc của đảo, mũi Chân Chim, đường Cỏ Ống, khu sân bay, bãi Đầm Trầu, v.v… Nhưng không hiểu vì sao không còn cảm thấy cái mùi thơm ngọt, tươi mát của cỏ ống như 10 năm trước nữa. Sau đó quay lại khu suối Ớt, nhân lúc thuỷ triều xuống, đạp xe dọc theo bãi Vông, đi qua rìa phía Đông của sân bay! Ảnh cuối, có thể thấy một chiếc máy bay đang cất cánh. Tại đây, tôi bỏ xe đạp lại và đi bộ theo con đường trekking băng qua núi ra vịnh Đầm Tre.

Con đường trekking này có thể đi và về trong 3 ~ 4 tiếng, ban đầu định đi ra tận mũi Đông Bắc nhưng tính đi tính lại không đủ thời gian bèn quay lui. Khi quay lại chỗ để xe đạp thì thuỷ triều đã lên cao, do kè bê-tông rìa phía Đông sân bay xây lấn ra bãi biển, nên nước ngập lên gần 1m, chiếm hết lối về. Vừa đẩy chiếc xe đạp lội nước biển, vừa xót của vì phải ngâm xe trong nước mặn đến cỡ 1m. Nhưng chỉ phải đẩy xe dưới biển khoảng 200m mà thôi, và phải cố nhanh chóng đi qua chứ không thuỷ triều sẽ còn dâng lên cao nữa…

cd26, p3 – mua một tặng một

Ngày thứ hai, đăng ký một chuyến đi lặn – snorkelling. Mặc dù tôi về khoản bơi lội khá là tốt, nhưng về khoản lặn ngắm san hô thì đây là… lần đầu tiên! Mà đã là lần đầu, không biết gì thì cứ việc đi theo tour thôi, người ta dẫn đâu mình đi đó, người ta bảo làm gì mình làm cái đó! :) Đi trên một chiếc cano là đoàn gộp 15 người từ nhiều nguồn khác nhau, chỉ có 3 Việt, còn lại là Tây, bao gồm nhiều quốc tịch khác nhau. Nên tôi bất đắc dĩ phải đứng ra làm “thông ngôn”, lúc nói tiếng Anh, lúc nói tiếng Pháp, nhặng xị cả lên!

Ngày hôm nay, ngay đầu ngày ông chủ khách sạn hớt hơ hớt hãi chạy lại: mày giúp tao với, có tour 4 khách Tây đi hòn Tre lớn, mày giúp tao làm “thông ngôn”, tao sẽ cho mày đi lặn miễn phí !!! Mình suy nghĩ và nhận lời ngay, vì tổ chức tour đi hòn Tre khá là xa nên chi phí tương đối cao, mà chỉ có 4 khách thì chủ sẽ không có lời nhiều. Nên nó không muốn thuê một thằng “tour guide” như thường lệ để giảm chi phí (đây là nét tính cách đặc trưng Vietic muôn thủa mà), thay vào đó, nó cho mình đi free… hai bên cùng có lợi! :D

Đây là lần đầu xách cái camera + hộp chống nước đi lặn, chưa rành cách thức nên dù chụp được một vài ảnh nhưng đều không được rõ đẹp lắm. Dù đã cấp tốc lên mạng, bổ túc gấp một khoá kiến thức “nhiếp ảnh dưới nước”, cách chỉnh camera sao cho đạt được hiệu quả tốt nhất, nhưng ảnh thì chỉ như vậy thôi, khá thất vọng, còn chưa học được cách chỉnh flash cho đúng! Theo như nhiều người nói, san hô ở Côn Đảo đang chết với tỷ lệ đáng báo động, mà đây là tình trạng… toàn cầu chứ chẳng riêng gì của Việt Nam.

San hô chết đầu tiên ở những vùng nước nông, do ánh mặt trời trực tiếp rọi xuống, ở những vùng nước sâu thì tình trạng đỡ hơn. Nên khi lặn snorkelling thường ở vùng nước nông gần bờ sẽ khó chụp được ảnh đẹp! Hơn nữa tôi mang kính lặn vào cộng với cơ thể khá béo tốt là nó cứ nổi lềnh phềnh, không xuống sâu được. Ảnh đẹp đành hẹn đến những lần sau, khi đã tích lũy được nhiều kinh nghiệm hơn. Cơ thể bắt đầu lên cơn sốt nhẹ sau 4, 5 ngày vận động cường độ cao liên tục, chắc phải nghỉ ngơi và ngủ nhiều hơn!

cd26, p2 – tam thốn thiên đường

Đi Côn Đảo tức là đi… tắm rừng, tắm biển. Nhưng trước tiên, ta hãy làm một vòng xe đạp dạo quanh đảo cái đã. Con đường quanh đảo (nói cho đúng là chỉ chạy quanh phần chính của đảo) dài khoảng 24km, đường tốt và không nhiều dốc, phù hợp để đạp xe nhẹ nhàng, chỉ có một đoạn ngắn qua vườn quốc gia Côn Đảo, khu vực núi Chúa là dốc đến hơn 10% nên hơi khó đạp một chút! Nếu ngày nào ta cũng làm một vòng vận động nhẹ nhàng quanh đảo thế này thì tốt biết mấy, không khí siêu mát mẻ, trong lành!

Định đạp / dắt xe lên đỉnh Thánh Giá cao 577 mét, cao nhất Côn Đảo như 10 năm trước đã từng làm, nhưng giờ đây đã bị cấm, khu quân sự không cho vào! Ra đây chỉ khoảng 8h30 tối là đã đi ngủ, 5h sáng đã dậy, mỗi ngày đều vận động nhẹ nhàng, đều đặn, ngủ nhiều hơn một chút vì vận động cũng nhiều hơn! Haiza, “mỗi nhật cứ như thử” – ngày nào cũng vậy thì tốt biết mấy! Nhưng cuộc sống hiện đại mà, không cho ta có được sự xa xỉ đó, cứ ép con người vào những cuộc đua vô nghĩa, những vòng xoáy không thoát ra được!

Cái “Condition de l’homme moderne” đó, đến tận giờ vẫn không biết phải làm sao… Ở cùng khách sạn có một cặp vợ chồng người Pháp trung niên, tranh thủ ôn lại vốn tiếng Pháp đã han gỉ nặng nề của mình một chút, kiểu như: Le ciel a choisi mon pays, pour faire un nouveau paradis (Dalida) – ông trời đã chọn đất nước tôi để làm một thiên đường mới, vâng, là tôi cứ nói phét không biết ngượng mồm như vậy đó! :D Đâu không biết, nhưng ngày hôm nay, ở đây Côn Đảo, thì cứ tạm xem là “tam thốn thiên đường” cái đã.

Chưa tới 5h sáng là đã dậy, đạp một vòng xe dọc bờ biển khởi động nhẹ nhàng vài km, về kiếm chỗ ăn sáng, uống cafe. Ở Côn Đảo (cũng như Bà Rịa – Vũng Tàu nói chung) người ta đều có thói quen là đi ngủ sớm và dậy sớm, 5h là đã có rất đông người ra bờ biển tập thể dục rồi, 5h30 sáng là hàng quán đã mở cửa gần hết cả, không như ở Sài Gòn, nhiều khi 6h30 còn chưa thấy hàng quán nào mở. Cafe được một lúc thì đạp xe đi ngắm… mặt trời mọc, mùa này mặt trời vẫn còn tương đối “dậy trễ”, khoảng 6h06 mỗi ngày!