lời xin lỗi quá khứ muộn màng

Em đi trong mưa cúi đầu nghiêng vai,
Người con gái mới mười chín tuổi.
Khổ thân em mưa nắng đi về lủi thủi,
Bóng chúng đè lên số phận từng người.
Em cúi đầu đi mưa rơi,
Những ngày ấy bao nhiêu thương xót.
Tôi bước đi, không thấy phố, không thấy nhà,
Chỉ thấy mưa sa trên màu cờ đỏ.

(Nhất định thắng – Trần Dần)

rong các tác giả đạt giải thưởng Hồ Chí Minh và giải thưởng nhà nước năm nay, có tên bốn người đặc biệt, bốn người được Chủ tịch nước ký quyết định tặng thưởng riêng, không có trong danh sách đề cử của Hội Nhà văn: Hoàng Cầm, Trần Dần, Phùng Quán và Lê Đạt. Chỉ hai người còn sống để ghi nhận sự kiện này là nhà thơ Hoàng Cầm và Lê Đạt. Lật lại vụ án Nhân văn – Giai phẩm năm xưa, bút mực đã viết nhiều. Đày đọa cả một đời người, biết bao nhiêu là đau đớn! Cũng chỉ là một lời xin lỗi muộn màn và không chính thức trước quá khứ!

Lời mẹ dặn – Phùng Quán

Tôi mồ côi cha năm hai tuổi. Mẹ tôi thương con không lấy chồng. Trồng dâu, nuôi tằm, dệt vải. Nuôi tôi đến ngày lớn khôn.

Hai mươi năm qua tôi vẫn nhớ, Ngày ấy tôi mới lên năm, Có lần tôi nói dối mẹ. Hôm sau tưởng phải ăn đòn.

Nhưng không, mẹ tôi chỉ buồn. Ôm tôi hôn lên mái tóc. – Con ơi trước khi nhắm mắt. Cha con dặn con suốt đời. Phải làm một người chân thật.

– Mẹ ơi, chân thật là gì? Mẹ tôi hôn lên đôi mắt. – Con ơi một người chân thật. Thấy vui muốn cười cứ cười. Thấy buồn muốn khóc là khóc. Yêu ai cứ bảo là yêu. Ghét ai cứ bảo là ghét. Dù ai ngon ngọt nuông chiều. Cũng không nói yêu thành ghét. Dù ai cầm dao dọa giết. Cũng không nói ghét thành yêu.

Từ đấy người lớn hỏi tôi: – Bé ơi, bé yêu ai nhất? Nhớ lời mẹ tôi trả lời: – Bé yêu những người chân thật. Người lớn nhìn tôi không tin. Cho tôi là con vẹt nhỏ.

Nhưng không! những lời dặn đó. In vào trí óc của tôi. Như trang giấy trắng tuyệt vời. In lên vết son đỏ chói.

Năm nay tôi hai mươi lăm tuổi. Đứa bé mồ côi thành nhà văn. Nhưng lời mẹ dặn thuở lên năm. Vẫn nguyên vẹn màu son chói đỏ. Người làm xiếc đi dây rất khó. Nhưng chưa khó bằng làm nhà văn. Đi trọn đời trên con đường chân thật.

Yêu ai cứ bảo là yêu. Ghét ai cứ bảo là ghét. Dù ai ngon ngọt nuông chiều. Cũng không nói yêu thành ghét. Dù ai cầm dao dọa giết. Cũng không nói ghét thành yêu.

Tôi muốn làm nhà văn chân thật. Chân thật trọn đời. Đường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi. Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã. Bút giấy tôi ai cướp giật đi. Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

4 + 11 =