thái thanh

Một ngày đó tóc mây đã phai mầu,
Có chờ ta oán trách đâu, có vì duyên kiếp không lâu.
Đời sẽ thấy chúng ta sống không cầu!
Cho tình cứ úa phai mau, cho người cứ mãi phụ nhau.

ost ở đây làm tư liệu, những ca khúc cổ điển, bán cổ điển nhạc ngoại quốc lời Việt do giọng ca Thái Thanh trình bày. Đa số những ca từ này đều được đặt bởi Phạm Duy hay là Phạm Đình Chương, những người tiên phong trong việc “phổ cập” nhạc cổ điển, bán cổ điển ngoại quốc vào nền ca khúc Việt.

Ảnh trên: Thái Thanh và 2 người anh, Hoài Bắc (Phạm Đình Chương), Hoài Trung (Phạm Đình Viêm, half – brother), những giọng hát vàng của ban hợp ca Thăng Long một thời. Một số bản thu âm chất lượng khá tệ (một ít được thu vào những năm 50 hay sớm hơn), nhưng không vì thế mà che lấp đi được “tiếng hát trên trời” Thái Thanh! Về ca từ, trong những lời ca khá “cổ điển” và “sáo” này, tôi luôn tìm thấy điều gì đó về cách sử dụng tiếng Việt!

Khúc nhạc muôn đời - Domino, Louis Ferrari 
Lòng người ly hương - La complainte des infidèles, Georges Van Parys 
Dạ khúc - Serenade, F. Schubert 
Dòng sông xanh – Le beau Danube bleu, J. Strauss 
Sóng nước biếc – Les flots du Danube, J. Ivanovici 
Những chiếc lá úa – Les feuilles mortes, Joseph Kosma 
Ave Maria – F. Schubert 
Khúc ca muôn thủa – Granada 
Chiều tà – Serenata, E. Toselli 
Mối tình xa xưa – Célèbre valse, J. Brahms 
Ánh mắt liêu trai – Reverie, R. Schumann 
Tango xanh – Le tango bleu, Tino Rossi 

Tiện thể post luôn ở đây một số bìa minh hoạ nhạc ngoại quốc do NS Phạm Duy đặt lời Việt:

kim tước

Không nhìn nhau lần cuối 
Giọt nắng bên thềm 
Thu chiến trường 

rong số những giọng ca nữ trước 75 mà tôi thường nghe: Thái Thanh, Hà Thanh, Mai Hương… còn có một người ít nổi tiếng hơn, nhưng không kém phần điêu luyện, đó là Kim Tước. Trước 75, Kim Tước thường chỉ hát bè cho các ca sĩ lớn khác (Anh Ngọc, Thái Thanh, Khánh Ly…), mãi sau này, cô mới thu âm một số album khi đã định cư ở Mỹ. Dĩ nhiên lúc đó, với thời gian, giọng ca đã khác, dù kỹ thuật studio thật sự tốt hơn trước rất nhiều.

Hai bài hát trên thuộc album Ngàn năm mây bay thu âm năm 2003, điều tôi lấy làm lạ là hòa âm của album này rất VN (loại VN sau 75), tôi suy đoán rằng người làm hòa âm này đã sống nhiều năm dưới chế độ VN XHCN. Riêng bài Thu chiến trường đã giới thiệu sơ qua trong một bài trước về Phạm Duy, là giọng Kim Tước khi còn trẻ.

Gần đây tự trang bị một hệ thống audio tương đối hiện đại để nghe nhạc, lần nghe đầu tiên, tôi ngạc nhiên nhận thấy giọng ca các ca sĩ đương đại (Phương Thanh, Đức Tuấn, Quang Dũng .v.v.) cũng khá “hấp dẫn”, lần nghe thứ hai, tôi nhận ra rằng nếu kỹ thuật hiện đại góp phần “đánh bóng” một giọng ca bao nhiêu thì nó cũng giúp thể hiện các điểm faute của giọng ca ấy một cách trung thực và rõ ràng bấy nhiêu! Đó là chưa nói đến sự khác biệt giữa “âm thanh” và “âm nhạc”!

văn phụng

Các anh về tưng bừng trước ngõ, lớp lớp đàn em hớn hở theo sau.
Mẹ già bịn rịn áo nâu, vui đàn con ở rừng sâu mới về…

Tiếng dương cầm - TT 
Bóng người đi - TT 
Các anh đi - TT 

ói về nhạc cảm, trước khi hiểu được phần nào âm hưởng dân ca Việt Nam trong nhạc Phạm Duy, Lê Thương, Văn Cao, Dương Thiệu Tước, Thẩm Oánh… một điều mà tôi phải qua 25, 30 tuổi mới cảm được phần nào, thì, nó giống như một đường vòng, con đường cảm nhận âm nhạc dễ dàng nhất là qua nét nhạc… Tây phương. Có một nhóm các nhạc sĩ trước 75 chuyên sáng tác thuần theo phong cách Tây phương, ít hoặc không sử dụng các nét dân ca VN: Văn Phụng, Cung Tiến, Vũ Thành

Đa số các vị này đều là Công giáo, con đường âm nhạc của họ bắt đầu từ… nhạc nhà thờ, họ học nhạc lý vỡ lòng với các linh mục, và đa số đồng thời là những nhạc sĩ hòa âm tài năng. Nhạc của họ nghe rất dể nhận ra và dể nhập tâm… dĩ nhiên điều đó không có nghĩa là nhạc của họ thuộc loại “easy – listening”. Nói cho đúng thì tôi đã thích những tác phẩm của ông: Tiếng dương cầm, Bóng người đi, Tôi đi giữa hoàng hôn, Ô mê ly… những circle of fifths dạng như: trao ai duyên ban đầu, dù muôn năm trọn kiếp không phai mầu, thương cho ai dãi dầu…, nhiều năm trước khi hiểu rằng Các anh đi mới là ca khúc mình thực sự yêu thích!

Một vài bìa nhạc Văn Phụng:

sến

Sang ngang – Thái Thanh 
Cho tôi được một lần – Lệ Thu 

iếp tục chương trình nhạc “sến” ở post trước, những loại nhạc mà khi nhỏ mỗi lần nghe đến tôi đều nở một nụ cười “mím chi”. Nhưng cũng ngay từ lúc ấy, tôi cũng biết rằng “sến” cũng có năm bảy đường, không phải “sến” nào cũng giống nhau, cùng một tác giả viết toàn nhạc “sến” cũng có nhiều bài “nghe được”. Nên những nhận định hoàn toàn mang tính cá nhân, không phân tích kỹ nhiều khi gây ra nhiều nhận định bao đồng, hàm hồ… mà nói rõ ràng thì mang tiếng khắt khe, thiên lệch…

Có hai bài mà người ta thường hay gọi là “sến” mà tôi rất thích. Một bài sầu não đến rợn người mà không ai có thể nghĩ là được viết ra bởi một cậu bé 15 tuổi, nhạc sĩ Đỗ Lễ: Nếu biết rằng tình là dây oan, nếu biết rằng hợp rồi sẽ tan… thà dương gian đừng có chúng mình.

Một bài lại tràn đầy vui tươi yêu đời (nhạc sĩ Bảo Thu) mà lũ trẻ con chúng tôi bấy giờ thường rêu rao hát: Cho tôi được một lần, nhìn hoa giăng đầu ngõ. Một lần cài hoa đỏ lên tim. Một lần dìu em qua nhà mới… Riêng bài sau có không biết bao nhiều là lời nhạc chế tinh nghịch!

hoàng thi thơ

Phút đầu tiên – Thái Thanh 

Đường xưa lối cũ – Thái Thanh 

ếu ai đó để cho trí nhớ của mình quay lại những khoảnh khắc mong manh xa xưa sẽ không dấu được trên môi những nụ cười nhẹ như thời gian thoáng qua… những đứa bé chưa lớn ngày xưa nghêu ngao những lời hát: Thi ơi Thi, Thi biết không Thi, khi con tim yêu đương là sống với đau thương… hay Anh xin đưa em về, về quê hương yêu dấu, Anh xin đưa em về, về quê hương tuyệt trần… Những đứa bé đó đang hát nhạc của Hoàng Thi Thơ và dám cá là về sau, đa số sẽ bắt gặp lại chính mình với cảm giác ngượng ngùng khi nghe lại những bản nhạc ấy: phải chăng đó chính là chúng ta một thời như thế?

Nhạc của Hoàng Thi Thơ rất quen thuộc qua nhiều thế hệ, những bản Gạo trắng trăng thanh, Trăng rụng xuống cầu, Tà áo cưới rất phổ biến ở thế hệ cha mẹ tôi. Riêng cá nhân tôi thì chỉ thích một phần các tác phẩm của Hoàng Thi Thơ, và biết rằng nhạc của ông, cũng như của nhiều tác giả khác, thuộc loại phải cần một không gian, một giọng ca phù hợp, một cảm nhận thực sự để không bao giờ phải thấy ngỡ ngàng, xa lạ với chính mình. Trong số những tác phẩm của Hoàng Thi Thơ, tôi đặc biệt thích Phút đầu tiên, một bản nhạc có phần đi trước thời gian của nó…

Một vài bìa nhạc Hoàng Thi Thơ:

the world is not flat

The book title reminds me of the same stupid question: how to put an elephant into a refrigerator. I still insist that you can not put a normal elephant into a normal refrigerator, no matter how people is arguing about that! The question: how to eat an elephant (answer: one bite at a time) actually makes more sense to me!

Friedman is right that there have been dramatic changes in the global economy, in the global landscape; in some directions, the world is much flatter than it has ever been, with those in various parts of the world being more connected than they have ever been, but the world is not flat… Not only is the world not flat: in many ways it has been getting less flat. (Nobel Prize – winning economist Joseph Stiglitz)

The popular expression that a capitalist will even sell you the rope you need to hang him with seems to be becoming increasingly true. Aronica and Ramdoo’s book is an important addition to the literature of globalization and a necessary therapy for all those whose minds have been in touch with Friedman’s glib phrases. (blogcritics.org)

After reading the book, I got the feeling that Friedman would even sell you the rope to hang yourself (not him) and I’ve thought there’s quite a lot of people who would willingly buy the rope!

would tell you how I usually encounter a dialogue taken place in Vietnamese, a pattern that repeats over and over again, and people never learns a thing, neither do they actually have a little sense about real things behind it. Here’s how the dialogue would go on, taken an example to describe the pattern: A (a certain person): I’ve recently read the book “The world is flat”, and really love it! Ah ha, the world is truly flat!   Me: No, the world is not flat!   A: I would suppose you don’t mean it geographically, think about it like a metaphor to get the philosophy of the book, man!   Me: No, the world is not flat!   A: You never get a thing, you crazy!

By now, anyone with a second thought should recognise my meaning either geographically or metaphorically. After that I asked him something into the content of the book. It turned out he knows almost nothing of the book except its name, and parrots the name as if he had found a “holy truth”! Yes I would certainly understand, while everyone was reading and everyone was saying the world is flat, he wouldn’t dare saying (or even thinking) the opposite. My opinion about the book could be right, or it could be wrong, but actually I won’t argue on the surface of phrases, flat or not flat is just a matter of words, what important is the book’s content.

I’d read through the more than 300 pages of the book which takes its examples, facts… exclusively in the Information Technology contexts, either in India, China or other Asian, Latin countries. It is full of details of only the IT industries, details about out – sourcing, internet, software work flow, email, network phone… the things usually seen in outsourcing service. Obviously the author meant a similarity for other fields, other industries, which seems to be a too restrictive point of view, we all know that IT in fact is only a very small fraction of the economy (taken the VN textile industry alone for an example, its estimated yearly revenue is roughly 12 ~ 15 times bigger than the IT counterpart).

The book concentrates on globalisation: the trends of out – sourcing, the way people communicates, the way firms process information… The author propagates it as “a way to be”, a trend, a life style that is absolutely irreversible. Also Friedman considers open source software the most disruptive force of all of the trends since it allows knowledge to be freely distributed and decentralised efforts could be cooperated. Friedman also encourages young American to become scientists, engineers, mathematicians… leaving low – level labour jobs to other countries. The author also tried to relate those vast details with other profound social and political problems.

I have never read anything so “colonial” like that book. It takes a lot of facts, truths… in a small sector of the economy and tries to provide a biased and exaggerated point of view. To exactly quote the author: When the walls came down, and the windows came up, windows can not come from thin air, there’re always “invisible” walls somewhere, and most of the times, those invisibles are much more overwhelming than the visible ones. In fact the book only receives “warm appreciations” in the field it’s related with, and aiming to, that is IT, it does tremendously receive negative reviews right in the country of its author (you can easily check out the web for that).

The world has never been flat, anywhere, anytime. It’s not flat in the sense of people about their living conditions and standards. It’s not flat in everyone’s mental and psychological status. It’s not flat in different life styles, in people’s hugely diverse definitions and pursuits for happiness. It’s not flat even in the American (or any Western) societies, whose tradition has always been the supporting for personal values, think and do differently. It’s not flat as human as a physical and mental objects are bounded to geological and social constraints, and human is more a complex creature rather than, over copper wires, a piece of (possibly cleverly falsified) transmitted information.

thất cầm

ột album rất dễ thương Thất cầm một thuở… một số tác phẩm của Thất cầm, nhóm những cây đại thụ trong làng guitar Việt Nam. Dĩ nhiên là thật khó để so sánh, nhưng nhiều khi cách chơi guitar không liền mạch, cách tạm ngừng hết câu rất VN, và cả những tiếng ngón tay rít trên dây đàn… những âm thanh đó gần gũi với tai nhạc của chúng ta hơn là âm thanh mượt mà đến hoàn hảo (không hề có lấy một tiếng rít dây) như của Francis Goya chẳng hạn.

Domino 
Bài ca hy vọng 
Quê em miền trung du 

Quê em miền trung du – Thái Thanh 

Không khó để tìm thấy trong album này những bài nhạc mình yêu thích: Domino, Mazuka, Andaloucia, Bài ca hy vọng… và nhất là Quê em miền trung du, bài ca của nhạc sĩ Nguyễn Đức Toàn nổi tiếng thời kháng chiến 9 năm: Quê em miền trung du, đồng suối lúa xanh rờn, giặc tràn lên thôn xóm… Anh về quê cũ, đi diệt thù giữ quê, giặc tan đón em về. Từ mờ sáng tinh mơ, anh đi trong bóng cờ… Riêng bài ca này, hãy nghe lại qua một giọng ca đã đi vào huyền thoại: Thái Thanh.

kindle – the verb

Xa cách – Tuấn Ngọc 

indle, I’m using it extensively for the time being, my reading list is growing huge with so much books, documents to be read. Kindle suits my needs very well, you can make side notes along the lines, like writing on the margins (similar to the layout of this website with notes putting on the left). These notes can later be synchronised to your laptop so that you can re – organise your random thoughts into systematic thinking and schedule. You can also use dictionaries without having to leave your reading. I’m still getting surprises on Kindle’s audio quality and its battery time, you can read, listen to music for weeks before having to recharge.

While I’m trying to develop some home – brew softwares for Kindle (including an email client), I’m also getting sympathised to Amazon’s designs. You would only got a special – purpose machine by removing odd features, confiding yourself to very specific needs, anything rather than reading is strictly restricted. Reading, taking notes, making investigations and drawing out plans are real pleasures, at least for the time being. Just want to discover what I wanna want to do until the time of vanishing out of this earthy world!

I used to criticise reading a lot, and I still do. We’d had generations of parrot – repeating readers already. You don’t have to read (at all), but whatever you read, do it thoroughly. I have to speak straight out, as many of our fellows pretend to read something other reads, listen to music other likes. But the cassock doesn’t make the priest, literature, music… are of personal values. Whatever you read or listen does not matter, it does only matter if you can discover new things out of the contents. I apologise the true readers and listeners, this is specific to my environment only, I get disgusted with all those “fashionable things” going on around down town!

unity




Screenshots of the new Unity desktop. There’s certainly a harsh non – exclusive competing between Unity and GNOME Shell. A proxy war between Ubuntu and Fedora Core, which is in turn a proxy war between Canonical and Red Hat.

Eventually, it’s user experiences that would decide which desktop is best (and best for what), and that’s still a long way to come. But technically, Unity is the first huge bold break from tradition, whose real goal deep inside is replacing completely the age – old heritage of X window system by an OpenGL – based one, a problem partially addressed in my previous post.

am trying Ubuntu’s new desktop introduced lately with Natty Narwhal (11.04). After heavy development phases, Unity has reached its alpha stage, a massive move replacing the GNOME desktop environment by a completely new one written from scratch. I’ve read too many negative reviews about Unity already, but personally I think this is a good move. Developed from Ubuntu’s Netbook Remix (which I didn’t like much, you don’t have to maximize windows like that all the time), switched from Clutter to Compiz 3D windows compositing system (my last experiment with Clutter also hinted potential performance problems), the new Unity shows a huge shift toward Mac’s style desktop. Though there’s still lots of bugs and missing features, a few things can be said about this new Unity.

First, people complains about the break from the norms, some hates Unity because it stops their accustomed habits. The GNOME community (with its long development history) can feel like being betrayed. But for all I knew after some years in graphics, UI design is the job of personality, it’s the task of a small group who decides what is “nice and beautiful”, and which is the way (for other users) to follow, it’s not the task of a committee (that is “People’s Committee” I mean 😬). As a developer, I’m often in the self – conflicting state of wondering what is “nice and beautiful”, modify over and over again some simple UI widgets. It’s no strange that UI always becomes a huge diversity (and problems) for community – driven projects. Key requirements for a UI system in my opinion are: simplicity, consistency and elegance.

For consistency and simplicity, Unity is a big step forward, reasons given that GNOME has become too complex and inconsistent (then how about the much more complex KDE?). Maximized windows have the caption and menu bars all incorporated into the system bar on top, a feature clearly borrowed from Mac, yet further varied and developed. A simple dock bar is positioned on the left, and system menu button doesn’t bring up menu but a searching panel with which you can launch programs, open files… with a few key strokes. I like this much cause it offers a form of GNOME – Do: it’s harder to launch rarely – used items (especially if you don’t remember the names) but it’s more convenient for frequently – used ones. After all, lexical memory is much faster than spatial memory, if one has been trained to that.

One more apparent physical factor is that the vertical screen space is more scarce compared to horizontal space, and 16:9 screens has become quite popular. To conserve useful screen space, UI must make constraints to the caption, menu bars, especially tool bars, there’s even recommendations on eliminating the status bar and minimizing scroll bar at Mark Shuttleworth’s (Canonical’s founder) blog. For scroll bar, that’s quite sure a mimic and modified version taken from iOS. Actually with my recent experiences with Mac and iOS, there’s still a lot of lessons to be learned from these two OSes on how to use space efficiently: remove heavy windows decorations and borders, use lighter UI fonts, smaller and more symbolic icons, design simpler widgets… and in cases even sacrifice some less – used UI features.

The trend of UI becoming simpler and more consistent is quite obvious. Efficient uses of space is the key, but spatial is not all for user experiences: keyboard and mnemonic are also important parts of the learning path (UI effects can be fancy, but over time, people get to love the simplest keystrokes that do the job). The third factor: elegance is even more a topic of debate, people can largely agree to what is simplicity and consistency, but what is aesthetics remains mysterious! Unity claims that it would directly compete Mac on UI designs and user experiences, but my opinion is that its aesthetic aspect is still far behind that of Mac, e.g: Compiz’s effects are numerous, but actually not very fine – tuned compared to the smaller set of animations Mac offers… And even Mac still doesn’t satisfy my eyes in quite many cases…

the tự – do boat



The boat now belongs to the Australian National Maritime Museum. It has been refurbished and restored to the original design with the help of the Lu family, and preserved as a museum’s fully – operational object to demonstrate the country’s immigration history, the whole story is recited here.

nteresting story about a Vietnamese boat – people‘s vessel, the one dubbed: Tự do – Freedom. In 1976, the boat was laid down at Phú Quốc island as a dragnet fishing vessel, a construction built just for the escape from the newly – formed regime (1975). Mr. Tan Than Lu planned his escape meticulously along with his family, relatives and friends.

The hull (as seen in the images) still incorporates in it some Vietnamese indigenous ship building features, the registration number reads: VNKG1062, which indicates that the boat originally had its home port in Kiên Giang, Việt Nam. Hull dimensions: 19.4m (length), 5.2m (beam) and 1.8m (draft). It must be noticed that the Lu family is a very rare case among almost half a million of Vietnamese boat – people at the time, very few could afford building such a boat for escaping, and few had had such a lucky and successful trip.

The boat involved in fishing for half a year to allay government’s suspicion. Then pretended to have an engine breakdown so that surveillance of them would be relaxed, a more powerful replacement engine was installed during the night, children were given cough medicine to make them sleep and keep silence, the crew of 38 departed on Aug 16th, 1977. They arrived at Mersing, Malaysia, where 8 passengers were disembarked as refugees.

After one month of unsuccessful approaches to the US Embassy, Mr. Lu decided to set sail for Australia with the remaining 30 people on board. They were resupplied and encouraged to move on by the Indonesian authorities. They reached Darwin, Australia on Nov 21st, 1977 after a 6000 kilometers journey guided only by map torn from a schoolbook and a simple compass.