phim ảnh

Ngứa mồm nói chơi, hơn 30 năm nay không xem TV, gần như không biết gì về phim ảnh nước nhà! Nhưng những lần hiếm hoi có xem thì thấy kiểu: camera lia qua nhân vật thứ nhất, rồi người này nói một câu, camera lia qua nhân vật thứ hai, người này nói tiếp một câu, rồi camera quay trở lại nhân vật một, nói tiếp câu nữa… Cứ thế, cảnh quay máy móc, từng khung giật cục, chả có sáng tạo gì, cứ như là đọc từng dòng trực tiếp từ kịch bản ra vậy! Mà xem 10 phim là đã hết 9 như thế, các bạn mở TV lên kiểm tra xem có đúng thế không nhé?! Một cảnh quay “sống động” phải cho thấy không gian có nhiều nhân vật, hoạt động và lời thoại, có khi là chồng lấn, tiếp diễn, và tương tác phức tạp, không phải phân khúc đơ cứng, máy móc như thế!

Ngày xưa lúc trẻ thì nghĩ, ah, là do trình mình kém, chưa theo kịp người ta, chưa có kỹ thuật làm phim tốt! Nhưng già rồi thì ngộ ra một điều, là do “văn hoá, tâm hồn, sự tự nhận thức” mà thôi! Họ nhận thức về thế giới như thế nào thì họ làm phim như thế, điện ảnh chính là cái gương phản ánh cuộc sống, toàn những con người đơ cứng, không thấy được cái gì khác ngoài cái “tâm” “trống hoác”, “nghèo nàn” và “máy móc” của chính bản thân! Nên trước có đọc một bài báo nói rất đúng: hãy cứ sống thực đi, rồi mới mong có giáo dục thực chất, hãy có một tâm hồn phong phú, thấu hiểu đi, rồi mới mong có điện ảnh hay! Con người thì như thế, nhưng những trò lưu manh lặt vặt, tài lanh, “ta đây biết rồi” thì lại rất rất nhanh, đúng là quái lạ!

tề bạch thạch

Khoảng 25 năm trước, các tiệm chép đĩa CD là nơi bán đủ thứ thập cẩm: phần mềm, crack, game, nhạc, thậm chí là cả… hội hoạ! Nhớ có lần ghé tiệm đĩa CD quen thuộc, tình cờ nhặt về một cái đĩa chứa những bức tranh ngựa của Từ Bi Hồng, tranh tôm của Tề Bạch Thạch, tranh hoa của Ngô Xương Thạc… Cái thời đói “văn hoá”, cái gì cũng xem, cái gì cũng đọc.

Xem những con tôm, cá, nét vẽ hồn nhiên như trẻ nhỏ, không hiểu lắm, thích lối “công bút” cổ điển hơn. Thoáng chốc 25 năm, TQ trở mình một cái, giá tranh thành ngoài trăm triệu, đến giờ vẫn gãi đầu, không hiểu vì sao… Vẽ tranh vi diệu ở chỗ vừa giống vừa không giống, nếu quá giống tức là chiều theo thế tục, mà không giống thì là nhạo báng nhân gian…

workshop, 3

Hơn 3 tuần liền loay hoay với cái xưởng… sơn quét lại cho sạch, dọn dẹp mọi thứ cho ngăn nắp, dưới đây chỉ là góc nhỏ. Có thể có người không hiểu, nhưng cái xưởng có 1001 chi tiết lắt nhắt, từ cái đinh, con ốc, vô số dụng cụ, phụ kiện, hoá chất… khác phải sắp xếp phân loại, đinh ốc 1.5, 2, 2.5, 3, 4, 5, 6… cm, mũi khoan 2, 3, 4, 5, 6, 7… mm, cờ lê 8, 9, 10… 19, 20mm, giấy chà nhám 60, 80, 100, 200, 300, 500grit… tất cả phải sắp xếp đâu ra đó, đúng vị trí!

Tôi rất khoái treo các loại dụng cụ lên một cái bảng, sẵn sàng như thế, như người ta nói: “when your only tool is a hammer, everything looks like nail – khi trong tay chỉ có cái búa thì mọi chuyện nhìn giống cây đinh”! Đôi khi chỉ vì không biết mình có một cái tool nào đó mà lại không nghĩ đến được một phương án thi công tốt hơn. Nhắc chuyện cái búa mới nhớ, hiện tại cũng đang cầm một loại búa khác, cũng nặng nề và phức tạp không kém (như trong ảnh)!

tom, 1

Hai cuối tuần chỉnh trang, sắp xếp lại cái xưởng mộc, tiện tay sửa luôn cái cửa, cửa lớn là cho người, cửa nhỏ bên dưới là dành cho… mèo, y như trong phim hoạt hình Tom & Jerry ấy! Những người làm phim hẳn đã nghiên cứu kỹ hành vi của loài mèo, ku Tom này không “nịnh” thì thôi, chứ đã “nịnh”, “quấn” người cũng khéo lắm!

Đi đâu về là đã thấy ảnh nằm ở cửa chờ như chó vậy! Tom dù sao cũng là động vật sống về đêm, ban ngày ngủ, ban đêm đi chơi đến 4, 5h sáng mới về, chui vô phòng, leo lên giường, liếm liếm tay mình mấy cái báo cáo đã về, rồi lăn ra ngủ ngon lành! Chắc là đi kiếm những thể loại “nocturnal rapport – những buổi hẹn hò thú vị về đêm”…

I vnov’ prodolzhayetsya boy

Chương trình ca nhạc cuối tuần tiếp tục… Tôi nghĩ ai trong chúng ta lâu lâu, thỉnh thoảng cũng thích một chút cosplay, chắc chắn là vậy! Cosplay tức là chúng ta đóng vai, hoá thân thành một nhân vật khác, có thể là viễn tưởng, cũng có thể là viễn tượng!

Có thể là siêu thực, biết đâu đấy có thể là vị lai, tạm thời thoát ra khỏi cái hiện thực đáng ghét này một chút! Bài ca: Và trận chiến tiếp tục – I vnov’ prodolzhayetsya boy… Ca khúc còn được biết đến dưới một tựa đề khác: Và khi Lenin trẻ lại!

biking, 4

Thiết kế hơi lạ lùng chút nhưng chắc chắn công năng là dùng được, cũng vì không tìm mua được phụ kiện ghi – đông ưng ý, nên tự làm luôn bằng gỗ! Nói chung hơi vụng về, không gọn gàng như đồ chuyên nghiệp, nhưng vẫn xài khá tốt, có mấy công dụng như sau:

Có chỗ để gắn đèn pin, Garmin, gác được thêm một chai nước, có thêm vài vị trí gác tay thay đổi qua lại cho đỡ mỏi. Và quan trọng nhất là chức năng tựa hai cánh tay song song, cuối thấp người, trong trường hợp đường dài, gió lớn liên tục, cần phải giảm bớt sức cản.

thời xa vắng

Lâu lắm rồi mới cầm lại cuốn sách này, tác giả của nó vừa mới ra đi hôm qua. Phải lật cẩn thận, vì sách đã rất cũ, cuốn này xuất bản năm 1986, giấy vừa đen vừa xấu, các trang sách như muốn rời vụn ra từng mảnh. Nói chung, sức đọc của em khá là lớn, và cũng từng thích đọc rất nhiều thể loại khác nhau, nhưng giờ có tuổi chút rồi, ai mà nói đến chuyện “đọc sách” là em cứ “chửi phủ đầu” cái đã, mọi người thông cảm…

Nói cho ngay, sách vở không phải là thứ gì “tốt đẹp”! Em từng chứng kiến vô số người “tẩu hoả nhập ma” vì sách, huyên thuyên một mớ từ ngữ tào lao, vô nghĩa, sáo rỗng mà lại cứ cho rằng mình hay. Ở một khía cạnh khác, tất cả những thứ thuộc về thức ăn tinh thần, âm nhạc, sách vở, etc… là chuyện rất cá nhân, người ta lẳng lặng đọc, lẳng lặng nghe, éo có cái học thức nào oang oang như “bolero” và ầm ĩ như mạng xã hội!

mèo, 5

Chiều định xỏ đôi giày đi ra đường mới phát hiện thiếu mất một chiếc tất, cầm đôi giày ngó nghiêng tới lui, ku mèo trông thấy bèn vùng dậy bỏ chạy, mịa, đúng là chưa đánh đã khai mà, còn ai khác nữa ngoài mày!? Tìm mãi mới thấy chiếc tất còn lại, bị tha tận gầm giường…

Ở nhà có vẻ ngoan lắm, đi đâu về là quẩy đuôi, chạy loăng quăng mừng, mèo mà cứ như chó! Nhưng ra ngoài thì đúng là “hổ báo ở trường mẫu giáo”, trên người chi chít hàng chục vết thương do cắn lộn, giờ chắc trở thành đại ca xóm rồi, không con mèo nào khác dám lại gần…

garmin, 6

Hôm nay 60.2 km trong 2h:59′, trời nóng không cách nào đạp nhanh hơn được! Em nói cách duy nhất để giải quyết tình trạng kẹt xe ở Sài Gòn là cấm hết, cấm sạch sẽ: ô-tô, xe máy, xe buýt, taxi, chỉ cho phép xe đạp, cấm hết đường phố sẽ sạch sẽ, yên tĩnh, vắng lặng ngay! Ai đời mà 30 ~ 40 km, đạp xe với đi ô-tô tốc độ cũng ngang ngang nhau! Nếu làm được thế thì quá tốt…

Tương lai, chỉ cho phép 2 mức giao thông: bình thường thì cứ đạp xe dưới đất, ai chịu trả phí môi trường siêu cao thì đi taxi – bay trên trời! Chỉ có đạp xe, không đông đúc, giảm khí thải, giảm tiêu hao năng lượng hoá thạch, giảm chi phí chăm sóc sức khoẻ, etc… Xe đạp đương nhiên đóng góp rất ít cho GDP, mà GDP ở đây chính là hiểu theo nghĩa: cứ đốt càng nhiều thì GDP càng cao!

iphones 3, 4, 5

Dọn dẹp nhà cửa lòi ra mấy cái này, nguyên cái sảnh 3, 4, 5, một số vẫn còn xài được, giờ thì nó đã ra sảnh Đầm, Già, Xì rồi… Thế là đánh dấu gần 15 năm chuyển đổi qua hệ Mắc, Xinh và Tốt (Macintosh), hồi tưởng với cảm xúc lẫn lộn! Nhớ hồi đó ông sếp hỏi: em làm được không, mà chưa đụng đến máy Mac bao giờ? Trả lời: cho em 10 ngày sẽ xong việc, nói rồi vác xe chạy đi mua cái máy Mac, về cài Xcode, rồi lọ mọ đi học Objective-C…

Cũng giống như học võ vậy, nếu căn bản vững vàng thì ngôn ngữ, công nghệ gì cũng không quá quan trọng! Em rất sợ những người huyên thuyên trên trời dưới đất về công nghệ, giải pháp, triết lý, cái gì cũng biết… mà cuối cùng… không code được! Nói tới nói lui, rút cuộc “căn bản” là cái gì… bỗng dưng nhớ lại lời một ông thầy hồi đại học: dân làm toán chúng ta, nôm na gọi là đi “chẻ sợi tóc làm 4″…

garmin, 5

Hôm nay đạp 41.4 km trong gần 2h, trời mưa lâm râm, đường đông nhưng vẫn giữ được tốc độ trung bình 21.2 kmph. Xài Garmin dù sao cũng có cái khoái riêng, đó là sự an tâm! Garmin touch về tổng thể là thua xa Apple touch!

Nhưng có một điểm mà nó hơn hẳn: dù cho trời mưa tầm tã, màn hình trực tiếp hứng nước, ướt sũng vẫn cứ xài touch bình thường! Cho dù nắng dù mưa thì em nó vẫn chạy tốt, trong khi Apple chỉ cần hơi ướt ướt là đơ máy luôn…

love crossed

Giải trí cuối tuần… đầu phim thấy ngay diễn viên Trương Lỗi (vâng, chính là người đóng vai các ông “thầy giáo quốc dân”, chủ nhiệm tại Chấn Hoa trung học trong cả chục bộ phim thanh xuân vườn trường), xuất hiện nhiều đến mức nhàm chán. Tuy vậy tôi lại thấy Trương Lỗi vào vai giáo viên không thật đạt, vai mà ông ấy diễn rất đạt là vai các ông bố, ví dụ như trong bộ phim Nước cờ đi vào tim em! Trong phim này cũng vậy, là một vai phụ chỉ xuất hiện vài phút, là một ông bố làm việc trên tàu đánh cá! Hành trình đánh cá đi khắp thế giới, thường đi suốt 1, 2 năm, nên chỉ có thể gởi tiền về cho con gái, lâu lâu lại gọi điện hỏi thăm!

https://www.iq.com/play/1n53v7c2olc

Phim Trung Quốc nhiều khi cũng nhàm và nhảm, nhưng phần “thượng” của họ có rất nhiều phim nghiêm túc, cách đặt vấn đề rất thời sự, đôi khi rất thiết thực và khác biệt… Như trong phim này, ông bố làm việc cực nhọc ngoài biển để nuôi cô con gái (diễn viên Đại Lộ Oa) sống trong một thế giới công nghệ ảo hoá, sa vào một “bạn trai công nghệ ảo” do máy móc thao túng, điều khiển… Chỉ cần mua một cặp kính mắt, đeo vào là lập tức có một “bạn trai” như ý, có thể nói năng, vỗ về, cưng chiều… còn “ngọt ngào, hoàn hảo” hơn cả người thật. Và cứ như thế, công ty công nghệ này từng bước thống trị, kiểm soát thế giới…

amur waves

Chương trình âm nhạc cuối tuần, tiếp tục với những giai điệu đến từ nước Nga, điệu valse rất nổi tiếng: Sóng sông Amur (sông Hắc Long Giang, biên giới giữa Nga và TQ), lần này qua một trình bày bằng tiếng Hoa. Không như trong tiếng Việt, việc đặt lời hơi khó khăn… Người Trung Quốc cover lại hầu hết những bài ca Xô – viết, gần như không sót bài nào… Văn hoá Nga, đó là cái gì đó phóng khoáng và rộng rãi, mơ mộng và liều lĩnh, dữ dội và tàn bạo, nói như Trump: nước Nga sẽ luôn là người bạn tốt, vì anh ấy có hơn 1500 đầu đạn hạt nhân!

bolero và danh hài

Em thường chả muốn nói mấy chuyện này cho bẩn miệng, nhưng xã hội đảo điên nhiều khi vẫn cứ phải nói! Trước, mấy chú “dân chủ cuội” bênh vực ông Vân dữ lắm mà, lấy cớ bị “đàn áp tôn giáo” các kiểu! Em chả cần biết đúng sai thế nào…

Cứ thấy “bolero” với “danh hài” thì em biết tỏng là loại dân trí lè tè ngọn cỏ! Đã ngu dốt mà còn lu loa, to mồm thì chỉ có thể là loại lưu manh, bịp bợm, lừa gạt, hoặc tệ hơn thế! Giờ thì ai cũng biết rõ là cả một đống c… bên trong rồi nhé!

garmin, 4

Cứ y như rằng bước ra khỏi cửa là nó ôm cứng chân, gào thét, phải cho ăn rồi mới đi được! Có mấy ngày liền không buồn làm gì, chỉ có ăn với ngủ, kiểm tra thấy dưới da có hàng chục vết thương, là vết cắn nhau! Haiza, tầm tuổi này chỉ có “mải mê chinh chiến và yêu đương” thôi (tên một chương trong truyện Những cuộc phiêu lưu của Tom Sawyer – Mark Twain), nói nôm na là oánh lộn và dành gái!

Ngày cuối tuần tranh thủ đạp 40km trong khoảng 2 tiếng (có mấy km không ghi lại bằng Garmin), đường sá quá đông đúc, không cách nào bứt lên trên 20 kmph được! Người thì đông như kiến, chen chúc, giẫm đạp nhau, có nhiều đoạn vác cái xe đạp lên vai đi bộ còn nhanh hơn đi xe! Haiza, cái nạn nhân – mãn này… Kiên trì tập luyện thôi, mục tiêu là giữ được trung bình 20 kmph trong khoảng liên tục 5, 6 tiếng!

garmin, 3

Về đại thể, các con số đều đúng, tổng quãng đường: 20.2km, tổng thời gian: 48 phút (có dừng mấy phút uống nước), tốc độ trung bình (chỉ tính thời gian di chuyển): 25.4 kmph… Nhưng có 1 con số không đúng, đó là tốc độ tối đa: 62.5 kmph, cái này trừ phi quay trở lại hơn 10 năm trước thì mới có thể, hoặc chỉ có cách đổ dốc cầu Phú Mỹ! Tại sao lại có tình trạng này!? Những ai xài điện thoại thông minh thường không thấy rõ, do điện thoại có chip accelerometer đi kèm để hiệu chỉnh tín hiệu GPS!

Nhưng trên con Garmin thấy rất rõ, tốc độ chập chờn không chính xác: 15, 25, 30, 50, 60… mà Garmin cũng báo lúc khoá tín hiệu vệ tinh, thường thì độ chính xác cỡ dưới 15m, nhưng từ vài tháng nay, độ chính xác đột nhiên giảm đến 150m, với sai số như thế thì rất nhiều phép tính không còn chính xác, mặc dù tính trên đường dài thì tổng số vẫn đúng! Nên tôi nghi là có điều gì đó đã xảy ra với tín hiệu GPS và cả GLONASS, và tôi cũng nghi là điều này liên quan đến cuộc chiến tại Ukraine, đương nhiên chỉ nghi mà thôi!

ăn ở

Là do “ăn ở” thôi, 100 triệu dân, chỉ riêng vấn đề “ăn” với “ở” không là đủ: 坐食山崩。 toạ thực sơn băng – ngồi ăn núi lở !!! Xem mấy cái không ảnh, làm đường khoét núi như thế, đến khi mưa xuống không trôi hết mọi thứ mới lạ, mà từ thuỷ điện cho đến hạ tầng, cái gì cũng đúng chuẩn! Nói ngắn gọn, chung quy cũng chỉ là do “ăn ở”!

mèo, 4

Năm giờ 30 phút sáng, dắt xe đạp ra đường là nó lao vào ôm chặt chân, gào thét, giận dỗi… chưa cho ăn thì không được đi đâu hết! Ăn no rồi nằm phưỡn bụng lên trời, chả có con mèo nào như mày, mới hơn 6 tháng tuổi đã nặng gần 4kg… Mèo giống hệt chủ nhân nó, có ngày rất khảnh ăn, ngày nào vận động nhiều là ăn như tàu há mồm luôn!

vỹ dạ

Bên cầu Chu Tước cỏ hoa,
Ô Y đầu ngõ, bóng tà tịch dương.
Én xưa nhà Tạ, nhà Vương,
Lạc loài đến chốn tầm thường dân gian.

Chính là Vỹ Dạ trong thơ Hàn Mạc Tử, giữa sông là cồn Hến (tên chữ là Dã Viên), góc trên phải là xóm vương hầu ngày xưa, một kiểu Ô y hạng – ngõ áo đen: 朱雀橋邊野草花,烏衣巷口夕陽斜。Chu tước kiều biên dã thảo hoa, Ô y hạng khẩu tịch dương tà… Tại sao ngày xưa nét đẹp thành huyền thoại, mà ngày nay tuyệt không còn gì cả!? Gần chỗ cây cầu nhỏ bắc qua là nhà ngoại tôi!

Xuống tí nữa là phủ đệ của Tuy Lý Vương, Tùng Thiện Vương. Góc trái dưới là khách sạn Hương Giang, bên cạnh đó là quán bún bò vẫn thường ăn. Ở giữa phía dưới, căn biệt thự 2 tầng ven sông, chỗ nhiều cây là nhà ông Nguyễn Đắc Xuân, người nhờ viết các chuyện thâm cung bí sử nhà Nguyễn, những kiểu “truyện dưới gầm giường” mà xây được căn nhà 5 tỷ (giá của thời cách hơn 30 năm)…

Sông Hương, người ta cho rằng mấy trăm năm trước, nhờ có giống cỏ “thạch xương bồ” mọc 2 ven bờ phía thượng nguồn làm nước sông có mùi thơm (Lý Bạch: Nhĩ khứ xuyết tiên thảo, Xương bồ hoa tử nhung). Giờ thì nước đục ngầu, bốc mùi, không ai dám tắm! Haiza, chỉ còn là thế giới trong tâm tưởng mà thôi: 我有萬古宅,嵩陽玉女峰。Ngã hữu vạn cổ trạch, Tung dương Ngọc nữ phong…

garmin, 2

Muốn gắn cái Garmin đồ cổ từ thời… Hán Cao Tổ lên xe đạp nhưng không tìm mua được thiết bị gắn đúng kiểu, Garmin từ lâu đã chuyển từ dạng gắn slide-in (chuồi vào) sang dạng screw-in (vặn vào), bèn xách cái máy Dremel nhỏ hí hoáy một lúc, tự làm cái đế bằng gỗ có thể tháo rời, cất đi một cách dễ dàng. Khoan 2 lỗ nhỏ trên nắp lưng, bắt vít con Garmin vào, trám keo lại để cho nó vẫn chống thấm nước tốt! Garmin, love it or hate it…

Nhiều khi rất bực với con Garmin, thiếu cái này cái kia, màn hình tí xíu, vẫn còn xài pin AA thay vì Lithium, nhưng về độ bền và chống nước thì không có ai tốt hơn! Quan trọng là có các con số hiển thị ở đó nên luôn đọc được tiến độ. Chiều đem ra đạp thử, thời tiết mát mẻ nên dễ dàng kết thúc 20km dưới 50 phút, tốc độ trung bình đạt 25 kmph mà vẫn đạp thong thả, chưa phải cố gắng lắm! Kaka, mình vẫn còn trẻ lắm, vẫn còn bức tốc được kha khá…