bên bờ sóng

Đất nước “bên bờ sóng”, thì nói là bên bờ sóng mà, thì ra đứng ngó ngó sóng đánh rứa thôi! Nhiều khi chả hiểu Vịt-tộc nó bị trời hành làm sao nữa! Đi xa thì không dám, dám thế nào được khi tàu vỏ sắt bị “ăn” đến mức chạy một chuyến là lên đà sửa một chuyến, bị một lần còn ai dám đóng tàu đánh bắt xa bờ nữa!? Gần bờ thì tận diệt, dùng điện đánh chết từ con non cho đến trứng cá. Đánh bắt kiểu giết sạch, đúng nghĩa… vô hậu!

Dân thì ngu, không chịu học cái mới, muôn phương nghìn kế tìm cách chơi nhau! Quan thì… cũng là từ dân đó mà ra thôi, cũng chả khác gì, nói chuyện trên trời, làm luật theo kiểu vừa đá bóng, vừa thổi còi, méo mó theo lợi ích nhóm! Trong lúc đó, TQ nó đưa tàu ra Thái Bình Dương, Ấn Độ Dương, những chuyến đánh bắt 2, 3 năm, có chuyến đi vòng quanh thế giới! Nên nói: muôn chuyện là từ “tâm” mà ra, tâm địa như thế, nhân nào thì quả đó! 😢

rabota

Giờ thời đại thông tin mở, nên mọi người còn biết đôi chút về chúng, những thành phố Nga bí mật, các trung tâm luyện kim, sản xuất thép, xe tăng, các thành phố chuyên nghiên cứu, chế tạo vũ khí, tên lửa, năng lượng hạt nhân. Đến tận 2017, họ mới bắt đầu có internet và mới được đi nghỉ hè ở nơi khác, còn trước đó là những địa chỉ không tồn tại trên bản đồ, tất cả chỉ là một con số, số hộp thư bưu điện! Dĩ nhiên đổi lại sự biệt lập đó là khá nhiều ưu đãi về lương, thưởng! Cần internet làm gì, khi mà với chừng đó chất xám, họ tự tạo ra được sự khác biệt?!

Khi con người ta đã tạo được những giá trị tự thân thì họ đâu có bị tiêm nhiễm bởi ba cái tào lao xịp bợp trên net!? Từng có hơn 100 thành phố bí mật, an ninh ra vào kiểm soát nghiêm nhặt, ngày nay, nước Nga vẫn duy trì khoảng hơn 40 thành phố như thế, nhưng đương nhiên, tương đối cởi mở hơn trước! Có một thời, và đến tận bây giờ vẫn vậy, người Nga cứ mở miệng ra là: Работа – Rabota – làm việc, làm việc, làm việc! 🙂 Một dân tộc lớn, cái lớn đầu tiên là ý thức, phẩm chất của mỗi con người, tự mình tạo dựng nên giá trị, thay đổi cuộc sống, thay đổi lịch sử!

the law of club and fang

Cho đến hiện tại ngay cả phương Tây cũng phải thừa nhận những gì Nga làm đúng luật và thông lệ Quốc tế hơn hẳn, dù chúng ta thừa biết cuối cùng cũng chỉ có luật của kẻ mạnh, nói theo ngôn ngữ thấm nhuần trong văn học Mỹ sơ kỳ, đó chính là “the law of club and fang” – luật của dùi cui và răng nanh (Chương 2 – Tiếng gọi nơi hoang dã – Jack London). Những chiến binh nước ngoài chiến đấu cho phía Nga đều phải nhập quốc tịch Nga!

Như vậy về mặt kỹ thuật, Nga không có “lính đánh thuê” tại Donbass, những học trò của thầy Anatoly Sobchak tại trường luật St. Petersburg như Putin, Medvedev hiểu rất rõ những bước loằng ngoằng lách luật! Nhưng dĩ nhiên luật cũng có giá trị của nó, không phải “chiến binh quốc tế” nào cũng có “lý tưởng” tốt đẹp, một số đơn thuần chỉ là những kẻ giết người bệnh hoạn, nếu không có “tư cách công dân” thì làm sao truy cứu về sau!?

la condition humaine

Mại dâm và tình báo, đó là cái 2 “nghề” cơ bản, sơ khai nhất của xã hội loài người, đã có ngay từ thời còn là… “vượn người” kia! Không chừng đến thời hiện đại giờ đã liên kết thành tập đoàn quốc tế, len lỏi vào mọi địa hạt của cuộc sống và tác oai tác quái hết sức tự tin! Thực ra quan tâm éo gì chuyện scandal xã hội, chỉ mượn cớ để nói những chuyện khác mà thôi. Đã là con người thì đều có những “nhu cầu” giống nhau! Nhưng không phải vì “nhu cầu” giống nhau mà mọi cá thể người đều giống nhau! Tâm hồn người là một thế giới phong phú đầy màu sắc, nhưng với những thể loại “cặn bã”, chúng nó bị “thu gọn, tối giản” lại chỉ còn 2 thứ đó thôi!

Trở thành một kiểu tâm lý tội phạm rất dễ nhận biết: rình mò và đĩ điếm, loanh quanh chỉ thấy 2 thứ đó vọng ra từ một cái hố trống hoác! Đã “trống hoác” nhưng lúc nào cũng tỏ vẻ “biết rồi”, lúc nào cũng “cầm đèn chạy trước ôtô”. Thực chất, chúng nó chỉ hiểu được những điều chúng nó muốn nhìn thấy thôi, cái “tâm” chúng nó như thế nào thì nhìn thấy cuộc đời y vậy! Phải nhìn sự việc cho rõ, để trong một xã hội hiện đại, tư cách con người vẫn có chỗ đứng! Đừng để đến lúc, một kẻ chuyên viết các câu chuyện “bia ôm” và la liếm các mẩu tin “dưới gầm giường” từ thời Đường Sơn quán và Năm Cam bổng dưng trở thành… “nhà viết sử”, kiểu… “Bên thắng cuộc”! 😃

“làng gốm bát tràng”

Thực trạng MXH bây giờ: tràn ngập những thể loại “Làng Gốm Bát Tràng – LGBT”… thú thật, cảm giác đầu tiên, nhìn là cứ muốn ói! Tôi cứ phải nói thẳng và nói thật như thế, đó cũng là kiểu phản xạ sinh học tự nhiên của con người! Nhưng các thể loại ấy chỉ chiếm chưa tới 2, 3% dân số mà thôi, tỷ lệ rất ít ỏi, nên thực trạng như vậy xảy ra chẳng qua là do đám truyền thông bẩn, chúng nó phải ra tìm cách nhanh nhất để đánh vào ác cảm tự nhiên của con người! Về lý mà nói, tôi không phản đối chuyện đòi hỏi quyền lợi, bình đẳng của giới LGBT, nhưng chuyện đó hoàn toàn khác với những chiêu trò bẩn bựa trên mạng xã hội.

Mà nói về bẩn thì… không kể là tôn giáo, chính trị, học vấn nào, cái xấu, cái ác nằm trong mỗi con người, không phân biệt phe phái! Đám truyền thông bẩn chúng nó sử dụng chiêu bài như thế, chứ quan tâm éo gì “quyền LGBT”, LGBT cũng chỉ là một thứ “hàng hoá” của đám truyền thông mà thôi! Thực trạng là con người hiện đại trở thành nạn nhân của chính họ, các loại “giang hồ mạng” luôn tìm cách gán ghép, chụp mũ, kích động cho bên này đánh bên kia! Làm sao để đối phó với tình trạng như vậy, đó chính là bài test về giá trị bên trong mỗi chúng ta! Ah mà nói thế thôi, rất nhiều người không thể hiểu cái họ bên trong họ không có!

toán cao cấp

Bài hay, ít nhất cũng nên nói cho đám ngu biết nó ngu chỗ nào, qua đó cũng cho thấy sự thảm hại, vô phương của giáo dục VN hiện tại! Nhớ hồi hơn 20 năm trước, lúc nào đạp xe đi học về cũng ghé quầy sách ngoại văn của Fahasa góc gần Sở thú Sài Gòn, tìm mua mấy cuốn Vi tích phân, sách tiếng Anh, bán sale đồng giá! Kiến thức thì cũng tương tự Toán cao cấp như ở Việt Nam thôi! Nhưng khác ở chỗ: sách có hàng ngàn ví dụ về cách áp dụng thực tế, rất sinh động, trực quan, kèm theo rất nhiều hình vẽ, ảnh minh hoạ đẹp!

Đến tận bây giờ, nhớ lại, tôi vẫn còn cảm thấy niềm vui khi hiểu được những ví dụ thực tế trình bày trong những cuốn đó! Một ví dụ: trong nội chiến nước Mỹ, đã dùng khẩu súng cối cỡ nòng 330 mm (chèn cái hình thực của khẩu súng, gián tiếp học Lịch sử), lực bắn như thế này, khối lượng đạn chừng đó, tính khoảng cách bắn xa nhất (áp dụng thực tế của phương trình parabol). Nghĩ mà buồn cho “kinh tế” Việt, toàn “đầu cơ, lướt sóng”, buôn “nước bọt” và “vịt giời” chứ có nghiên cứu, chế tạo và sản xuất gì đâu, nên cảm thấy Toán nó thừa! 😢

xe điện

Và nhớ tiếng leng keng tàu sớm khuya,
Hướng ra Đống Đa, Cầu Giấy…

Trước là người Pháp xây những tuyến tàu điện (tram) đầu tiên, những toa xe chạy bằng điện trên đường ray sắt, sau là xe điện (trolleybus), vẫn chạy bằng điện nhưng không cần ray, xây dựng theo mô hình của Liên Xô! Mà thực ra hầu hết các đô thị lớn ở châu Âu, từ cả trăm năm trước đều phổ biến cả 2 loại: tram & trolleybus. Nhiều người sẽ đặt ngay câu hỏi rằng, tại sao lại dùng điện, hơn trăm năm trước vấn đề môi trường đâu có cấp thiết như bây giờ!? Công nghệ điện được chọn, đơn giản vì nó… bền!

Xe điện có chi phí bảo trì thấp hơn xe động cơ đốt trong nhiều lần, và cũng bền hơn nhiều lần! Chính những rung động nhỏ của động cơ nổ làm xe kém bền, như một chiếc xe buýt ở SG chạy có 4, 5 năm là xe đã muốn nát (vì chạy cả chục tiếng mỗi ngày, liên tục không có mấy ngày nghỉ), còn nếu là xe điện, cộng với bảo trì tốt thì có thể bền đến vài chục năm! Nên từ xưa, rất ít nước chọn làm hệ thống xe buýt động cơ nổ trên quy mô lớn, vì chi phí vận hành cao! Ngày nay, riêng khoản pin còn cần phải cải tiến, chứ xu thế xe điện là tất yếu!

cô tô

Oddessa có khoảng 50% người gốc Nga, nhưng 100% dân số nói tiếng Nga. Năm 2014 có vụ những người ủng hộ Nga tổ chức biểu tình ở Odessa, bị đám cực hữu vây trong toà nhà và phóng hoả, chết cháy mất mấy chục người! Một “dân tộc” mà đối xử với nhau như thế coi không được, xài những biện pháp cực đoan, phát xít, tư cách chưa trưởng thành! 🙁 Giờ mà Nga lấy chiêu bài bảo vệ người gốc Nga, chiếm luôn Oddessa nữa là Ukraine bị biến thành quốc gia cô lập trong lục địa!

Như năm 1961 bác Hồ ra thăm đảo Cô Tô, nói một hồi mà dân ngơ ngác không hiểu gì, hỏi ra mới biết thành phần dân cư trên đảo đa số là gốc Hoa, thế là ông Hồ linh động chuyển sang nói tiếng Quảng Đông cho dân hiểu được! Ngay trên đất Việt, mà vẫn phải xài ngoại ngữ, sự tréo ngoe, phức tạp của các vấn đề văn hoá, lịch sử nó như thế! May mà đảo Cô Tô cách đất liền điểm gần nhất chỉ có khoảng 25km, chứ xa ra chút, biết đâu sẽ có lúc, có người lại dùng chiêu bài “bảo vệ người gốc Hoa” ?!

clementine

Haiza, VN mà, chuyện xảy ra ngày này qua ngày khác mà chẳng có cách nào khắc phục. Một đám trẻ thời buổi hiện đại: thừa năng lượng nhưng thiếu kỹ năng (và nhất là nội dung thì rỗng tuếch)! Như các hội hướng đạo trước thường có bài hát dân ca Mỹ (lời Việt Phạm Duy), lời tuy thô mà thực, mục đích chính là… dạy trẻ tập bơi! 😢

Trôi trên sông dài, trôi trên sông dài,
Nhìn lớp sóng, sóng cuốn em trôi.
Này em hỡi hỡi, không tập bơi lội,
Đành mất em rồi Clementine.

Khi hoa trong vườn, khi bông hoa hường,
Nở to tướng dưới gác chuông.
Tôi tin chắc chắn hoa được vun trồng,
Bởi nắm xương nàng Clementine…

mauvais goût

Tình hình phá di tích cổ, làm lại những thứ mới “siêu giả cầy”, tô vẽ bằng xi măng nhìn như “chó liếm” đã có từ hàng chục năm nay chứ không phải bây giờ mới có! Về phương pháp, giới bảo tồn bảo tàng vẫn có nhiều trường phái suy nghĩ khác nhau, vẫn thường tranh cãi không ngớt, nhưng đại để có 2 ý chính như sau:

1. Phục chế, tạo mới giống y thật: các nước châu Âu làm tượng đá La Mã, vẽ tranh Phục Hưng tinh vi đến mức dùng mắt thường không thể phân biệt được! 2. Không có khả năng làm “giả như thật” thì tốt nhất là bảo tồn nguyên hiện trạng, không thay đổi! Tuyệt đối không đẻ ra các thứ “giả cầy” vớ vẩn, một kiểu xuyên tạc lịch sử!

Cách thứ nhất không hề dễ tí nào, rất nhiều công sức nghiên cứu, ứng dụng KHKT! Ví dụ như người ta biết các tháp Chăm xây bằng gạch không dùng vữa, giữa các viên gạch không có mạch vữa, chúng được “dán” lại với nhau bằng một lớp keo mỏng, ngày nay đã biết là làm từ nhựa cây dầu rái (chính là loại dùng để xảm thuyền).

Từ “tri – biết” cho tới “hành – làm” vẫn là khoảng cách rất rất lớn, biết là dầu rái đó, nhưng cụ thể, chi tiết thế nào để công trình đứng vững ngàn năm lại là chuyện khác! Những việc như thế đòi hỏi rất nhiều công phu, chất xám! Các vị bây giờ chỉ muốn xây “khu – du – lịch – giả – cầy” để kiếm tiền nhanh chóng mà thôi! 😢

Nhớ hồi 16 ~ 18 tuổi, mấy lần bạn rủ rê chơi đi các khu như Suối Tiên, Đại Nam, nể bạn bè nên cũng đi chứ không phải là không, nhưng tới nơi ngồi một chỗ, không buồn đi xem, vì cảm thấy “mắc ói”! Phải biết cách nói “không” với những thứ “giả cầy”, tiếng Pháp dùng một chữ rất hay là “mauvais goût”, thẩm mỹ tệ hại & độc hại !!!