lâm tuyền

hạc của Lâm Tuyền có nét riêng, mang màu sắc nhạc thuật, cũng từ một không gian và thời gian của Nguyễn Hữu Ba, Lê Quang Nhạc, Văn Giảng, etc… mà ra, nên có lẻ “hợp gu” các cụ Hoàng Trọng, Văn Phụng, Vũ Thành, Nghiêm Phú Thi… 🙂 Mí lại các vị ấy hãy còn cố gắng gìn giữ một đường lối âm nhạc mang tính giáo dục thẩm âm, định hướng thẩm mỹ trên sóng radio. Cá nhân tôi thấy âm nhạc của ông khá nhàm chán (thêm nữa số lượng sáng tác còn lại cũng không nhiều), riêng Khúc nhạc ly hương qua giọng ca Thái Thanh là một kỷ niệm thủa nhỏ!

Thái Thanh

  Khúc nhạc ly hương
  Hình ảnh một buổi chiều
  Tiếng thời gian
  Trở về dĩ vãng
  Tơ sầu

Chiều chiều ngồi trông ra khơi mờ xa,
Từng đàn chim bay trong ánh hoàng hôn…

tt

ới tôi, TT là viết tắt của Thái Thanh, cũng tương tự như MM là viết tắt của Marilyn Monroe hay BB là viết tắt của Brigitte Bardot vậy! ♥ ♥ ♥ Hình bên dưới đây: Thái Thanh trên một chiếc thuyền buồm, hồ Xuân Hương, Đà Lạt, 1953. Bên thềm năm mới, hãy nghe lại một số bài nhạc xuân do Thái Thanh trình bày! 🙂 🙂 🙂

Thái Thanh

  Bến xuân
  Bến xuân xanh
  Đêm xuân
  Hoa xuân
  Xuân ca
  Ly rượu mừng
  Xuân họp mặt
  Xuân nghệ sĩ hành khúc
  Xuân tha hương
  Xuân và tuổi trẻ

ly rượu mừng – 2

ất hơn 40 năm để bài hát này được cấp phép lưu hành trở lại. Nhiều năm trước, đã post nhiều về nó: ở đây, ở đây… giờ không muốn nói nhiều nữa. Những trớ trêu của lịch sử, âm nhạc chẳng phải là hội hoạ, ấy thế mà người ta vẫn đợi đến khi người nhạc sĩ qua đời lâu rồi, mới bắt đầu công nhận tài năng và giá trị các tác phẩm âm nhạc của ông ấy!

  Ly rượu mừng – Thái Thanh
  Ly rượu mừng – Hợp ca Thăng Long
Ly rượu mừng – Hợp ca Ngàn Khơi
Ly rượu mừng – Hợp ca Hy Vọng
Ly rượu mừng – dàn nhạc Lê Văn Khoa

Ly rượu mừng – VTV1 – Đài truyền hình Việt Nam

… Nhấc cao ly này, hãy chúc ngày mai sáng trời tự do. Nước non thanh bình, muôn người hạnh phúc chan hoà. Ước mơ hạnh phúc nơi nơi, hương thanh bình dâng phơi phới!

bắc hành, 2016, phần 24

ách hay nhất để tham quan một nơi là đi chậm, thật chậm, ví dụ như đi bộ hay xe đạp, như thế thì mới có thể nhìn thấy hết tất cả các góc cạnh, ngõ ngách khác nhau của nó. Thực ra khi bắt đầu đi xe máy xuyên Việt, tôi nghĩ rằng đi như thế đã là đủ chậm, chậm hơn ôtô hay máy bay nhiều lần, nhưng đến bây giờ thì lại nhận ra… như thế vẫn là chưa đủ chậm!

Bỏ ra một ngày để đi bộ khắp thung lũng, leo lên đồn Đồng Văn (do người Pháp xây) nằm trên đỉnh ngọn núi đá ngay giữa thị trấn, ngồi nhìn ra bốn bề xung quanh, trong ánh mặt trời đang lặn, lắng nghe gió lạnh lồng lộng thổi! Toàn bộ cái thị trấn con con này gói gọn trong tầm mắt, những ngôi nhà bé tí, những thửa ruộng bậc thang xanh xanh vừa gieo sạ xong!

Đêm xuống dần dương trần, gợi niềm vương vấn, từ năm ấy đã bao nhiêu lần… thời đại của mobile internet, của thông tin cập nhật, của instant message, của fast food… mà một mình lang thang trèo lên ngọn núi cô độc này, ngồi cả buổi chiều và ca những loại nhạc này, có phải là lạc loài quá không nhỉ!? Thoáng nghĩ thế, nhưng cũng chả quan tâm lắm!

Trăng mơ màng khắp làng, lặng nhìn mây nước, đẹp cho những giấc mơ huy hoàng… Rằng: từ sau ánh mắt xanh, bồ câu xâm chiếm tim anh, quên lãng sao đành! Cái thế giới bên trong vẫn thế, như những bức tranh Bùi Xuân Phái, chỉ độc có màu nguyên không pha, ấy là tự giữ cho mình những tự do cuối cùng, tự do suy nghĩ và sống một cuộc sống như mình muốn!

xuân nghệ sĩ hành khúc

Tới sau, ngày tươi vui ấy đã qua, thật không khác với giấc mơ, ngồi nghĩ đến lúc ngây thơ,
Lòng bâng khuâng ta sẽ tiếc thương cho bao nhiêu ngày vui đẹp,
Chúng ta nhủ thầm: ngày vui xưa nay đã mất qua bao lần!

hời gian cuối năm vẫn còn dài, mà sao thấy cứ nôn nao muốn bước sang năm mới… Kỳ thực đời người ta sống, quang âm như bóng câu qua cửa sổ, nói Nôm na thì: “chả lo gì” mà “chỉ lo già”… hoặc phỏng như Lý Bạch: người xưa đốt đuốc chơi đêm, thiệt là có lýcổ nhân bỉnh chúc dạ du, lương hữu dĩ dãtext=古&font=2&size=17&color=555555text=人&font=2&size=17&color=555555text=秉&font=2&size=17&color=555555text=烛&font=2&size=17&color=555555text=夜&font=2&size=17&color=555555text=游&font=2&size=17&color=555555text=良&font=2&size=17&color=555555text=有&font=2&size=17&color=555555text=以&font=2&size=17&color=555555text=也&font=2&size=17&color=555555 🙂 .

Về các anh em nhà Phạm Xuân (nhạc sĩ Xuân Lôi, Xuân Tiên…) đó thật sự là những con người đặc biệt của làng nhạc Việt. Tuy không hâm mộ âm nhạc của họ cho lắm, nhưng lại rất thích những cuộc đời năng động, đầy sức sống, đa tài, đa nghệ, muôn màu muôn vẻ như họ. Một chút âm nhạc sinh động trong không gian gió mùa xuân đương tới.

Xuân nghệ sĩ hành khúc – Thái Thanh

lâng lâng chiều mơ

Mây vương sầu lan, gió ơi đưa hồn về làng cũ…

piece of music for working time listening… Mất một số kha khá thời gian để hiểu ra nhận xét sau của NS Phạm Duy về nhạc sĩ tiền bối Dương Thiệu Tước: khi ông viết theo điệu Tây, nhạc rất là Tây, khi ông viết theo kiểu Ta, điệu lại quá là Ta. Nói một cách khác, ông (DTT) vừa Tây hơn tất cả chúng ta, và đồng thời, lại Ta hơn thảy chúng ta. Mất một số thời gian để hiểu ra điều đơn giản nho nhỏ như thế. Và đừng bao giờ hy vọng rằng, dù trong một phút giây, nhạc cảm vượt qua được ông, dù là ở khía cạnh này, hay trên khía cạnh khác. Đơn giản đừng làm công việc vô ích là phân bì với cái con người đã được Trời ban cho như thế! 🙂

Bóng chiều xưa – Quỳnh Hoa      
Ngọc lan – Thái Thanh

người đi qua đời tôi

hích nghe chữ gió thứ hai trong bài này, không phải chỉ ngũ cung mới có sự luyến láy, non một chút, già một chút… So chất giọng với phần đông ca sĩ bây giờ, khác nào đem âm thanh đàn organ điện tử so với cây đại phong cầm (pipe organ, không phân biệt được âm thanh của organ và pipe organ thì xin mời ra quán nhậu hát nhạc boléro kẹo kéo!)

Người đi qua đời tôi – Phạm Đình Chương – Thái Thanh

Thực ra tôi cũng thích nghe Thái Thanh hát nhạc Trịnh Công Sơn 🙂 , ví như: Tuổi đá buồn, Ca dao me… (nghe trong post trước về Thái Thanh của tôi). Lẽ đương nhiên, “thích” có vô vàn sắc thái, góc độ khác nhau, cũng có vô vàn ẩn ý, ngữ nghĩa khác nhau, ví như tôi cũng thích nghe boléro, ví dụ như bài này.

300 ca khúc Thái Thanh

Giọt mưa trên lá, tiếng khóc chơi vơi,
Thế giới lạc loài, chưa thoát ra phận người…

hừng này tạm đủ như một lời giới thiệu ngắn gọn về giọng ca Thái Thanh, hơn 300 ca khúc của nhiều nhạc sĩ khác nhau: Phạm Duy, Phạm Đình Chương, Dương Thiệu Tước, Hoàng Trọng, Văn Phụng, Văn Cao, Lê Thương, Trịnh Công Sơn… Các ca khúc được xếp theo thứ tự ABC để tiện tìm kiếm. Những tựa in đậm là những ca khúc tôi thích và thường nghe. Chất lượng âm thanh không đồng nhất, tốt có, kém có, nguyên bản nhiều, remixed cũng lắm. Chất lượng âm nhạc… cũng thế!

Nhưng có hề gì, miễn là cảm được giọng ca Thái Thanh, hay nói như NS Phạm Duy: Thái Thanh chỉ cần cất giọng là người ta đã mê, bất kể bài nào. Đến giờ, không còn mấy ai cảm được cái kiểu luyến láy nhấn nhá như trước nữa… Một số người vẫn cất công kể lể nhạc xưa thế này, Thái Thanh thế kia, blablabla… Nhưng tôi không nghĩ là họ đã nghe đủ, và càng không tin là họ có hiểu một tí gì, vì dù có nghe cũng chắc gì đã hiểu!? Thực ra tôi không cần đến 3 giây để nhìn ra những điều như vậy!

Dù đó là những đĩa than đã mòn nhẵn với thời gian, hay những thước băng cối đã nhão đến mức khó nhận ra âm điệu gốc, từ những bản thu mộc âm thanh mono cách đây hơn nửa thế kỷ, hay những thu âm CD số hiện đại sau này, thì giọng hát Thái Thanh vẫn không thể lẫn vào đâu được. Nhiều chất giọng cũng cao như thậm chí là hơn Thái Thanh, nhưng những bội âm trong chất giọng của bà là điều mà không một ai bắt chước được, không một kỹ thuật hiện đại nào có thể tái tạo được!


Anh đã quên mùa thu
Ánh mắt liêu trai
Ánh trăng mùa thu
Áo anh sứt chỉ đường tà
Áo tím sân trường
Ave Maria
Bài ca sao
Bài hương ca vô tận
Bài ngợi ca tình yêu
Bà mẹ Gio Linh
Bà mẹ nuôi
Bẽ bàng
Bên cầu biên giới
Bến cũ
Bên ni bên nớ
Bên phím ngà
Bến xuân
Bến xuân xanh
Biệt ly
Bóng người đi
Bóng trăng xưa
Bông hoa rừng
Bướm hoa
Buồn đêm mưa
Buồn tàn thu
Ca dao me
Các anh đi
Cành hoa trắng
Cầu sương điếm cỏ
Chiều đông
Chiều mưa công viên
Chiều tiễn biệt
Chiều tím
Chàng là ai
Chiếc áo mùa đông
Chiến sĩ của mùa xuân
Chiều biên khu
Chiều tà
Chiều về trên sông
Chim lồng
Cho nhau
Chú Cuội
Chủ nhật xám
Chùa Hương
Chúng con vẫn còn đây
Chung thuỷ
Chuyện hai người lính
Chuyện tình buồn
Chuyện tình TTKH
Cô gánh gạo
Cô hái mơ
Cỏ hồng
Con chim về đậu trên nóc giáo đường
Con thuyền không bến
Còn chút gì để nhớ
Còn gì nữa đâu
Cơn mê chiều
Cung đàn xưa
Cửu Long giang
Dạ khúc
Dạ khúc hoài cảm
Dạ lai hương
Đàn bao tuổi rồi
Đàn thu tay ngọc
Dạ tâm khúc
Diễm xưa
Đạo ca 1 – Pháp thân
Đạo ca 2 – Đại nguyện
Đạo ca 3 – Chàng dũng sĩ và con ngựa vàng
Đạo ca 4 – Quán thế âm
Đạo ca 5 – Một cành mai
Đạo ca 6 – Lời ru, bú mớm, nâng niu
Đạo ca 7 – Qua suối mây hồng
Đạo ca 8 – Giọt chuông Cam Lộ
Đạo ca 9 – Chắp tay hoa
Đạo ca 10 – Tầm xuân
Đêm buồn
Đêm cuối cùng
Đêm đông
Đêm màu hồng
Đêm ngắn tình dài
Đêm nhớ trăng Sài Gòn
Đêm thánh vô cùng
Đêm thu
Đêm xuân
Định mệnh buồn
Đố ai
Đôi mắt người Sơn Tây
Đời tôi chỉ một người
Dòng sông xanh
Đưa em tìm động hoa vàng
Đừng xa nhau
Được mùa
Dưới giàn hoa cũ
Đường chiều lá rụng
Đường chiều một bóng
Đường xưa lối cũ
Đừng khóc dĩ vãng
Dứt đường tơ
Dừng bước giang hồ
Duyên thề
Em đã cho tôi bầu trời
Em gắng chờ
Em lễ chùa này
Gánh lúa
Ghé đây thuyền mơ
Ghen
Giấc mơ Hà Nội
Giấc mơ hồi hương
Giấc mơ ngàn
Giáo đường im bóng
Giết người trong mộng
Giọt mưa thu
Giọt mưa trên lá
Gửi về anh
Hái hoa
Hải ngoại thương ca
Hãy cho tôi nhìn
Hãy yêu chàng
Hẹn hò
Heo may tình cũ
Hẹn em năm 2000
Hình ảnh một buổi chiều
Hoa xuân
Hoài cảm
Hò leo núi
Hò lơ
Hỏi người còn nhớ đến ta
Hờn gió đông
Hồn Cồ Việt
Hồn tử sĩ
Hòn vọng phu
Hương mộc lan
Hương ngọc lan
Hương quê
Hương thanh bình
Hướng về Hà Nội
Khối tình Trương Chi
Khi cuộc tình đã chết
Khi tôi về
Khúc ca muôn thủa
Khúc giao duyên
Khúc nhạc ly hương
Khúc nhạc muôn đời
Kiếp nào có yêu nhau
Kiếp sau
Kỷ niệm
Kỷ vật cho em
Lá thư gửi mẹ
Lá thư mùa xuân
Lá thư người chiến sĩ
Lá úa chiều thu
Lạy trời cho con được bình yên
Lòng người ly hương
Lời du tử
Lời phủ dụ từ tâm
Lòng mẹ
Lý qua đèo
Ly rượu mừng
Màu kỷ niệm
Màu thời gian
Mắt buồn
Mấy dặm sơn khê

Mẹ đón cha về
Mẹ trùng dương
Mẹ Việt Nam ơi chúng con vẫn còn đây
Mối tình xa xưa
Mộng du
Mộng dưới hoa
Một bàn tay
Mơ hoa
Mơ tiên
Mộ khúc
Một chiều mưa
Một mai giã từ vũ khí
Mùa đông binh sĩ
Mùa thu chết
Mùa thu Đông Kinh
Mùa thu không trở lại
Mùa thương cũ
Mùa thu Paris
Muôn kiếp ngậm ngùi
Mưa đêm
Mưa Sài Gòn mưa Hà Nội
Mừng xuân
Nắng hanh vàng
Ngậm ngùi
Ngày cưới em
Ngày đó chúng mình
Ngày mùa
Ngày tạm biệt
Ngày trở về
Ngày về
Ngày xưa Hoàng thị
Ngập ngừng
Nghe những tàn phai
Nghìn thu
Nghìn thu áo tím
Nghìn trùng xa cách
Ngọc lan
Ngựa phi đường xa
Người cô đơn
Người đã đi rồi
Người đi qua đời tôi
Người về
Nguyệt cầm
Nhớ bến Đà giang
Nhớ người ra đi
Nhớ người thương binh
Nhớ thành đô
Những bước chân âm thầm
Những chiếc lá úa
Những gì sẽ đem theo vào cõi chết
Nửa bước đường tình
Nửa hồn thương đau
Nửa vầng trăng
Nước mắt rơi
Nước non ngàn dặm ra đi
Nụ tầm xuân
Nương chiều
Ô mê ly
Paris có gì lạ không em
Phố buồn
Phượng tìm Hoàng
Phượng yêu
Phút đầu tiên
Quán bên đường
Quê em miền trung du
Quê nghèo
Ra đi khi trời vừa sáng
Rồi mai tôi đưa em
Rồi một chiều thu
Ru con
Ru người hấp hối
Ru ta ngậm ngùi
Sang ngang
Sáng rừng
Sao biển
Sẽ có một ngày
Serenade
Sóng nước biếc
Sầu dĩ vãng
Sầu ô thước
Suối mơ
Tango xanh
Tà áo Văn Quân
Tạ ơn đời
Thanh bình ca
Thầm ước
Thẫn thờ
Thiên thai
Thiếu phụ Nam Xương
Thôi
Thủa ấy yêu nhau
Thủa ban đầu
Thu ca điệu ru đơn
Thu chiến trường
Thương ai nhớ ai
Thương nhau
Thương nhớ người đi
Thương về xứ Huế
Thu sầu
Thu về trong mắt em
Thuyền viễn xứ
Thuyền xưa bến cũ
Tiếng dương cầm
Tiếng hát dân Chàm
Tiếng hát sông Thao
Tiếng hát to
Tiếng hát trên sông
Tiếng sáo chiều quê
Tiếng sáo thiên thai
Tiếng thời gian
Tiếng xưa
Tiếng sông Hồng
Tiếng sông Hương
Tiếng sông Cửu Long
Tiếng thu
Tìm nơi em
Tìm nhau
Tình ca
Tình ca điên
Tình cầm
Tình chết như mùa đông
Tình cố đô
Tình không biên giới
Tình hoài hương
Tình không biên giới
Tình khúc thứ nhất
Tình nghèo
Tình nghệ sĩ
Tình quê
Tình sầu
Tình tự tin
Tóc mai sợi vắn sợi dài
Tóc mây
Tôi đang mơ giấc mộng dài
Tôi ru em ngủ
Tôi ước mơ
Tôi vẫn yêu màu hoa tím
Tống biệt
Tơ lòng
Tơ sầu
Trả lại em yêu
Trái mộng
Trăng khuya
Trầu cau
Trao lòng
Trên sông Hương
Trở về dĩ vãng
Trương Chi
Tuổi 13
Tuổi đá buồn
Tỳ bà
Về mái nhà xưa
Về miền Trung
Vọng ngày xanh
Vợ chồng quê
Xa quê hương
Xóm đêm
Xuân ca
Xuân hoà bình
Xuân họp mặt
Xuân nghệ sĩ hành khúc
Xuân tha hương
Xuân và tuổi trẻ

prepositive vs. postpositive

Đến bây giờ anh đã là cánh trắng chim bay xa chân trời
Đến bây giờ em đã là bóng dáng cô liêu trong ngậm ngùi…

ne miscellaneous linguistic notice, except for things borrowed from Chinese, which is largely unpopular to most people in daily, pragmatic uses, the Vietnamese language, in essence, is strictly postpositive, that is an adjective must be placed after a noun / pronoun that it modifies. So the following examples which are prepositive, are extremely rare, to the point of… bizzare, but they’re also very interesting, note the underlined, bold phrases. Add more examples to the list if you would find one! 🙂

Chuyện tình yêu – Ngọc Lan (nguyên tác: Histoire d’un amour) Đến bây giờ anh đã là cánh trắng chim bay xa chân trời. Đến bây giờ em đã là bóng dáng cô liêu trong ngậm ngùi

Khúc ca muôn thủa – Thái Thanh (nguyên tác: Granada) Rằng từ sau khóe mắt xanh bồ câu xâm chiếm tim anh, quên lãng sao đành

Rừng xưa đã khép – Khánh Ly Ta thấy em trong tiền kiếp, với cọng buồn cỏ khô.

bắc hành – 2015, phần 13

Anh sẽ ra đi về miền mênh mông,
Cơn gió cao nguyên từng đêm lạnh lùng.

Trả lại em yêu – Phạm Duy

hía trước là con đường… hành trình tiếp tục theo đường Trường Sơn, từ Khâm Đức (Phước Sơn, QN), vượt đèo Lò Xo chạy kế bên khu bảo tồn thiên nhiên Ngọc Linh là qua địa phận tỉnh Kontum. Con đèo dài và khá khó đi, dưới chân đèo, một chiếc 50 chỗ cháy trơ trụi còn đang bốc khói nghi ngút, các xe đi ngược chiều cũng toả ra một mùi bố thắng khét lẹt. Tuy nhiên, đã đi qua những cung đường Tây Bắc khó khăn hơn nhiều nên đèo Lò Xo cũng không phải là vấn đề gì quá lớn.

Từ đây là chấm dứt những cảnh quan xanh tươi, cao nguyên Trung phần dần hiện ra với trong tầm nhìn rộng lớn, bạt ngàn đồn điền cao su, cà phê, tiêu, chè… cùng với… vô vàn đồi hoang núi trọc, sông suối vàng một màu hoàng thổ. Trong đầu thoáng lên ý nghĩ, dù sao ở những “miền đất cũ”, dân chúng cũng còn biết tổ chức lo lắng cho tương lai lâu dài về sau hơn là ở những “miền đất mới”. Cảm thấy mất hứng, bèn tăng ga chạy tiếp cho hết những nẻo đường rộng lớn của cao nguyên.

Cả Tây Nguyên mùa này đang là mùa khô, gió và bụi bao trùm lên các tuyến đường, đoạn Plei Ku đi Buôn Mê Thuột rất xấu, đang sửa chữa dở dang. Nhưng cũng có những đoạn đường rất đẹp, mới xây, rộng rãi, phẳng lì, đi qua những rừng thông, cao su rợp bóng mát. Rất nhiều địa danh lịch sử bắt gặp trên đường đi nhưng không ghé vào thăm được, đành đánh dấu lại trên bản đồ điện tử, hẹn trong một chuyến đi khác. Rồi sẽ có một ngày ngược tuyến đường này, đi lại những gì đã bỏ sót!

Sài gòn ⇔ Hà nội, 2015
photo album

Chặng 13: Khâm Đức ⇒ đèo Lò Xo ⇒ Đăk Glei ⇒ Plei Cần (Ngọc Hồi) ⇒ Đăk Tô ⇒ Đăk Hà ⇒ Kon Tum ⇒ Plei Ku ⇒ Chư Sê ⇒ Ea H’Leo ⇒ Ea Drang ⇒ Buôn Hồ ⇒ Buôn Ma Thuột