giãn cách, 20

ập nhật kiến thức chống lưu manh, gian lận… Không phải mã QR nào cũng an toàn, như cái hộ chiếu tiêm chủng của Quebec, Canada dưới đây đã bị làm giả quá dễ dàng. Sự giả mạo có thể đến từ cả 2 hướng:

1. Kẻ gian dán chồng 1 tấm giấy có in mã QR giả lên phiên bản thật, lừa người dùng đến 1 link khác, nhìn cũng giông giống! Dùng QR kiểu này rất nguy hiểm, vì các link từ “bạch văn” (plain-text) chuyển thành 1 dạng không đọc được! QR code không chỉ mở trình duyệt web, nó còn có thể gởi email và làm khá nhiều chuyện khác!

2. Dùng mã QR giả để đánh lừa chốt kiểm soát, việc này quá dễ! Chống mã QR giả mạo dĩ nhiên không quá khó, cần thêm 1 mã PIN phát sinh theo thời gian thực vào bên trong mã QR để xác minh, nhưng dĩ nhiên là cần kểt nối trực tuyến! Nhưng trong bối cảnh dịch bệnh thế này, không phải lúc nào cũng có thời gian để làm kỹ!

giãn cách, 19

hế tại sao showbiz lại cổ xúy cho xu hướng ẻo lả, unisex, đam mỹ, pede…!? Ngoài thị hiếu thẩm mỹ, giới tính lệch lạc, rẻ tiền ra, mục đích là tạo ra một thế giới quan “phẳng”, mọi thứ giống nhau, không có sự khác biệt, tạo ra những gu thẩm mỹ nhàn nhạt, cào bằng những khác biệt về phong cách, về tâm hồn vốn dĩ đã là điều tự nhiên, như thế mới dễ thuyết phục, dễ bán hàng! Chấm xuống hàng!

Tạo ra một thế giới tiêu dùng, trong đó con người cũng chỉ là một dạng hàng hoá! Kiểu giống như nuôi gà công nghiệp, thức ăn ngày càng phải AI, big-data, deep-learning…! Nuôi bằng nhiều loại thức ăn khác nhau thì chi phí vừa cao, vừa khó, phải customize, phải dày công nghiên cứu sự khác biệt! Phải làm sao để chỉ phải xài một loại thức ăn thôi, cho nó vừa rẻ, vừa dễ! Ba chấm xuống hàng!

giãn cách, 18

m nói người Việt mà, thảy cho cục cxx là nó bu vào, ruồi nhặng bay lung tung, có nhiều cái còn giả 4, 5 cấp liên tiếp kia! Đừng bảo em gay gắt, phải “nhận chân” bản tính của phần đông người Việt, nó là như thế! 😢 Tâm thức, ý thức như kiểu thời Trung cổ, trở thành vùng đất màu mỡ cho tội phạm lợi dụng, chúng dựng lên nhưng hệ thống thông tin giả hàng chục cấp, kéo dài hàng chục năm, lôi kéo hàng ngàn người tham gia, tạo nên một “hệ sinh thái” vòng tròn, tự nó nuôi chính nó!

Trong nhiều tình huống cuộc sống, điều đúng đắn nhất một người có thể làm là nói: tôi không biết! Đừng để bị cái ảo tưởng phải “hiểu biết”, phải “knowledgeable & informative” đánh lừa! Không nhất thiết cái gì cũng phải biết, cái gì biết thì nói biết, cái gì không thì nói là không, giữ cho cái “tâm” trung dung, chiết trung, không nhiễu loạn, như thế mới có thể nhìn thấy sự thật! Cái tính “KHÔNG” của nhà Phật này, nói vậy mà siêu khó, phải có công phu hàm dưỡng và bản lĩnh lớn mới đạt đến được!

giãn cách, 17

aiza, nhớ cái năm 2021 hồi đó, dịch bệnh ghê lắm, cả thành phố chôn chân không đi đâu được! Mà cái thời vẫn chưa có thuốc trị các loại virus như giờ, nên dân tình khổ lắm, khó khăn trăm bề… 😅 Trở lại thực tại…

Tổng cộng bị kêu đi “ngoáy mũi” 3 lần, cả 3 lần đều ra ngồi 15p xem người ta làm thế nào, rồi đều bỏ về không test, vì cảm thấy y tế làm không bảo đảm! Không nói toàn bộ Y tế đều như thế, chỉ nói điều thấy tại chỗ!

Siêu thị, bách hoá không mua được, shipper không có, đi lại cấm tiệt, trong nhà chỉ có gạo, trứng và rau! Ấy thế mà bà bán bún đầu ngõ vẫn có đủ bún tươi, vịt, măng, giá, ớt, sả, chanh, rau thơm, không thiếu thứ gì!

Nên nói gì thì nói, cái “marché-noir” của thành phố vẫn luôn sôi động, người ta luôn tích cực giao hàng, và giao luôn cả dịch bệnh. Tỷ lệ mới có 3.8% mà còn phập phồng không kiểm soát nổi, để lên 10% là chết chắc!

giãn cách, 16

rung Quốc khiếp thật, từ Alibaba cho đến… 40 tên cướp, nhẹ thì bảo là: anh nên quy ẩn, về đóng cửa suy nghĩ 1 thời gian, hoặc chăm làm từ thiện hơn, nặng thì ra tay “phong sát”, rút tên, xoá hình ảnh, không loại trừ một ai! Nhiều bà con theo kiểu phương Tây bảo: việc gì cũng đã có toà án phân xử, không nên “phong sát” như thế! Họ quên một điều căn bản, khác biệt văn hoá Đông – Tây là rất lớn!

Ở đâu cũng có người này người kia, XH phương Tây cũng đầy scandal chứ không phải là không! Nhưng văn hoá phương Tây ở 1 tầm cao hơn hẳn, cơ hội cho đám “vừa bất lương, vừa bất tài” trở thành nghệ sĩ có tiếng nói hầu như không có, anh nào kém, quần chúng đào thải ngay! Văn hoá phương Tây khai sáng mạnh bạo, họ đi xuống biển lên trời, chứ không ở nhà coi Idol, thần tượng các kiểu!

giãn cách, 15

aka, dù có nhí nhảnh, sinh động cách mấy, mà đầu óc không có tư tưởng thành hình, không có phương châm sống rõ ràng, không có định tuệ tự thân, thì lên đường vẫn là lên đường thôi! Giải trí chưa phải là nghệ thuật, mà nghệ thuật chưa phải là trường tại! Chẳng riêng gì ở TQ, ngay ở VN, văn chương của Kim Dung, Quỳnh Dao vẫn chưa được xem là hạng nhất…

Thì nói gì đến các thể loại ngôn tình, đam mỹ, tiên hiệp, etc…!? Lâu lâu phải gõ đầu một cái thật mạnh, cho nó tỉnh ra! Khi Tào Tháo làm thơ: Đối tửu đương ca, Nhân sinh kỷ hà… ông ta hẳn sẽ tức tối lắm, nếu biết nó được cóp lại trong một bộ phim giải trí tầm tầm như HCCC! Nghĩ mà giật mình, vậy các thể loại còn chưa bằng được như HCCC đầy rẫy ở VN phải làm sao? 🙂

Văn hoá không phải là ba cái thứ rẻ tiền hú hét, chiêu trò, giả pede, giả gái, giả tiếng, chọc lét gây cười… riết rồi đám trẻ nghĩ rằng cuộc sống chỉ có bao nhiêu đó thật! Ở khoản này, TQ làm rất tốt, phim ảnh TQ có nhiều mảng có nội dung thâm hậu, có chiều sâu, thay thế được cho văn hoá giải trí rẻ tiền! Ở VN, nếu mà thanh lọc hết là sẽ bớt đi nhiều nhiều lắm, nhẹ cả người ấy! 🙂

giãn cách, 14

Ta nhắm mắt để thời gian trên mí,
Chở thuyền hồn qua những bến bờ xa…

ồi đó, những năm cuối 9x… bắt đầu có internet, nhưng nó quá “quý giá”, hầu như chỉ dùng vào việc download tài liệu học tập, mà tài liệu ngành Computer Science thì bạt ngàn, như các lĩnh vực xử lý văn bản, xử lý hình ảnh, hàng đêm ngồi nhìn tốc độ download 3 ~ 7 Kbit/sec, cái thời vẫn còn PostScript, PDF vẫn còn chưa phổ biến, ấy thế mà gom góp được nhiều GB tài liệu, đêm nào cũng thức khuya chờ mạng nhanh!

Bẵng đi vài năm, qua thiên niên kỷ mới, internet nhanh lên được một tí, bà con hứng khởi với phong trào chát, chít xuyên đêm, mình vẫn không quan tâm. Đến giờ vẫn chưa biết cái giao diện trình chat mIRC hay cách xài nó như thế nào! Bạn bè thì nhờ mIRC mà xuất hiện rất nhiều những mối tình xuyên Việt, chàng và nàng chờ đến tối ra ngồi hóng nhau trên net! 😃 “/me” vẫn không quan tâm, thú gì ba cái thứ mạng, miết, chát chít vớ vẩn!

Nhờ chuyên tâm như thế mà học được nhiều, mới biết các GS TS VN cũng sai và lạc hậu vô kể! Có rất nhiều thứ căn bản cần phải quan tâm và học hỏi kỹ càng, nhiều khi tôi thấy, coder bây giờ nhiều người còn không phân biệt được “cross product” với “dot product”, tích vô hướng và tích hữu hướng! Nên không thể gọi là biết nhiều về Khoa học máy tính, nhưng cũng có chút tự hào, kỹ năng code của bản thân cũng thuộc loại có hạng!

Bẵng đi vài năm nữa… rồi xuất hiện Facebook! Thực ra thì cũng chẳng quan tâm lắm đâu, chỉ là một cái công cụ thôi mà! Có một thời gian dài hơn 6, 7 năm còn không dùng đến Face, tự đóng, tự chơi thuyền, chẳng cần phải khoe, chẳng cần ai phải biết đến! Đến tận giờ vẫn cho là Facebook chỉ là nơi để tìm hiểu kiến thức, không phải là nơi để khoe! Thế nhưng, cũng có lúc “lậm” vào với con quái vật này, mất rất nhiều thời gian với nó!

Rút cuộc thì suy nghĩ của bản thân quan trọng, hay những ý kiến “đẽo cày giữa đường” quan trọng!? Con người sống bằng ánh mắt của người khác, hay sống với những tiêu chuẩn của riêng bản thân? Chính con quái vật Facebook này đẻ ra những thế hệ “vong bản”, cái gì cũng “biết”, cái gì cũng “đúng”… chỉ là không tự biết chính mình! Nhưng, cũng giống như kinh Phật có nói: nếu như ta không vào địa ngục, thì ai sẽ vào… 😃

giãn cách, 13

ách mà đọc 10 trang 1 phút! 😮 😮 Kể cả là trang A5, A6 đi nữa cũng không đọc nổi, và đọc như vậy không lưu lại được cái gì, cũng giống như nước chảy lá khoai mà thôi! “Nhà tiên tri Vanga và vũ trụ huyền bí”, “Đọc vị bất kỳ ai”, cái CỨT gì thế!? Văn hoá đọc CCC! Mịa, cái thời mà sách vở cũng toàn ba thứ hàng chợ, tạp nham, hạ cấp, vớ vẩn khoác vẻ trí thức, đạo mạo! Giọng điệu của một thằng “con buôn, bán giấy lộn” rẻ tiền chính hiệu! 😢😢

Nên đúng là phải sợ cái mạng xã hội, người ta tìm cách chứng minh sự hiện diện của mình, bằng những cách ngu nhất có thể! Mà thường là như thế, thùng rỗng kêu to, còn đúng đắn nó thường giản dị và im lặng! Ví dụ như đám “y tế mạng” giờ khôn lắm, không dám viết sai sự thật vì sợ bị nắm đầu. Có nhiều bài rất khôn, nói nhăng cuội, nhưng nội dung trống rỗng, đọc xong éo hiểu muốn nói gì, lòng vòng không có một tí thông tin nào!

Rồi những đám buôn bán ba cái tào lao là trùm viết những nội dung trống rỗng như vậy. Đọc không có thấy cái gì quá sai đến mức hiển nhiên, phi lý, nhưng cũng chẳng có thông tin gì xài được! Mà nói đến nội dung, ý tưởng, thì đám tào lao đó làm gì có, bố chúng nó cũng không tự nghĩ ra được, vì bại não gia truyền mà! Nên chúng nó chỉ cóp nhặt đâu đó một vài tin giật gân, một số nội dung kiểu “tào lao thiên địa” về xào xáo lại mà thôi!

Đôi lúc nghĩ vẩn vơ, cái con Covid này rất quái đản, một mặt, nó gây tác hại cho kinh tế rất nhiều, nhưng mặt khác, nó không gây hậu quả chết người, hậu quả XH thật thảm khốc như các đại dịch trăm năm trước! Thế nên người dân không sợ, không rút ra được bài học gì, không có gì thay đổi gì, cách suy nghĩ, cách sống! Dịch rồi sẽ qua đi, nhưng XH không tiến bộ được, tiến bộ có chăng là ở phương Tây, chứ như VN rồi cũng y như thế!

Rồi vẫn sẽ tiếp tục sống bằng tin giả, tin bá vơ thất thiệt, bằng những nội dung nhảm nhí, trống rỗng, buôn bán sợ hãi, và lừa gạt nhau, éo có một cái tinh thần nào cho nó sáng sủa! Cái cần thay đổi là tâm tính, phẩm chất con người thì quá khó, người ta cần cái gì đó dễ thôi, ăn liền được! Lên net hóng hớt để thoả mãn cái tôi phán xét, “tôi là một cái gì đó”, hùa theo những trào lưu, ah ta biết rồi, thằng A là như thế này, con B là như thế kia!

Nói gì thì nói, thời gian dịch bệnh là một quãng tĩnh lặng để nhận ra xã hội VN vốn đang bệnh, và thực ra là bệnh trầm kha, kinh niên từ nhiều chục năm nay! Về thể chất thì lên net tìm mua thuốc chống béo phì cho bản thân, rồi chống béo phì cho cả con chó nuôi trong nhà! Về tinh thần thì suốt ngày chỉ hóng hớt toàn mấy cái nhảm nhí, xàm xí! Con người nó yếu đuối từ thể chất cho tới tinh thần, là hậu quả hiển nhiên của cách sống vậy!

giãn cách, 12

iãn cách mùa dịch, râu tóc thì giống y như Taliban rồi, chỉ có cách này để giải toả stress… Sau đợt này, em sẽ đi thi lấy 1 sao Michelin! 😃 Mách nước: giống cải thìa mà người ta gọi là “cô em Đại lục” đó (chắc giống có nguồn gốc từ TQ), xào với tí đồ mặn ăn rất hao cơm!

giãn cách, 11

ột người Anh trong thời dịch bệnh, cách ly, ngồi đọc sách trong vườn và bị quả táo rơi trúng đầu, kết quả là ông ta tìm ra Định luật Vạn vật Hấp dẫn, vâng, đó chính là Isaac Newton! Nếu một người Trung Quốc bị táo rơi trúng đầu, thế nào hắn ta cũng trồng nên cả một nông trại táo rộng lớn! Còn nếu một người Việt bị táo rơi trúng đầu, hắn ta sẽ… chặt mịa nó đi cây táo! 😢

giãn cách, 10

Tiếc thay năm tháng triền miên,
Trách ta, thành kẻ than phiền vô công.
Vì sao, vì sao, chí tang bồng,
Thành thân cá chậu, chim lồng hỡi ai!

ace nhắc ngày này năm trước… Chúng ta không phải ở trên cùng 1 con thuyền (on the same boat), mà thực ra là trên những con thuyền riêng lẻ trong cùng một cơn bão, người chèo kayak, kẻ đi canoe, người giăng buồm, kẻ chạy máy… Đã qua “40 ngày chay tịnh” lần 1, bắt đầu “40 ngày chay tịnh” lần 2, “mùa Chay” này e là sẽ còn kéo dài… 😢

giãn cách, 9

ỹ rút rồi thì 3 que cũng sụp nhanh thôi! Ku Afghan-Taliban này rất kinh, 10 năm kháng chiến chống Liên Xô, 20 năm kháng chiến chống Mỹ, cũng gần bằng VN chứ éo đùa, dù nói cho đúng VN vẫn phải cầm súng thêm 10 năm nữa! Trên thế giới, có 3 nước mà bạn không nên xâm lược, 1 là Nga, 2 là Afghan, 3 là VN, có thể thắng họ vài trận đầu, nhưng về lâu dài, vẫn cứ phải cúp đuôi mà chạy!

BS Khoa

m vẫn rất cay vụ “BS Khoa”, nói thật là như thế, không chỉ vì với vài chiêu đơn giản mà lừa được quá nhiều người, kể cả 1 số nhân vật có máu mặt, mà cũng vì em đã chứng kiến 1001 vụ tương tự xảy ra với em, cũng y như thế! Tiến sĩ giả bị lừa, mà tiến sĩ thật cũng bị lừa, thằng tào lao, ngu xuẩn bị lừa mà anh tư cách đàng hoàng cũng bị lừa! Chính vì khủng hoảng giá trị xã hội nên lưu manh nó mới dám lộng hành như vậy!

Vụ “BS Khoa” này có đầy đủ các dấu hiệu cho thấy 1 đám lưu manh “có bài bản, có tổ chức”! Đầu tên là cái tên “BS Khoa” được chọn là để khó tìm kiếm, nó bắt đầu các từ khoá “BS khoa Nhi”, “BS Khoa Sản”, etc… và nhiều search-terms khác! Kế đến là một kỹ thuật mà đám lưu manh hay gọi là “kỹ thuật đòn bẫy” (éo biết đọc từ sách nào, dùng từ sai chắc, nhưng chúng nó bảo nhau như thế, để hiểu tội phạm, mình phải suy nghĩ như tội phạm).

Chung quy, chúng nó sẽ đi từng bước, tung ra 1 cái tin giả không có bằng cớ gì, sau đó tung tiếp tin đỡ đẻ thành công, dùng cái hình ăn cắp để làm bằng cớ! Rồi chúng nó sẽ tung hứng dựa trên những cái “fabricated facts – sự kiện bịa đặt” như thế, rồi tìm cách thuyết phục 1 số người tin. Sau đó “đòn bẫy” chính là dùng cái “giả” này để chứng minh, hậu thuẫn cho cái “giả” khác, ah, anh A đã nói như thế này, chị B đã xác minh như thế kia!

Sự việc nó trở thành thật vì đám đông tin là như thế, người này dùng người kia làm “bảo chứng”, “dùng mỡ nó rán nó”, lửa tự cháy bằng chính sự vô minh của đám đông! Sự vô mình này không biết phân biệt tuổi tác, học vấn, thành phần tôn giáo, chính trị, bất kỳ ai cũng có thể là nạn nhân của nó! Thế nên quan điểm xưa không dùng tiêu chí chính trị, tôn giáo, xã hội để đánh giá con người, mà vẫn quy về 1 chữ chung chung là… “tư cách”!

giãn cách, 8

ổn cũ soạn lại thôi mà, nghe riết nhàm, bao nhiêu “bài” của đám lưu manh, tội phạm internet em thuộc nằm lòng, tung 1 trái lựu đạn “tin giả” ra giữa cho bà con bu vào, chuyện càng vô lý, càng nhảm nhí càng tốt, như thế mới kích thích người xem! Tự tạo ra 1 đám đông giả cho nó xôm tụ, dùng 5, 7 tài khoản tung hứng “trái lựu đạn”, xong khoá tài khoản, lặn mắt tăm để không truy vết được!

Ở một khía cạnh khác, phân tích lời văn nhé: “gắng với”, “cuối đầu”, sai những lỗi chính tả cơ bản, lời văn nhảm nhí, kiểu cố tình nói linh tinh vô nghĩa, không có một ý tứ nào cho ra hồn, đúng là thứ “văn trống rỗng” của đám lưu manh đầu đường xó chợ! Muốn lôi kéo cảm tính bầy đàn của người khác thì ít nhất cũng phải về luyện viết văn cho nó có tí cảm xúc, diễn đạt cho trôi chảy 1 tí đi đã!

Em đề nghị công an làm nghiên cứu về đề tài này, đám tội phạm trên net, chúng nó có những lỗi viết, hành văn ngu một cách nhất quán. Em ví dụ như đám Bắc 54 Thiên chúa di cư vào Kiên Giang ấy, chuyên chống phá nhà nước một cách điên cuồng, chúng nó có những lỗi chính tả không lẫn đi đâu được, đọc là lòi đuôi ngay! Rồi cả những thủ thuật tâm lý chúng nó dùng, đứng từ cách xa cả cây số cũng ngửi ra được!

cooking

iữa lúc XH như thế này mà post đồ ăn lên khoe trên face là không nên, mà mọi người thừa biết face em hầu như không bao giờ post đồ ăn, nhưng hôm nay phá lệ… Nghĩ kỹ XH nó muôn người muôn mặt, thôi, không phán xét! Chỉ là 1 thằng đực rựa, độc thân, vụng về khi cần cũng lăn vô bếp được, chịu khó xoay xở 1 tí, tất cả được nấu với cái pressurized stove – lò áp suất và bộ đồ nấu ăn dã ngoại! P/S: những hôm phải vận động nhiều là em luôn ăn đủ cả 2 thứ: lúa gạo và lúa mì, chiêu học được từ “Shaolin academy”! 😀

introspection & retrospection

iãn cách mà, có rất nhiều thời gian cho “introspection & retrospection”… Nhớ hồi mới tập chèo và đóng xuồng, đám lưu manh, vớ vẩn suốt ngày giới thiệu ảnh sang chảnh: cảnh quan núi và biển, trai xinh gái đẹp chụp hình sexy trên bãi biển, các resort, khu nghỉ dưỡng với thức ăn và dịch vụ sang trọng… chúng nó cứ làm nhiễu loạn thông tin lên như thế, không biết để làm gì?! Bởi mới nói, cùng nhìn vào 1 bức tranh, nhưng mỗi người chỉ nhìn thấy cái anh ta muốn thấy mà thôi! Khi nhìn vào kayaking, người ta thấy điều gì? Đơn giản đầu tiên, chính là… chèo! 😃

Vâng, chỉ đơn giản là chèo thôi, chèo từ giờ này sang giờ khác, và khi có thể, từ ngày này sang ngày khác! We are what we do consistently! Đã từng tìm hiểu nhiều về full-keel, twin-keel, lifting-keel, rồi junk-rig, gaff-rig, fore-n-aft-rig, etc… nhưng có lẽ sẽ vẫn mãi chỉ là tìm hiểu mà thôi, vì không thể bứt ra khỏi cái “chèo” được! So sánh kayaking với sailing cũng như so chạy marathon với cỡi ngựa vậy, mặc dù bên ngoài đều gắn với nước, nhưng bên trong, chúng khác nhau hoàn toàn, khác cái cách vật lý nó tác động lên thể chất và tâm lý người chơi!

Sắp tới sau giãn cách, sẽ tập trung vào các kỹ thuật roll… Thú thật, dù tôi bơi lặn có thể nói là khá giỏi, nhưng phải mất nhiều năm mới vượt qua được nỗi sợ hãi… lật thuyền, đó là 1 kiểu chướng ngại tâm lý rất lớn! Nên brace và roll là những kỹ thuật cực kỳ quan trọng, nó làm cho mình cảm thấy tự nhiên thoải mái trong bất kỳ tình huống nào, dù có bị sóng đánh cho lên bờ xuống ruộng, đánh lật xoay mòng mòng 3, 4 vòng! Cần phải tập 5, 7 kỹ thuật roll khác nhau, đến mức có thể roll không cần mái chèo, tức là xuồng lật úp thì lật nó lại chỉ với 2 cánh tay!

Một số ít “sư phụ” kayaking còn kinh khủng đến mức có thể xoay ngược lại chiếc xuồng với hai tay bị trói, tức thậm chí không cần dùng đến cả tay, họ có khả năng điều khiển cơ thể dẻo đến mức dùng phần thân trên như một cái mái chèo! Nhưng đó là một cảnh giới hoàn toàn khác, là world-class rồi, còn lâu mình mới tới đó, và thực ra không nhất thiết phải đặt mục tiêu tới đó ngay lúc này! Chỉ trong một thế giới bé xíu như xuồng kayak thôi, là đã có không biết bao nhiêu thứ để học, để làm, chỉ trong một công việc tưởng chừng đơn giản là chèo chiếc xuồng!

giãn cách, 7

aiza, ngày này năm trước, còn tự do tự tại trên sông, nay thì đóng cửa đọc Hàn nho phong vị phú, Nguyễn Công Trứ: 🙂 Ngày 3 bữa vỗ bụng rau bình bịch, người quân tử ăn chẳng cầu no, Đêm 5 canh an giấc ngáy pho pho, đời thái bình cửa vẫn thường để ngỏ…

giãn cách, 6

rước em có nói về việc này, luật không thể dựa trên những khái niệm cảm tính, không được định nghĩa chính xác, và ban hành luật xong, không có các biện pháp thi hành thuận tiện! Về việc kiểm soát đi lại thời dịch, cần phải trả lời mấy câu hỏi: doanh nghiệp nào là thiết yếu cần phải hoạt động, ai được quyền đi lại trên đường, và làm sao để xác minh quyền đó một cách nhanh chóng!? Không thể cứ để tình trạng ai muốn đi là cứ đi càn được!

Chuyện này bảo khó thì không khó, nhưng bảo dễ cũng không dễ! Không dễ để xây dựng một hệ thống từ con số 0! Cách nhanh nhất có thể làm là lệnh quốc hữu hoá một công ty messenger nào đó (viber, zalo, etc…) hoặc chí ít là nhà nước mua lại 51% cổ phần để kiểm soát công ty, để tận dụng các cơ sở hạ tầng và giải pháp kỹ thuật đã có sẵn, từ đó xây dựng nên giải pháp cấp quyền đi lại! Tại sao lại phải xài một cái messenger app nào đó!?

Vì messenger thì ai cũng dùng, từ tư nhân cho đến nhà nước, các công ty, cơ quan đều có chat group trao đổi công việc, mọi người biết lẫn nhau! Việc cấp quyền là trên cơ sở những quan hệ “đã xác minh” này! Lúc này rồi mà vẫn tư duy “luồng xanh, luồng đỏ”, đi lại, đăng ký một đống giấy tờ, chờ chực xác minh, gặp biết bao nhiêu người, tụ tập tăng cơ hội lây nhiễm! Đương nhiên vẫn còn nhiều yếu tố kỹ thuật liên quan đến hải quan, quản lý thị trường!

Đại khái có thể hình dung, trừ quyền “root” không kể, quyền này cấp các user cấp 1 cho các sở, ban, ngành, các cơ quan này đến lượt nó cấp quyền cho các doanh nghiệp (user cấp 2), đến lượt các doanh nghiệp cấp quyền cho nhân viên (user cấp 3, cấp 4) quyền này thể hiện ra dưới hình thức một mã QR có thể xác minh nhanh chóng tại hiện trường, công an đứng chốt dùng app đối diện với app của tài xế là kiểm tra được ngay có quyền đi lại hay không!

Nhà nước không thể quản lý hết người đi lại, nhiều người như thế, chỉ có thể phân quyền ra cho các cơ quan, doanh nghiệp, và sau đó tiến hành kiểm tra giám sát xem, doanh nghiệp có lạm dụng quyền đó hay không! Dĩ nhiên với một hệ thống phần mềm nghiêm chỉnh, xài chính thức về lâu dài thì có rất nhiều chuyện phải suy nghĩ, đầu tiên là tính “chính danh”, nhưng nhất thời, xây nên một hệ thống chỉ dựa trên số điện thoại là cũng đã đủ tạm dùng trước mắt!

Việc kiểm tra, giám sát thực ra rất dễ, app xài một dạng database trung tâm, mọi hoạt động vận tải, đi lại đều có thể giám sát bằng GPS, có điều bất thường, như xe đi ra ngoài lộ trình, hay cấp quá nhiều mã đi lại bất thường, là hệ thống tự động phát hiện ra ngay! Doanh nghiệp vi phạm có thể nhanh chóng bị chế tài, bị phạt theo một cách nào đó, hay người dùng vi phạm có thể lập tức bị truy hỏi, hạn chế ở các chốt kiểm soát gần nhất!

giãn cách, 5

ơn 30 năm trước, ở 1 làng nghèo ven biển miền Trung cũng y như thế! Tờ mờ sáng, bà thím tôi đội cái thúng mang 50 trái ổi ra chợ, chia thành 5 rổ nhỏ, mỗi rổ 10 quả, dĩ nhiên cố tình phân bố những quả ổi ngon, tốt và những quả sâu, xấu đều khắp cả 5 rổ. Người mua có quyền chọn 1 trong 5, rổ nào cũng được, mua nguyên 1 chục như thế!

Nhưng không được chọn từng quả riêng lẻ… như thế để bảo đảm rằng dù quả tốt hay xấu thì vẫn sẽ bán được! Rồi tuỳ từng thời điểm trong năm sẽ điều chỉnh, có khi 1 chục là 8 quả, cũng có khi 1 chục là 12 quả… Chợ quê có rất nhiều cái “lệ” mà người ngoài sẽ cảm thấy kỳ quặc và khó hiểu, phải sống ở đó 1 thời gian rồi mới thấy nó “hợp lý”!

Ở đây, chúng ta thấy dấu vết của văn hoá “tiền công nghiệp”, cả khu chợ gần như không có cái cân nào, tất cả những đơn vị trao đổi đều rất cảm tính! Nhưng chính vì không có cái cân nào nên mới “cân” được “lương tâm” của người mua kẻ bán! Ở hướng ngược lại, ở 1 thời đại khác, đâu đâu cũng có cân để… “hợp thức hoá” sự gian lận! 😅

giãn cách, 4

ần 3 tuần giãn cách đã gột sạch lớp da kayaker, chỉ còn lại lớp da coder, người thì trắng như Delilah, mà tóc tai thì hơn cả Samson, tiếc là đi ra đi vào đá cái cột nhà, chứ không có sức mạnh xô ngã 2 cái cột đền của anh ấy!

Gần 3 tuần giãn cách, em thề chỉ giặt đúng 3 cái quần đùi, cân nặng tăng 3kg, nhưng người cứ trắng nhẽ ra 😢 Không mấy liên quan nhưng minh hoạ “dân chài” bên dưới có gì đó sai sai, buồm thì lug-rig nhưng có batten như junk-rig!