giãn cách, 1

長沙復長沙,一步一回卻。。。

ách hay và đơn giản, nhưng sợ khó khả thi với mật độ dân số và thói quen sinh hoạt VN. Căn bản để giãn cách là thay đổi tập tính sinh hoạt, nếu cứ cho phép xe máy thì người dân vì sự tiện lợi nhỏ cứ ùn ùn đi thôi, “người đi như nước qua đê”, mọi giãn cách xã hội đều vô nghĩa!

Thứ cần thay đổi là tâm tính, tập quán sinh hoạt, bắt họ phải đi bộ, phải đạp xe, phải bỏ ra một chút công sức và thời gian thì mới bớt được cảnh chen lấn, giẫm đạp nhau để tranh cái tiện, cái lợi bé xíu về mình! Từ trong “tâm” thong thả, không tranh, thì xã hội nó mới “giãn” ra được!

À mà thôi, nói tới đây thì sực nhớ ra đã chạm vào “vùng cấm”, thay đổi tâm tính người Việt ư, bỏ bớt tham, sân, si lặt vặt ư, chuyện còn khó hơn lên cung trăng… 🙁 Trường sa phục trường sa, nhất bộ nhất hồi khước – Bãi cát, bãi cát dài, bước tới một bước cứ như lại lùi một bước…