ảo giác tiến bộ

Nói rất hay và nói vô cùng đúng… Khi con người ta phải dùng tới những ngôn từ bóng bẫy, có cánh nhưng mơ hồ, phù phiếm (nôm na tức là… “đĩ miệng”) thì cũng có nghĩa là họ đang loay hoay tìm cách giấu nhẹm, né tránh một cái thực tế, một thực trạng rất không vừa ý nào đó! Suy cho cùng, không phải là chúng ta có được máy móc, công nghệ gì, mà vấn đề vẫn chỉ đơn giản là… con người chúng ta đã thay đổi như thế nào, có năng lực suy nghĩ như thế nào, có khả năng tư duy, phân tích, kế hoạch và hành động như thế nào!?

Và khi con người không thay đổi được, cái “tâm” không tiến bộ được, thì dù bạn có “khoa học công nghệ” đằng trời thì câu chuyện cũng chỉ là “chiếc áo & thầy tu” mà thôi! Cũng có chút liên quan (vì đây chính là A.I.) tự dưng một cái quảng cáo hiện lên trên Facebook: “Bạn có phải là người giải quyết vấn đề tự nhiên?”, chẳng có gì là “vấn đề tự nhiên” cả, câu này ý muốn nói: “Bạn có phải tự nhiên đã là người giải quyết vấn đề!?” Đúng là thời đại kỳ quặc, viết câu tiếng Việt không thông, lúc nào cũng “A.I. – trí tuệ nhân tạo” ầm ầm! :(

xuân giang hoa nguyệt dạ

Khi còn là đứa bé nhỏ xíu, mỗi lần đọc đến câu này là cứ trầm trồ, tấm tắc mãi thôi: Thùy gia kim dạ biên chu tử, Hà xứ tương tư minh nguyệt lâu谁家今夜扁舟子,何处相思明月楼。。。 Dần dần trở thành một chủ đề tâm đắc, ảnh hưởng mãi đến về sau. Ai hiểu ý tứ hai câu này sẽ thấy có gì đó giống như Trương Chi – Mị Nương trong truyền thuyết của VN vậy:

Tây hiên Mị Nương khi nghe tiếng ngân hò khoan mơ bóng con đò trôi, giai nhân cười nép trăng sáng lả lơi, lả lơi bên trời. Đò trăng cắm giữa sông vắng, gió đưa câu ca về đâu? Nhìn xuống đáy nước sông sâu, thuyền anh đã chìm đâu. Đò ơi, đêm nay dòng sông Thương dâng cao mà ai hát dưới trăng ngà. Ngồi đây ta gõ ván thuyền, ta ca trái đất còn riêng ta… Trương Chi – Văn Cao

back to the rat race

Đi về đã được vài ngày rồi, mà tâm trạng cứ lững lờ ở đâu đâu mãi, diễn đạt bằng một câu Đường thi: Thế trung diêu vọng không vân sơn世中遥望空云山 – Ở trong thế giới này nhớ về ngọn núi mây bay… Về cây gậy dã ngoại (hiking stick) 4 công dụng, làm bằng 3 đoạn ống nhôm lồng vào nhau, khi rút gọn khoảng 60cm, khi kéo dài khoảng 150cm, tôi thêm một cái chốt để gắn được camera, có thể dùng làm monopod để chụp ảnh.

Có thể cắm xuống cát, hay dựng tựa vào xe đạp. Ngoài ra gậy còn có thể dùng làm selfie-stick, và dùng làm… vũ khí phòng thân khi cần. Để chống xuống đá lâu mòn thì đầu gậy có gắn một mũi nhọn tungsten-carbide siêu cứng, cứng hơn thép nhiều lần, nên cây gậy này siêu nguy hiểm, có thể chọc vỡ kính hay gây ra nhiều vết thương nghiêm trọng khác. Cũng vì lý do này mà gậy dã ngoại bị cấm mang lên máy bay (phải ký gởi hành lý).

A.I and coding

Vấn đề với các dạng “generative A.I.” đó là chúng đã “ăn cắp” khái niệm “generative” của Noam Chomsky, ăn cắp theo kiểu “đánh tráo, mạo danh”, có “tạo sinh – generative” mà không có “cấu trúc – structure” như Chomsky mô tả! Mà đến cấu trúc còn không có thì suy luận kiểu gì, đó là chưa kể có cấu trúc rồi cũng chưa chắc đã suy lý được! A.I. tạo sinh, đó đơn giản là những mô hình mang tính thống kê, và do đó, phù hợp với các tác vụ tìm kiếm, phân loại thông tin, điều mà nó làm rất xuất sắc. Từ góc độ này, A.I rất hữu ích cho lập trình viên!

Đã rất nhiều lần, A.I. làm tôi đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác vì khả năng tổng hợp thông tin của nó! Ví dụ như tôi hỏi A.I. làm sao để tính số Pi, nó sẽ lần lượt đưa ra các phương pháp Leibniz, Monte Carlo, tiến đến phương pháp dùng chuỗi Gregory – Leibniz, rồi dùng chuỗi Nilakantha, và rồi dùng giải thuật Chudnovsky để tính số Pi, và cuối cùng là dùng Python để chạy song song các tính toán nhằm tối ưu tốc độ. Như thế, A.I. giúp ta tiếp cận rất nhiều thông tin, kiến thức, có những cái thậm chí trước đây chúng ta không hề biết đến!

Nhưng đừng vội đánh giá như thế tức là A.I. đã có suy nghĩ, đã có trí thông minh. Nó chỉ là tập hợp các dữ liệu, kiến thức của nhân loại mà thôi. Đứng trước A.I. ta không thể không có cảm giác choáng váng vì thông tin, kiến thức quá nhiều như thế, nhưng đồng thời ta cũng biết rằng, nó lặp lại các kiến thức đã được tích lũy trong các corpus, trong các cơ sở dữ liệu, chứ bản thân nó không biết phân tích đúng sai, không hình thành hệ suy luận. Cái mà ta đang coi là “suy luận” của A.I. thực chất cũng là các suy luận đã được “hiển ngôn” trong CSDL.

Vấn đề với các dạng generative – A.I. trong lập trình… nó như một cái hố trống hoác để những người không biết code, không hiểu công nghệ nói chung, có thể… thảy mọi thứ vào đó. Đứng trước một vấn đề họ không hiểu, không định nghĩa được, không làm được, họ phải cố bám vào một cái công cụ “vạn năng”, theo kiểu: cái này A.I chắc chắn làm được, cái này low-level, mình không cần quan tâm vì đã có A.I. làm thay v.v… Nhưng họ chỉ nhắc đi nhắc lại như một kiểu “hype” máy móc vậy thôi, chứ họ chưa tự mình chứng thực bao giờ.

Nếu họ có thể tự suy nghĩ được thì họ sẽ tự biết được vì sao A.I. không thể code! Nếu họ có thể tự mô tả vấn đề, thì họ cũng sẽ tự hiểu ra là… các vấn đề đó đều quay về các “bài toán kinh điển” trong SGK, và thường là… chẳng mấy liên quan đến A.I.! Cách thức gần nhất mà A.I. cho thấy nó có thể lập trình là: người dùng viết một dạng pseudo – code (mã giả) rồi dùng A.I chuyển mã giả đó thành mã thật. Một số người không rành lập trình thường xài cách này, nhưng khi đó, mã giả phức tạp và dài dòng… còn hơn cả mã thật!

ưu tiên khẩu độ

Từ xưa tôi đã chụp nhiều ảnh phong cảnh, và thích ảnh phong cảnh đẹp! Thích đẹp nhưng lại… lười, lúc đi ra ngoài chỉ muốn gọn nhẹ tối đa, không thích lỉnh kỉnh máy ảnh, ống kính nặng nề và chỉnh tới chỉnh lui các kiểu! Có ku thấy tôi loay hoay với máy ảnh, nên phán kiểu “chụp mũ”: sắm máy để chụp gái chứ gì? Xin lỗi nhé, ông đây chưa bao giờ chụp cái gì khác ngoài phong cảnh nhé! Muốn có ảnh phong cảnh đẹp mà lại tính lại lười, lười mang nặng, lười thao tác, thật đúng là một lưỡng đề nan giải! :D Nhưng người lười cũng có cách của người lười, cách của tôi đơn giản như sau, các kỹ thuật này rất nhiều người biết, cũng chẳng có gì gọi là bí mật cả. Đầu tiên là về “phần cứng”, cũng một thời lích kích máy ảnh, ống kính các kiểu…

Nhưng giờ chỉ gọn nhẹ một máy “point n shoot” như trong hình, (gọi là “point and shoot” có hơi quá, vì Sony RX100 M7 tuy nhỏ gọn nhưng rất xịn về tính năng!) Còn về “phần mềm”, chụp ảnh có thể hiểu đơn giản là kết quả của một hàm 3 biến: f(x, y, z) – có thể tạm cho là 3 biến độc lập (dù vấn đề thực chất phức tạp hơn như thế nhiều, x, y, z không phải là các biến độc lập, và nó phụ thuộc nhiều biến khác)! Ta có: x = ISO, độ nhạy sáng của phim / sensor, y = aperture, khẩu độ, độ mở của ống kính và z = shutter speed, tốc độ của màn trập. Phần lớn thời gian, tôi không chụp tự động (auto) hay thủ công (manual) mà ở chế độ bán tự động – ưu tiên khẩu độ (aperture priority mode – trên máy thường ký hiệu là A hay Av)!

ISO thường cố định trong khoảng 80 ~ 125, xứ nhiệt đới nên ánh sáng thường dư thừa, không mấy khi phải đổi ISO. Khẩu độ cố định trong khoảng f/4 ~ f/5.6 (con số này phụ thuộc vào dòng máy ảnh và kích thước sensor, thường là f/11 ~ f/16 trên các máy full-frame)! Ở khẩu độ này, ảnh sẽ nét đều trên toàn bộ khung hình, không phải chỉ vùng ở giữa hay phần tiền cảnh là nét, còn lại mờ ảo như các dạng xóa nền, bokeh. Tôi cực ghét các loại hiệu ứng xóa phông này, ảnh đẹp đối với tôi là nét đều đến từng chi tiết, chỉ đơn giản là như thế, càng nét càng tốt! Đã cố định các biến số x – ISO và y – khẩu độ ngay từ đầu, với biến số còn lại – z, máy ảnh… sẽ tự tính toán và tự chọn tốc độ chụp phù hợp, tùy theo điều kiện ánh sáng!

Điều này cũng có nghĩa là người chụp… không phải loay hoay chỉnh tham số, xoay nút này, bấm nút kia gì cả, cứ ngắm và chụp thôi. Nhưng cố định khẩu độ như vậy cũng có nghĩa là máy thường tự chọn tốc độ chụp tương đối chậm (0.025 ~ 1 giây, tùy vào điều kiện sáng), nên phải vững tay, hay phải có tripod nếu không muốn ảnh bị nhòe, mờ. Nhưng tôi lại lười đem tripod vì cồng kềnh, vướng víu, thế nên gắn một cái chốt lên phần đầu cây gậy dã ngoại (loại telescopic có thể rút gọn, kéo dài được, rất gọn nhẹ), biến nó thành một cái monopod (hay selfie-stick khi cần)! Thêm một chi tiết nữa, một trong những thứ đơn giản nhưng quan trọng khi chụp ảnh ở xứ nhiệt đới, theo tôi, đó chính là polarizing filter – kính lọc phân cực!

Polarizing filter thường là kính lọc đầu tiên, không thể thiếu khi chụp ảnh, nhất là ảnh phong cảnh! Ảnh qua kính lọc sẽ trở nên rõ ràng hơn, bớt chói sáng, bớt phản chiếu, tông màu trở nên rõ đẹp hơn. Ánh sáng qua bộ lọc thường trở nên “mát” hơn, cảm nhận như nền nhiệt độ giảm xuống, và trong một số tình huống, ảnh chụp xứ nhiệt đới mà lại trông “mát mẻ, êm dịu” cứ như là xứ ôn đới vậy! Nên mới nói… tất cả ảnh chụp, dù là chụp bằng máy xịn hay máy dỏm, dù là máy số hay máy cơ, thì đều là… giả dối! Cảnh vốn dĩ đã là không thực, ảnh lại càng không thực, chỉ có “tâm” là thực mà thôi. Nếu đã nói như vậy hà tất phải cất công chụp chọt làm gì? Tâm bất “dính” giữa đời vạn “thính”, nói thì dễ nhưng làm lại không dễ! :D

Cách điều chỉnh máy ảnh “ưu tiên khẩu độ” này thực ra giống hệt cách bạn nên tự điều chỉnh bản thân mình, độ nhạy thì mỗi người mỗi khác nhưng phần đông là không thay đổi ngay được, chỉ cần mở thật rộng các giác quan, trong một khoảnh khắc được cố tình kéo cho chậm lại, tìm cách nhìn cho thật vững vàng, nhìn cho thật rõ ràng, chi tiết thế giới xung quanh. Như thế, ngoại giới: thế giới trước màn trập, và nội giới: thế giới sau màn trập mới có được một sự giao hòa nhất định! Như thế, nội giới mới tự cảm nhận được sự nhỏ bé, u tối của chính mình và thấy được sự rộng lớn, đầy màu sắc của thế giới xung quanh! Và chụp cũng không hoàn toàn để cho người khác xem, là cách để tự chính mình ghi nhớ mà thôi…

cd26, p6 – vận động nhẹ nhàng

Buổi sáng cuối cùng ở Côn Đảo, gió mạnh lên một chút, cỡ cấp 3 ~ 4 trên thang Beaufort, sóng có nơi cao khoảng 0.5 ~ 0.6m nhưng các cano du lịch đã được lệnh cấm xuất bến! Thực sự có chút ngạc nhiên với sự cẩn thận, đề phòng này, vì cấm là cần thiết trong một số tình huống, nhưng mới chỉ có chút xíu sóng gió như vậy mà đã cấm thì hơi kỳ lạ! Lệnh cấm chỉ áp dụng với cano du lịch, còn tàu cá và các tàu lớn khác vẫn hoạt động bình thường. Đúng 1h chiều thì con tàu cao tốc Thăng Long xuất phát quay trở về Vũng Tàu.

Vì có chút gió nên tàu không chạy với vận tốc tối đa như chuyến đi ra, và vì chạy chậm hơn thường lệ nên con tàu không còn gây cảm giác… rung như chuyến đi ra nữa, nó chuyển sang… lắc! Xung quanh rất nhiều người nôn ọe, khi về tới Vũng Tàu, có một vài người… được khiêng xuống tàu vì không đi nổi! :D Mới gió cấp 3, 4 đã như thế này, không hiểu khi gió cấp 5, 6 sẽ như thế nào!? Cũng vì tàu chạy chậm hơn thường lệ, nên phải hơn 5h mới về tới Vũng Tàu! Kiếm chỗ ăn một bụng thật no để chuẩn bị đạp xe về Sài Gòn.

Vì không thể bắt kịp chuyến phà Phước Khánh cuối cùng trong ngày lúc 9h30 để đi đường tắt về Nhà Bè, nên đành phải đạp vòng qua Biên Hòa, qua cầu Xa lộ về Sài Gòn, đường xa hơn đáng kể, hơn 125km! Khốn khổ nhất là đoạn qua Đồng Nai, đường vô cùng xấu, vô số ổ gà, ổ trâu, không cách nào tăng tốc được, nên phải mất 8.5 giờ mới về tới Sài Gòn, về tới nhà thì đã đúng 3h sáng. Lần đi Côn Đảo này cũng là một kiểu kiểm tra thể lực, về đến nơi cũng không mệt mỏi gì mấy, vẫn còn có thể ngồi gõ những dòng này được!

Tuy vậy, thể lực không phải là không có vấn đề, nhiều điều đã được ghi nhận lại để cải thiện sau! Về leo lên cân, sau một tuần đi “nghỉ dưỡng” thì cơ thể đã sụt mất 3kg! :D Đi thực ra chẳng qua là một cách để “làm trống” bản thân mình, khi bên trong đã thực sự “trống rỗng” rồi thì những suy nghĩ, cảm nhận mới có không gian để phát sinh được! Còn ảnh thì chỉ chụp tới một mức độ nào đó thôi, thường là tôi chụp RAW + JPG, post ảnh JPG trước, khi nào có thời gian sẽ quay lại làm “hậu kỳ” kỹ càng với Lightroom sau.

cd26, p5 – hòn đảo xinh đẹp

Hôm qua dắt xe đạp lội 200m nước biển sâu đến 1m là đã biết sẽ có chuyện không tốt xảy ra rồi. Sáng nay đạp xe về phía Nam đảo, tìm đường trekking trên hòn Bà! Đạp đường bằng thì không sao, nhưng khi leo dốc là xe kêu kẽo kẹt, lắc cắc rất thê thảm. Nghĩ tới nghĩ lui, quyết định hũy cái tour nguyên ngày này, chỉ đạp nhẹ nhàng loanh quanh vài tiếng, rồi quay trở về khách sạn, xịt nước rửa xe và xin một ít dầu bôi trơn tra gấp vào xe, hy vọng là pedal không bị bể bạc đạn, để có thể lết về tới Sài Gòn an toàn.

24 giờ còn lại ở trên đảo, quyết định không đi đâu xa, không vận động nhiều nữa, giờ đây mới thật sự là đi “nghỉ dưỡng” chứ không phải là đi “hành xác” nữa! Đạp xe đi dạo lòng vòng, uống cafe, đi ăn kem… Rất thích kem dừa Côn Đảo, đơn giản vì ngọt, béo, mát lạnh, người vận động nhiều ăn rất thích, so với tiêu chuẩn kem phương Tây thì chắc là chưa đạt, nhưng so ra với tiêu chuẩn Việt Nam thì cũng có thể xem là khá ngon rồi! Ra Côn Đảo thực sự không thích đi ăn nhà hàng hải sản, đặc sản một chút nào, vì cũng đã đi khá nhiều rồi.

Các nhà hàng phổ thông ở đây không có nhiều công phu chế biến, nêm nếm, nên nhiều khi ăn tôm, cua, mực, ốc… mà thấy tiếc cho các nguyên liệu rất tươi ngon này, vì không có công phu chế biến mà trở thành những món ăn tương đối tầm thường! Thường là đạp xe ra ngay chợ đêm Côn Đảo, có nhiều món ăn bình dân phong phú để lựa chọn! Vừa ăn vừa nghe, từ phía bên kia quảng trường, tiếng loa phóng thanh đều đặn 6h tối mỗi ngày: “ngày thứ 2 Mỹ tấn công Iran, chỉ số SP – 500 đã giảm hơn 1%, chỉ số HanSeng…”

Đi nhiều nơi trên “la isla bonita – hòn đảo xinh đẹp” này mới thấy, làm kiểm lâm bây giờ thật nhàn: các điểm cao, các góc cạnh của đảo đều có lắp camera, loại camera chuyên dụng có thể zoom rất xa. Họ ngồi xem camera, phát hiện ra dấu hiệu khả nghi sẽ leo lên vọng gác, dùng kính viễn vọng quân sự để kiểm tra lại. Giả sử như bạn đốt lửa trại trên bãi biển, kế bên khu rừng cây bụi thấp, thì chỉ chừng 15 phút sau thôi, một chiếc cano sẽ xuất hiện lập tức, và xin chúc mừng, bạn đã được tặng một vé phạt 4 triệu vì lỗi đốt lửa.

cd26, p4 – nguyệt thực toàn phần

Mấy ngày gần đây, liên tục xảy ra những “thiên tượng” lạ, đầu tiên là các hành tinh gióng thẳng hàng, ngày 28 tháng 2 vừa qua, sao Mộc, sao Thổ, sao Kim, sao Thủy, sao Hải Vương và sao Thiên Vương nằm trên một đường thẳng. Trong văn hoá, niềm tin phương Tây và cả phương Đông, các sao gióng thẳng hàng là một thời khắc quan trọng, thích hợp để làm những công việc trọng đại! Và ngày 3 tháng 3 vừa qua lại là nguyệt thực toàn phần và mặt trăng máu (blood moon), có thể quan sát thấy rõ ràng tại Việt Nam.

Suốt từ 6h đến 8h45 tối ngày 3 tháng 3, tôi đứng trên bờ biển Hàng Dương, Côn Đảo quan sát được trọn vẹn toàn bộ hiện tượng nguyệt thực toàn phần từ đầu đến cuối, khoảng 6h là đã bắt đầu, đến 7h thì mặt trăng bị che kín gần hết và đến 8h30 thì mặt trăng sáng tỏ trở lại. Tiếc là lúc đó không nghĩ đến chuyện quay thành một cái video time – lapse để ghi lại toàn bộ quá trình, mà chỉ chụp được một vài ảnh đại diện. Đó thật sự là một cảnh tượng kỳ diệu, dù trời Côn Đảo lúc đó không thực trong, có chút màn mây mỏng!

Sau phần tắm biển là đến phần… tắm rừng, ngày hôm nay đi lên phần phía Bắc của đảo, mũi Chân Chim, đường Cỏ Ống, khu sân bay, bãi Đầm Trầu, v.v… Nhưng không hiểu vì sao không còn cảm thấy cái mùi thơm ngọt, tươi mát của cỏ ống như 10 năm trước nữa. Sau đó quay lại khu suối Ớt, nhân lúc thuỷ triều xuống, đạp xe dọc theo bãi Vông, đi qua rìa phía Đông của sân bay! Ảnh cuối, có thể thấy một chiếc máy bay đang cất cánh. Tại đây, tôi bỏ xe đạp lại và đi bộ theo con đường trekking băng qua núi ra vịnh Đầm Tre.

Con đường trekking này có thể đi và về trong 3 ~ 4 tiếng, ban đầu định đi ra tận mũi Đông Bắc nhưng tính đi tính lại không đủ thời gian bèn quay lui. Khi quay lại chỗ để xe đạp thì thuỷ triều đã lên cao, do kè bê-tông rìa phía Đông sân bay xây lấn ra bãi biển, nên nước ngập lên gần 1m, chiếm hết lối về. Vừa đẩy chiếc xe đạp lội nước biển, vừa xót của vì phải ngâm xe trong nước mặn đến cỡ 1m. Nhưng chỉ phải đẩy xe dưới biển khoảng 200m mà thôi, và phải cố nhanh chóng đi qua chứ không thuỷ triều sẽ còn dâng lên cao nữa…

cd26, p3 – mua một tặng một

Ngày thứ hai, đăng ký một chuyến đi lặn – snorkelling. Mặc dù tôi về khoản bơi lội khá là tốt, nhưng về khoản lặn ngắm san hô thì đây là… lần đầu tiên! Mà đã là lần đầu, không biết gì thì cứ việc đi theo tour thôi, người ta dẫn đâu mình đi đó, người ta bảo làm gì mình làm cái đó! :) Đi trên một chiếc cano là đoàn gộp 15 người từ nhiều nguồn khác nhau, chỉ có 3 Việt, còn lại là Tây, bao gồm nhiều quốc tịch khác nhau. Nên tôi bất đắc dĩ phải đứng ra làm “thông ngôn”, lúc nói tiếng Anh, lúc nói tiếng Pháp, nhặng xị cả lên!

Ngày hôm nay, ngay đầu ngày ông chủ khách sạn hớt hơ hớt hãi chạy lại: mày giúp tao với, có tour 4 khách Tây đi hòn Tre lớn, mày giúp tao làm “thông ngôn”, tao sẽ cho mày đi lặn miễn phí !!! Mình suy nghĩ và nhận lời ngay, vì tổ chức tour đi hòn Tre khá là xa nên chi phí tương đối cao, mà chỉ có 4 khách thì chủ sẽ không có lời nhiều. Nên nó không muốn thuê một thằng “tour guide” như thường lệ để giảm chi phí (đây là nét tính cách đặc trưng Vietic muôn thủa mà), thay vào đó, nó cho mình đi free… hai bên cùng có lợi! :D

Đây là lần đầu xách cái camera + hộp chống nước đi lặn, chưa rành cách thức nên dù chụp được một vài ảnh nhưng đều không được rõ đẹp lắm. Dù đã cấp tốc lên mạng, bổ túc gấp một khoá kiến thức “nhiếp ảnh dưới nước”, cách chỉnh camera sao cho đạt được hiệu quả tốt nhất, nhưng ảnh thì chỉ như vậy thôi, khá thất vọng, còn chưa học được cách chỉnh flash cho đúng! Theo như nhiều người nói, san hô ở Côn Đảo đang chết với tỷ lệ đáng báo động, mà đây là tình trạng… toàn cầu chứ chẳng riêng gì của Việt Nam.

San hô chết đầu tiên ở những vùng nước nông, do ánh mặt trời trực tiếp rọi xuống, ở những vùng nước sâu thì tình trạng đỡ hơn. Nên khi lặn snorkelling thường ở vùng nước nông gần bờ sẽ khó chụp được ảnh đẹp! Hơn nữa tôi mang kính lặn vào cộng với cơ thể khá béo tốt là nó cứ nổi lềnh phềnh, không xuống sâu được. Ảnh đẹp đành hẹn đến những lần sau, khi đã tích lũy được nhiều kinh nghiệm hơn. Cơ thể bắt đầu lên cơn sốt nhẹ sau 4, 5 ngày vận động cường độ cao liên tục, chắc phải nghỉ ngơi và ngủ nhiều hơn!

cd26, p2 – tam thốn thiên đường

Đi Côn Đảo tức là đi… tắm rừng, tắm biển. Nhưng trước tiên, ta hãy làm một vòng xe đạp dạo quanh đảo cái đã. Con đường quanh đảo (nói cho đúng là chỉ chạy quanh phần chính của đảo) dài khoảng 24km, đường tốt và không nhiều dốc, phù hợp để đạp xe nhẹ nhàng, chỉ có một đoạn ngắn qua vườn quốc gia Côn Đảo, khu vực núi Chúa là dốc đến hơn 10% nên hơi khó đạp một chút! Nếu ngày nào ta cũng làm một vòng vận động nhẹ nhàng quanh đảo thế này thì tốt biết mấy, không khí siêu mát mẻ, trong lành!

Định đạp / dắt xe lên đỉnh Thánh Giá cao 577 mét, cao nhất Côn Đảo như 10 năm trước đã từng làm, nhưng giờ đây đã bị cấm, khu quân sự không cho vào! Ra đây chỉ khoảng 8h30 tối là đã đi ngủ, 5h sáng đã dậy, mỗi ngày đều vận động nhẹ nhàng, đều đặn, ngủ nhiều hơn một chút vì vận động cũng nhiều hơn! Haiza, “mỗi nhật cứ như thử” – ngày nào cũng vậy thì tốt biết mấy! Nhưng cuộc sống hiện đại mà, không cho ta có được sự xa xỉ đó, cứ ép con người vào những cuộc đua vô nghĩa, những vòng xoáy không thoát ra được!

Cái “Condition de l’homme moderne” đó, đến tận giờ vẫn không biết phải làm sao… Ở cùng khách sạn có một cặp vợ chồng người Pháp trung niên, tranh thủ ôn lại vốn tiếng Pháp đã han gỉ nặng nề của mình một chút, kiểu như: Le ciel a choisi mon pays, pour faire un nouveau paradis (Dalida) – ông trời đã chọn đất nước tôi để làm một thiên đường mới, vâng, là tôi cứ nói phét không biết ngượng mồm như vậy đó! :D Đâu không biết, nhưng ngày hôm nay, ở đây Côn Đảo, thì cứ tạm xem là “tam thốn thiên đường” cái đã.

Chưa tới 5h sáng là đã dậy, đạp một vòng xe dọc bờ biển khởi động nhẹ nhàng vài km, về kiếm chỗ ăn sáng, uống cafe. Ở Côn Đảo (cũng như Bà Rịa – Vũng Tàu nói chung) người ta đều có thói quen là đi ngủ sớm và dậy sớm, 5h là đã có rất đông người ra bờ biển tập thể dục rồi, 5h30 sáng là hàng quán đã mở cửa gần hết cả, không như ở Sài Gòn, nhiều khi 6h30 còn chưa thấy hàng quán nào mở. Cafe được một lúc thì đạp xe đi ngắm… mặt trời mọc, mùa này mặt trời vẫn còn tương đối “dậy trễ”, khoảng 6h06 mỗi ngày!