đức

áo chí VN chuyên lặp lại cái thành ngữ “để đức cho con”, mà nói cho ngay, vừa mở miệng nói ra là đã biết không hiểu “Đức” là cái gì! Dần dần, vì thiếu sự minh định, nên nhiều người cho rằng “đức” là 1 thứ tài sản vô hình, 1 loại may mắn, 1 kiểu thành quả có thể để lại cho con cháu. Hiểu như thế sai hoàn toàn, tra từ điển thấy ngay, chữ “đức” dịch sang tiếng Anh là: “merit” hay “virtue”, mà tiếng Việt hiểu là: phẩm chất, phẩm hạnh, đức tính tốt.

Ở thời của Khổng tử, chữ “đức” chỉ hiểu đơn giản là phẩm chất của con người: làm việc siêng năng là đức, nói năng thật thà là đức, đối đãi chân thành là đức .v.v… chỉ đơn giản như thế! “Đức trị” hiểu nôm na tức là “lead by example”, dùng bản thân làm gương để người khác noi theo! Thế thì quay về tự vấn bản thân đi chứ làm sao mà “để đức cho con” được!? Chính vì không hiểu “đức” là gì nên tìm cách lái nó sang “công đức” hay “phúc đức”… 🙂

Comments are closed.