4K

4K không phải lúc nào cũng tốt, nếu chỉ dùng để đọc chữ (soạn thảo văn bản, lập trình) thì chỉ 1 ~ 1.5K là đã bảo đảm hầu hết các yêu cầu, độ phân giải lớn hơn chỉ khiến cho chữ trở nên nhỏ li ti và khó đọc mà thôi! Cái 4K này chỉ có ích khi làm xử lý ảnh, video (e.g: Lightroom, Photoshop, Final Cut) vì màn hình lớn, mịn, không phải zoom hình!

Phần lớn công việc hàng ngày chỉ cần 1~1.5K là đủ. Con BenQ này có cái tỷ lệ ngang dọc 3:2 hoàn toàn không giống ai, chuyên dùng để code, vì màn hình cao, không phải cuộn nhiều. Đến lúc phải quan tâm cặp mắt một chút, nếu vẫn muốn ngày nào cũng code 8~10 tiếng! Ban đầu, tôi định kiếm một cái màn hình vuông, tỷ lệ ngang dọc 1:1!

Màn hình CRT xưa hầu hết tỷ lệ 4:3, còn quay về xưa hơn nữa, thế hệ CRT đầu dùng trong quân sự thì đều vuông, hoặc tròn. Theo tôi, tỷ lệ 1:1 là phù hợp với các công việc cần sự tập trung cao, màn hình rộng chỉ hợp để… xem phim hay chơi game mà thôi! Dù 1:1 hiện vẫn sản xuất nhưng hơi khó tìm, nghĩ đi nghĩ lại, chọn cái 3:2 ít cực đoan hơn!

bánh vẽ

Tôi cho rằng tất cả những sự bơm thổi về A.I. – trí tuệ nhân tạo đều có 2 mục đích chính: một là để IPO (lên sàn chứng khoán) cho thành công, và hai là để thu thập dữ liệu người dùng (data, code, etc…) tiến hành nghiên cứu thị trường. Tìm cách đánh vào nỗi lo sợ là xưa rồi, giờ đây chúng nó tìm cách đánh vào sự mơ hồ, không chắc chắn trong nhận thức nội tại. Đương nhiên, đánh giá, quy kết A.I. một chiều như thế cũng có phần hơi đơn giản, vì…

Khoa học – kỹ thuật sẽ luôn luôn phát triển và sẽ luôn “vẽ ra” những “chân trời mới”. Nhưng đó cũng là lý do chúng ta phải phân biệt thật rõ ràng giữa “khoa học” (dạng những lời hứa hẹn 5, 10, 20… năm nữa sẽ làm được, cái “chân trời mới”, cái “bánh vẽ” đó bao giờ mới có), và “kỹ thuật” (số liệu, logic, khả năng hiện thực trước mắt). Và tất nhiên không thể dùng cái “bánh vẽ” đó cho những công việc tối quan trọng, ví dụ như dùng để giáo dục thế hệ trẻ!

Thế giới thật vận hành theo những “quy luật bốn chữ” vô cùng rõ ràng và khắc nghiệt, ví dụ như: “tiền tươi thóc thật”, hay “tàu to súng lớn”, etc… Cách nhanh nhất để hũy hoại một con người là đưa ra những cái “bánh vẽ”, làm cho anh ta tin vào, nào là “khoa học”, nào là “trí thức”, để anh ta tự buộc mình vào những “vọng tưởng” đó mà quên đi các sự thật “kỹ thuật” rõ ràng! Bất hạnh thay những dân tộc chỉ có (ngụy) “khoa học” và (giả) “tư tưởng”!

aquaphobia – chứng sợ nước

Chứng sợ nước – aquaphobia của những người ít vận động… Thỉnh thoảng lại thấy nhóm kayak Đài Loan phản đối, biểu tình, nào là: Hoàn ngã nhất hải dương quốc gia – 还我一海洋国家 – Hãy trả lại tôi một quốc gia biển đảo, nào là: Hoàn ngã thân thủy quyền – 还我亲水权 – Trả lại tôi quyền được xuống nước… Lý do là vì chính quyền Đài Loan ở nhiều nơi cấm dân chơi kayak và các môn thể thao nước khác, cho rằng nó tiềm ẩn nhiều nguy hiểm, dễ gây tai nạn chết người. Theo dõi tình hình chung ở Trung Hoa lục địa thì hầu như không có chuyện đó, các hội nhóm thuyền bè ở TQ rất phát triển.

Cớ làm sao mà nơi được gọi là “đại lục – Trung Quốc” thì không cấm biển, mọi người tự do thoải mái chơi, mà nơi mệnh danh là “hải đảo – Đài Loan” lại cấm!? Cái tâm lý, bản năng sợ nước là ăn sâu trong tiềm thức con người, kể từ thời còn là… vượn người kia, không dễ gì mà khắc phục đâu! Như trong các kinh Phật ở Ấn Độ cổ đại đều dùng hình ảnh nước, sông làm ẩn dụ cho các “chướng ngại”, vượt qua được dòng sông, tới được bên kia bờ đã là một bước “chuyển hóa” của “tâm”! Làm nhớ ở Việt Nam một thời cũng rầm rộ phong trào dạy bơi, học bơi, thầy cứ dạy còn trò cứ… chết.

Riết có người đâm chán nản, thế là bắt đầu xuất hiện những bài báo, ngôn luận cho rằng, riêng về khoản “bơi lội” thì chỉ cần xây dựng “ý thức” là được rồi, không nhất thiết phải rèn luyện kỹ năng bơi lội thật sự, đọc xong bài báo, em không kìm được mà lập tức văng ra: “ý thức… ccc”!!! Rồi xuất hiện các ý tưởng về xây dựng “văn hóa đạp xe” ở VN, em nói: tiếp tục mơ đi! Đa số những người em biết, đầu tư tiền mua xe xịn về rồi cũng… 3 x 7 = 21 ngày là dẹp thôi, cá biệt lại có số chụp hình khoe Facebook xong là dẹp luôn! Phụ tùng xe mua không có (vì có ai thay đâu), toàn phải “đặt hãng” mới có…

chủ nghĩa xã hội

Phần lớn những tuyến đường sắt cao tốc ở Trung Quốc đến tận ngày nay đều lỗ, chính phủ bù lỗ và đây chính là ý nghĩa của cụm từ… “chủ nghĩa xã hội”! Chấp nhận lỗ, chi tiền ở mặt này để xã hội đạt được sự tiện lợi, tiến bộ trên các mặt khác! Chấp nhận một giải pháp lỗ về tiền bạc ở một lĩnh vực, để giải quyết bài toán giao thông manh mún, phân tán, tự phát và cuối cùng sẽ… gây ra nhiều tốn kém hơn, nếu không có một giải pháp tập trung, triệt để, áp từ trên xuống cho toàn xã hội!

Nói cách khác là dùng tiền thuế của người dân để chi vào những việc công ích theo một cách rất hiệu quả và lâu dài! Bài toán “cao tốc” này, mới nghe thì có vẻ đơn giản, nhưng thực sự là đặt cược vào dân trí, là phép thử khả năng phân chia và phối hợp lao động của toàn xã hội. Đây thực chất là một dạng bài toán “tối ưu toàn cục” rất khó! Việt Nam sẽ không bao giờ làm được chuyện này, mỗi người Việt, ai ai cũng cố gắng “tối ưu cục bộ” cho riêng mình, tầng tầng lớp lớp cục bộ, theo những kiểu cách vô cùng quái đản!

Cứ thế, kết quả hiển nhiên là toàn xã hội trở thành… chậm (tiến) !!! Chiều đi ngang qua chụp được cái hình, lấp con kênh tự nhiên rộng hơn 10m rồi đặt cái ống cống bé tí đường kính chưa đầy 1m, về sau ngập nước lênh láng lại đổ… là do tại trời! Rồi rất lâu sau đó nữa, sau khi đã hợp pháp hóa “từ công trở thành tư” thành công, sẽ lại vòi một đống tiền để đi “giải tỏa”, nói cách khác chính là tìm cách đẩy hậu quả đến tương lai! Chỉ cần là ai đó khác, toàn cộng đồng chịu cũng được, chỉ cần không phải “tôi” là được!

hồ bán nguyệt

Hồ Bán nguyệt và cầu Ánh sao, Q.7, thường ra đây đi dạo công viên và cũng đã chèo xuồng kayak đến đây chơi nhiều lần. Thoạt trông có vẻ như chỉ là một cái hồ nhân tạo để tạo ra cảnh quan tươi mát, bắt mắt, nhưng chức năng thực sự chính là một cái hồ điều tiết. Hồ Bán nguyệt rộng khoảng 3.4 hecta, theo tôi ước tính trữ được khoảng 100 ngàn khối nước. Rạch Thầy Tiêu và rạch Đĩa bên cạnh là những con rạch không lớn, lưu lượng dòng chảy dưới 300 khối / giây.

Nhẩm tính là sẽ thấy hồ Bán nguyệt có thể chứa khoảng 4 ~ 5 giờ nước, đủ cân bằng dòng thủy triều lên xuống! Đương nhiên đây chỉ là những con kênh nhỏ, lượng nước không lớn như sông Sài Gòn (có thể lớn hơn đến vài chục lần). Cũng tính nhẩm một chút thì sẽ hình dung ra được, để điều hòa thủy triều và dòng chảy sông Sài Gòn thì cần một không gian lớn gấp hàng trăm lần cái hồ Bán nguyệt này! Mấy trăm hecta này có muốn làm hay không, hay vẫn cứ san nền, phân lô, bán kiếm tiền!?

Chuyện ai cũng hiểu, thiệt hại do ngập nước, chi phí nâng đường, kê nền lớp gấp hàng trăm, ngàn lần cái diện tích để chứa nước này! Nhưng không sao khác được, ai cũng cố “kê cho mình cao hơn”, ai cũng “be bờ đắp đập”, ai cũng cố lấn ra thêm một chút, không ai chấp nhận tạo ra khoảng trống vì lợi ích chung, cái dân tộc tính kiểu… tự hũy diệt, không làm được gì cho ra hồn! Vì có quá nhiều “cái tôi” quá lớn, lớn đến mức tạo thành những cục “máu đông” làm trì trệ phát triển!

“thuần việt”

Các nhà ngôn ngữ học đã tìm ra các quy luật biến âm dựa trên Phiên thiết, có thể truy nguyên một số từ tiếng Việt. Nhưng vẫn có rất, rất nhiều từ không nằm trong những quy tắc đó, không thể truy nguyên được nếu chỉ đứng từ góc độ sách vở thuần túy. Nhưng, những từ này lại có thể truy gốc dễ dàng nếu chịu khó xem kỹ các phim Trung Quốc. Vấn đề là tiếng Việt mượn từ tiếng Trung theo kiểu… “mua sỉ – wholesale”, nhập nguyên lô, nguyên kiện một số lượng từ ngữ vô cùng lớn, lại nhập tại rất nhiều thời điểm khác nhau! Nhiều từ, nếu chỉ tra từ điển thường là không có!

Ví dụ như từ… “ví dụ – 比如“, từ này, âm Hán–Việt đọc là: tỉ như, nhưng âm Bắc Kinh hiện đại đọc là… ví dụ. Một ví dụ cũng rất đặc sắc nữa là: đủ – (đầy đủ, no đủ)! Để ghi từ “đủ”, những người làm ra chữ Nôm đã bịa ra hơn 5, 6 cách khác nhau, nhưng không ai biết rằng, “đủ” đã âm thầm du nhập tại một lúc nào đó, là âm đọc của – âm Hán Việt là: câu, cú, mặt chữ vừa có tính hội – ý, vừa có tính hài – thanh như thế! Nếu đã biến âm nhiều đến mức như thế thì không cách nào truy ra gốc được, nhưng cứ xem phim là thấy rõ: từ âm đọc cho đến ngữ nghĩa đều giống y hệt.

Vài ví dụ khác: được – – đắc, cả – – cách, cút – – cổn, sốt – – thiêu, cùn – – độn, quýt – – quất, trễ – – trệ, thử – – thí, nung – – dong, khéo – – xảo v.v… Sự vay mượn tại nhiều thời điểm này, kỳ lạ thay, có xu hướng không mượn từ Quảng Đông, nơi gần VN hơn, mà mượn trực tiếp từ Quan thoại (hoặc Quan hỏa), mà Quan thoại thì, theo dòng lịch sử biến động, ngày càng khác Phiên thiết! Các từ điển Nôm hiện – có có những thiếu sót rất lớn khi không thể giải thích, truy nguyên được nguồn gốc rất nhiều từ vay mượn, từ đó dễ dẫn đến suy nghĩ rằng chúng “thuần Việt”!

green washing, 2

Trước có người nói với tôi đi Israel học kỹ thuật nông nghiệp tiên tiến, là tôi đã “cười khẩy” rồi, vì lúc đó, tuy chưa có đủ thông tin để phản bác, nhưng thực tế là một quốc gia còn chưa tự bảo đảm được an ninh lương thực, hàng năm vẫn phải nhập khẩu một lượng lương thực, thực phẩm rất lớn, thì chả có “tư cách” gì đi dạy người khác cách làm nông nghiệp. Đương nhiên xã hội hiện đại bây giờ, nông nghiệp chỉ chiếm phần nhỏ, và Israel là nước có trình độ khoa học kỹ thuật cao, họ đang dùng sức mạnh công nghiệp và quân sự để… tẩy xanh nông nghiệp mà thôi! Tại sao lại nói vậy!?

Thứ nhất là Israel không có đủ nguồn nước để xài, hiện tại 55% lượng nước ngọt có được là do lọc khử mặn từ nước biển, đã có kế hoạch tăng số này đến 80% và sẽ tăng nữa chứ không giảm. Mà lọc khử mặn dùng công nghệ thẩm thấu ngược – RO cần lượng điện khổng lồ, Israel thì không có nhà máy điện hạt nhân, mỗi năm phải đốt nhiều triệu tấn nguyên liệu hóa thạch (dầu, gas, than…) để sản xuất điện. Mỏ dầu lớn Israel không có, không dầu, không nước, phải gây chiến để cướp của người khác. Đó là loại “xanh” được duy trì bằng vũ khí và vũ lực mà thôi!

Thứ nhì là ngoài nước, nông nghiệp còn cần đến lượng lớn lao động, người Israel thuê hàng trăm nghìn người Palestine, hàng chục nghìn người Thái và SriLanka, thậm chí nhiều người VN để làm việc trong các nông trại, lương bổng thấp, bóc lột sức lao động! Đây là loại “xanh” kiểu thành La Mã “giàu có, phồn thịnh” ngày xưa, có được là do bóc lột sức lao động của một số rất đông nô lệ, đương nhiên giờ đây đã là kiểu nô dịch hiện đại, khéo léo! Nghe quảng cáo “xanh, sạch, bền vững” là đã biết nó xạo ke rồi, vấn đề là dùng cái chiêu bài xạo đó để toan tính những điều gì khác!?

quản và cấm

Thời điểm là cách đây mấy năm, xách cái can đi chợ Kim Biên mua xylene! Xylene, acetone, ethanol, methanol, etc… là những loại dung môi hết sức phổ biến trong các ngành công nghiệp, chuyên dùng để pha loãng hóa chất, được dùng hàng năm với khối lượng vô cùng lớn. Nhưng rủi thay, thời điểm đó là ngay sau vụ án làm xăng dầu giả Hà Lộc, mà thủ thuật của nhóm này là pha xăng thật với xylene cho nó loãng ra. Thế là cả cái chợ Kim Biên, không ai dám bán xylene nữa, đi 3, 4 cửa hàng quen đều bị từ chối.

Cuối cùng có một cửa hàng, thấy mình chỉ mua một ít để làm… “thủ công mỹ nghệ” nên mới “lén lút, nhìn tới nhìn lui” rót cho 5 lít! Haiza, nên rất mệt mỏi với kiểu tư duy “quản & cấm” của các bác ấy, lúc nào cũng có một cái “trách nhiệm bao đồng” để mà sợ hãi, nhưng đâu có hiểu rằng các loại hóa chất, dung môi này là vô cùng thiết yếu cho các ngành công nghiệp, hàng năm thế giới sản xuất tính bằng triệu tấn, đâu có cấm được!? Mà chỉ cần có một cái thao tác “cấm, cản” là đình trệ biết bao nhiêu ngành sản xuất!

Nghịch lý ở chỗ, mua 5 lít xylene khó, nhưng mua cả tấn cyanide lại dễ dàng! Có những loại quá phổ biến, không cần phải quản lý chi li, nhưng cũng có loại muốn mua phải chứng minh mục đích sử dụng! Riêng với cyanide, muốn cấm triệt để thì phải cấm các ngành công nghiệp xi, mạ, phân kim dùng công nghệ lỗi thời, mà muốn cấm công nghệ lỗi thời thì phải để ngõ đường hướng dùng công nghệ tiên tiến hơn, tức phải hiểu công nghệ tiên tiến hơn này là những gì! Còn không, cấp 3 học Hóa để làm gì!?

Quant trading

Một cái tên nghe có vẻ rất Việt, Lương Văn Phong – Liang Wenfeng, người Quảng Đông, đang tạo ra sự chao đảo nhất định trên thị trường chứng khoán. Ngay từ đầu, tôi đã nhận định cái gọi là “trào lưu AI – trí tuệ nhân tạo” thực chất vẫn có những thuộc tính rõ ràng của sự tuyên truyền, cố tình tạo ra cái ấn tượng rằng: “ta đây có một loại sức mạnh siêu nhiên nhé!!!” Một số bài toán lập trình, tự động hóa đơn giản cũng cố khoác lên mình cái áo AI nhằm gia tăng giá trị. Thế rồi cái AI đó hoành hành, với những dân tộc không có căn cơ suy nghĩ, nó thực sự tạo ra những “cơn sốt”!

Nhưng với những dân tộc có chiều sâu suy nghĩ mà nói, họ thừa hiểu rằng phải đi vào bài toán cụ thể, phải tối ưu hóa sản xuất, phải cải tiến tự động hóa, phải áp dụng A.I. vào những việc cụ thể. Thằng nào chỉ lu loa cái mồm A.I. chung chung mà không nói được làm công việc cụ thể gì, thì chính là… bên trong éo có cái gì cả! Như DeepSeek vốn gốc là một công cụ để làm Quant Trading, kinh doanh chứng khoán sử dụng các kỹ thuật “phân tích định lượng”, High – Flyer Quant tăng tài sản được quản lý của mình gấp 10 lần trong 4 năm, một kỷ lục đáng mơ ước với bất kỳ quỹ đầu tư nào!

Đôi khi tôi tự hỏi, cái gì, điều gì hậu thuẫn, tạo tiền đề cho những sự phát triển như vậy!? Là ngôn ngữ, là văn chương, là nền tảng văn hóa, lịch sử!? Là gì thì chưa chắc đã biết rõ được, nhưng đầu tiên chính là văn hóa cộng đồng, phải dẹp các thành phần lưu manh gây bất ổn xã hội, phải dẹp cái tâm lau nhau suốt ngày ghen ăn tức ở, lưu manh lặt vặt đi, thì mới bắt đầu bắt tay học cái gì đó cho ra hồn được! Còn không thì chỉ có mua gian bán lận, lừa bịp lẫn nhau, bịp quanh hết người này đến người khác, đến khi hết người để bịp rồi thì quay sang bịp ngay chính người trong nhà mà thôi!

sợ hãi, hoài nghi, khinh thị

Từ rất nhiều năm trước, tôi đã có những nhận định khá chính xác, như ở VN thì các đường dây bịp bợm, lừa đảo thường là do người Trung Quốc điều hành, các thể loại đĩ điếm, gái gú thường là do đám Hàn Quốc điều hành, người Việt chỉ là tiếp tay mà thôi, tất cả đều có những điểm chung, đó là có tính tổ chức cao, và có đào tạo bài bản. Vì có nhu cầu đánh vào số đông, “lùa gà” được càng nhiều càng tốt nên kịch bản của chúng nó được thiết kế để đánh vào những trường hợp phổ biến nhất, những kiểu cảm tính nhất!

Mà phần đông dân chúng VN thì dân trí vẫn kiểu thấp lè tè ngọn cỏ. Nhưng cũng chính vì như thế, nên phần lớn các kịch bản lừa đảo thường rất máy móc, ngu xuẩn, nghe là nhận ra ngay! Căn nguyên không phải do lưu manh thông minh, thực ra chúng nó chẳng thông minh gì, lặp lại các “bài” được dạy như cái máy mà thôi, nhiều khi cứ lặp như thế mà còn chưa kịp hiểu ra, mọi thứ phải tùy người, tùy bối cảnh. Lỗi là ở chúng ta, ăn ở như thế nào mà biến xã hội trở thành một cái môi trường: “sợ hãi, hoài nghi và khinh thị”!

Thực chất, có một bộ phận đã nhận ra rằng chúng nó có thể “tự động hóa, công nghiệp hóa” sự “lưu manh, bịp bợm” để thu lợi trên quy mô lớn, đưa tất cả vào “dây chuyền, bài bản”. Nhưng những cái “bài bản” đó chúng nó lấy ở đâu ra, chính là học được từ trong xã hội chúng ta hiện tại mà thôi! Vô số sự lưu manh hóa lặt vặt nhưng rộng khắp nơi nơi suốt mấy chục năm qua, nay được khuếch đại lên ở quy mô… “sản xuất công nghiệp”, vấn đề nó chỉ là như thế! Căn nguyên là dân trí vẫn kiểu trống hoác, không cách nào tự nhận ra được!