cd26, p3 – mua một tặng một

Ngày thứ hai, đăng ký một chuyến đi lặn – snorkelling. Mặc dù tôi về khoản bơi lội khá là tốt, nhưng về khoản lặn ngắm san hô thì đây là… lần đầu tiên! Mà đã là lần đầu, không biết gì thì cứ việc đi theo tour thôi, người ta dẫn đâu mình đi đó, người ta bảo làm gì mình làm cái đó! :) Đi trên một chiếc cano là đoàn gộp 15 người từ nhiều nguồn khác nhau, chỉ có 3 Việt, còn lại là Tây, bao gồm nhiều quốc tịch khác nhau. Nên tôi bất đắc dĩ phải đứng ra làm “thông ngôn”, lúc nói tiếng Anh, lúc nói tiếng Pháp, nhặng xị cả lên!

Ngày hôm nay, ngay đầu ngày ông chủ khách sạn hớt hơ hớt hãi chạy lại: mày giúp tao với, có tour 4 khách Tây đi hòn Tre lớn, mày giúp tao làm “thông ngôn”, tao sẽ cho mày đi lặn miễn phí !!! Mình suy nghĩ và nhận lời ngay, vì tổ chức tour đi hòn Tre khá là xa nên chi phí tương đối cao, mà chỉ có 4 khách thì chủ sẽ không có lời nhiều. Nên nó không muốn thuê một thằng “tour guide” như thường lệ để giảm chi phí (đây là nét tính cách đặc trưng Vietic muôn thủa mà), thay vào đó, nó cho mình đi free… hai bên cùng có lợi! :D

Đây là lần đầu xách cái camera + hộp chống nước đi lặn, chưa rành cách thức nên dù chụp được một vài ảnh nhưng đều không được rõ đẹp lắm. Dù đã cấp tốc lên mạng, bổ túc gấp một khoá kiến thức “nhiếp ảnh dưới nước”, cách chỉnh camera sao cho đạt được hiệu quả tốt nhất, nhưng ảnh thì chỉ như vậy thôi, khá thất vọng, còn chưa học được cách chỉnh flash cho đúng! Theo như nhiều người nói, san hô ở Côn Đảo đang chết với tỷ lệ đáng báo động, mà đây là tình trạng… toàn cầu chứ chẳng riêng gì của Việt Nam.

San hô chết đầu tiên ở những vùng nước nông, do ánh mặt trời trực tiếp rọi xuống, ở những vùng nước sâu thì tình trạng đỡ hơn. Nên khi lặn snorkelling thường ở vùng nước nông gần bờ sẽ khó chụp được ảnh đẹp! Hơn nữa tôi mang kính lặn vào cộng với cơ thể khá béo tốt là nó cứ nổi lềnh phềnh, không xuống sâu được. Ảnh đẹp đành hẹn đến những lần sau, khi đã tích lũy được nhiều kinh nghiệm hơn. Cơ thể bắt đầu lên cơn sốt nhẹ sau 4, 5 ngày vận động cường độ cao liên tục, chắc phải nghỉ ngơi và ngủ nhiều hơn!

cd26, p2 – tam thốn thiên đường

Đi Côn Đảo tức là đi… tắm rừng, tắm biển. Nhưng trước tiên, ta hãy làm một vòng xe đạp dạo quanh đảo cái đã. Con đường quanh đảo (nói cho đúng là chỉ chạy quanh phần chính của đảo) dài khoảng 24km, đường tốt và không nhiều dốc, phù hợp để đạp xe nhẹ nhàng, chỉ có một đoạn ngắn qua vườn quốc gia Côn Đảo, khu vực núi Chúa là dốc đến hơn 10% nên hơi khó đạp một chút! Nếu ngày nào ta cũng làm một vòng vận động nhẹ nhàng quanh đảo thế này thì tốt biết mấy, không khí siêu mát mẻ, trong lành!

Định đạp / dắt xe lên đỉnh Thánh Giá cao 577 mét, cao nhất Côn Đảo như 10 năm trước đã từng làm, nhưng giờ đây đã bị cấm, khu quân sự không cho vào! Ra đây chỉ khoảng 8h30 tối là đã đi ngủ, 5h sáng đã dậy, mỗi ngày đều vận động nhẹ nhàng, đều đặn, ngủ nhiều hơn một chút vì vận động cũng nhiều hơn! Haiza, “mỗi nhật cứ như thử” – ngày nào cũng vậy thì tốt biết mấy! Nhưng cuộc sống hiện đại mà, không cho ta có được sự xa xỉ đó, cứ ép con người vào những cuộc đua vô nghĩa, những vòng xoáy không thoát ra được!

Cái “Condition de l’homme moderne” đó, đến tận giờ vẫn không biết phải làm sao… Ở cùng khách sạn có một cặp vợ chồng người Pháp trung niên, tranh thủ ôn lại vốn tiếng Pháp đã han gỉ nặng nề của mình một chút, kiểu như: Le ciel a choisi mon pays, pour faire un nouveau paradis (Dalida) – ông trời đã chọn đất nước tôi để làm một thiên đường mới, vâng, là tôi cứ nói phét không biết ngượng mồm như vậy đó! :D Đâu không biết, nhưng ngày hôm nay, ở đây Côn Đảo, thì cứ tạm xem là “tam thốn thiên đường” cái đã.

Chưa tới 5h sáng là đã dậy, đạp một vòng xe dọc bờ biển khởi động nhẹ nhàng vài km, về kiếm chỗ ăn sáng, uống cafe. Ở Côn Đảo (cũng như Bà Rịa – Vũng Tàu nói chung) người ta đều có thói quen là đi ngủ sớm và dậy sớm, 5h là đã có rất đông người ra bờ biển tập thể dục rồi, 5h30 sáng là hàng quán đã mở cửa gần hết cả, không như ở Sài Gòn, nhiều khi 6h30 còn chưa thấy hàng quán nào mở. Cafe được một lúc thì đạp xe đi ngắm… mặt trời mọc, mùa này mặt trời vẫn còn tương đối “dậy trễ”, khoảng 6h06 mỗi ngày!

cd26, p1 – khổng tước xoè đuôi

Mùa xuân đã về, khắp nơi nơi, nhất là trên cõi mạng xã hội, ta đều thấy… khổng tước (chim công) xòe đuôi… :D Mình cũng tranh thủ đi… xòe đuôi đây :D, nhân tiện vận động nhẹ nhàng một chút! Thực ra, đã dự tính chuyến đi này lâu rồi nhưng đến nay mới thực hiện được: đạp xe từ Sài Gòn đi Vũng Tàu (khoảng 100 km), rồi đáp tàu cao tốc từ Vũng Tàu ra Côn Đảo (khoảng 4h tàu chạy), đạp vòng quanh hòn đảo cũng chỉ có mấy chục km, rất nhiều điểm tham quan đẹp, hoàn toàn phù hợp vận động nhẹ nhàng với xe đạp!

Xuất phát lúc 21h, qua con phà nhỏ Phước Khánh đã là Long Thành (thời gian đợi phà đến hơn 1 tiếng), theo Huyện lộ 13 ra Quốc lộ 51 đi Vũng Tàu, con đường này tôi đã đi lại lắm lần, nhưng lần này tôi bỗng dưng thấy lạ. Mới đạp được khoảng 15 phút thì phát hiện ra mình… đi lạc! Vâng, đội ơn 16 tỷ đô (dự án sân bay Long Thành) mà giờ đây toàn huyện đã trở thành một đại công trường ngổn ngang, vô số đường sá mới rất lạ lẫm, đêm tối, phần nhiều vẫn chưa có đèn, Google Map nhiều chỗ vẫn chưa cập nhật, không đi lạc mới lạ!

Lò mò ra được Quốc lộ 51 thì đã quá nửa đêm, thế là đã đi lạc đúng 1 tiếng! Như các lần trước, tôi thường đạp Sài Gòn – Vũng Tàu mất khoảng 7 tiếng, nhưng đó là ban ngày! Nay là ban đêm, trời mát, đường vắng, ít gió bụi, nên cố gắng rút khá nhanh để bù vào thời gian đã mất, chưa tới 5h sáng là đã xuống tới Bãi Trước, Vũng Tàu, tính ra thời gian đạp thật sự chỉ có 5.5 tiếng, nhanh hơn nhiều so với các lần trước. Thong thả kiếm chỗ ăn sáng, uống cafe đợi đến 7h lên con tàu cao tốc mang tên Thăng Long đi Côn Đảo.

Đây là con tàu lớn, hiện đại, chở được hơn 1000 khách, tốc độ 60+ kmph, ngồi trong khoang VIP được thiết kế ngay dưới mớn nước (để hạn chế tối đa rung lắc), mà khi chạy tốc độ, vẫn cảm thấy cao tàu rung dữ dội, trong khi biển hôm nay không có sóng, hoàn toàn phẳng lặng! Rung và ồn như thế này chỉ vài năm là trang thiết bị, nội thất sẽ hỏng hết, chất lượng đóng tàu xem ra… rất có vấn đề! Ra tới Côn Đảo thì đã hơn 11h, lấy xe đạp (đã gởi theo tàu), thong thả đạp về nhà nghỉ đã đăng ký trước ở trung tâm thị trấn…

xuyên việt

Năm đó, lần đầu đi xuyên Việt, không đi bằng xe máy như các chuyến sau đó mà đi bằng xe đò, đã chọn nhà xe “uy tín” nên phần lớn hành trình không xảy ra vấn đề gì lớn. Sau hơn 20 ngày “vi vu” trên đất Bắc, từ Sapa cho đến Hà Giang, thì mùng 5 Tết, quay về tới Đồng Nai, còn cách SG khoảng 50 ~ 60 km thì “xe hỏng”… Mọi người lục tục xuống xe, kẻ bắt xe ôm, người bắt taxi để hoàn tất nốt phần hành trình ngắn ngủi còn lại, chưa kể ngay kế bên chiếc xe hỏng đã có một xe khác nhỏ hơn chờ sẵn, sẵn sàng đưa khách về tới SG. Tôi quan sát tới lui một hồi, nhìn ra ngay cái chuyện “xe hỏng” này là… giả!!! Tuy chỉ còn 50 ~ 60 km nhưng đường đông, ra vào phải mất hơn 3 ~ 4 tiếng, chưa kể nguy cơ gặp cảnh sát giao thông kiểm tra. Thế nên nhà xe đã “bán” hành khách qua một xe nhỏ hơn, để nhanh chóng quay trở ra phía Bắc, quay vòng đón khách, “tối ưu thu nhập”!

Đó là thời cách đây hơn 10 năm, còn nếu lui về 20, 30 năm trước nữa, trên các chuyến xe Bắc – Nam xảy ra đủ thứ tệ nạn: từ cơm tù, cho tới móc túi, trấn lột, dàn cảnh lừa đảo, bản thân tôi từng tận mắt chứng kiến không thiếu một chiêu trò nào. Nhà xe họ biết cả nhưng im lặng, không ai dám nói gì vì xe chạy đều phải qua “địa bàn” của các băng nhóm, ai cũng chỉ muốn yên ổn làm ăn! Thế nên chuyến xe nào cũng có những hành khách ngây thơ bị lừa gạt! Còn nếu quay về 40, 50 năm trước nữa thì không phải là “lừa đảo”, “trấn lột” mà là cướp, thậm chí cướp bằng súng! Nhưng cái thời loạn lạc ấy thì tôi chỉ được nghe kể lại thôi, chứ bản thân may mắn chưa phải trãi qua! Và như thế, trong vòng khoảng 50 năm ~ 2 thế hệ, dân trí xã hội đã “tiến bộ không ngừng”, từ cướp bằng súng, đến trấn lột bằng dao, đến các hình thức lừa đảo trắng trợn và lừa đảo tinh vi khác!

tái thượng phong vân

Facebook nhắc lại ngày này năm trước… Cuộc đời có rất nhiều thứ làm mình mê thích, nhưng lớn nhất thì chỉ có 2 thứ, một là: Giang gian ba lãng – 江間波浪 – Sóng gió giữa dòng sông, và hai là: Tái thượng phong vân – 塞上風雲 – Mây núi ngoài biên ải! Là lấy từ 2 câu trong bài Thu hứng – Đỗ Phủ trong SGK lớp 10 kiểu truyền thống ngày trước mà hầu như ai cũng biết: Giang gian ba lãng kiêm thiên dũng, Tái thượng phong vân tiếp địa âm…

Kể từ sau Covid-21 là liên tục mấy năm làm nhiều việc, lại nuôi thêm một con mèo Tom… “chảnh chó”, toàn ăn gà và cá, không thèm thức ăn công nghiệp! Ku cậu rất tinh, phát hiện ra đồ ăn công nghiệp có nhiều hóa chất (kháng sinh!?) ăn đẹp da, mượt lông, ít chấy rận, nên luôn ăn một ít, theo kiểu thực phẩm bổ sung mà thôi! Nhiều lần muốn xếp hết qua một bên đi đây đó một chút đổi gió, nhưng lại sợ không ai cho mèo ăn.

đại đồng

Ngồi nhớ nghĩ lung tung về những nơi đã đến, những vùng đất đã từng đi qua, những con người đã từng gặp! Đại Đồng, Đại Lộc, Quảng Nam, vùng quê trung du lâu đời. Cả cái tên Đại Đồng (大同) cũng gợi lên nhiều suy nghĩ sâu xa… Khắp các đô thị miền Nam trước 1975 từ Đà Nẵng, Nha Trang cho đến Sài Gòn đều có các đội biệt động thành, phần lớn chỉ biết đến “Biệt động Sài Gòn” nhờ bộ phim nổi tiếng cùng tên. Biệt động Sài Gòn tuyển dụng nhân viên như thế nào!?

Họ về những nơi như Quảng Nam, Quảng Ngãi, những vùng quê cách mạng lâu đời… Chọn ra một đứa bé 13~15 tuổi, cha mẹ đứa bé, có khi là cả nhà, đều đã chết trong một trận càn của quân Mỹ, nên đứa bé nuôi cái ám ảnh phải báo thù! Chưa biết chữ, đi chân trần, chỉ qua một vài khóa huấn luyện, đào tạo ngắn, nó đóng vai thành đứa trẻ bán báo, đánh giày, bán vé số, lê la khắp các đường phố đô thị miền Nam làm công tác giao liên, nghe ngóng cho các đội biệt động!

đại điền

Facebook nhắc ngày này năm trước, nhà thờ xứ Cây Vông, năm đó lang thang nhiều ở vùng Diên Khánh, Nha Trang! Diên Khánh là tỉnh lỵ cũ của Nha Trang, cũng như Hội An là tỉnh lỵ cũ của Quảng Nam vậy! Khi người Pháp đến, họ xây đô thị sát biển cho tiện việc giao thông, tạo ra Nha Trang, Đà Nẵng, những đô thị mới ngày nay, còn trước đó các cụ nhà ta sợ biển lắm lắm, sống sâu trong đất liền!

Thành cổ Diên Khánh, tuy không lớn nhưng bố cục Vauban rõ ràng! Về hành chính, xã Đại Điền, từ ngã ba Thành (ngã 3 có 2 cây dầu) đi về tả ngạn sông Cái, qua cầu là tới, đây là vùng đất trù phú, giàu có từ xưa, chữ “giàu có” phải hiểu tương đối trong bối cảnh, nên từ xưa, Đại Điền trở thành mục tiêu tranh đoạt dữ dội giữa các phe phái, từ thời Nguyễn Huệ, Nguyễn Ánh cho đến sau này Việt Minh với Pháp!

hmong

Rảnh ngồi lục lại đống ảnh cũ chụp nhiều năm trước, dễ có đến ngàn tấm, đã chụp rất nhiều, nhiều góc cạnh khác nhau của cuộc sống miền biên viễn. Hai tấm hình chụp ở 2 năm, 2 lần đi Hà Giang và nằm ở 2 album khác nhau, trước đây không để ý, nhưng ngồi xem lại, cái “thuật toán nhận dạng” trong đầu mình cho biết đây chính là cùng một người, lại cùng một “pose – dáng chụp” nữa mới kỳ lạ!

Cứ như mỗi lần xuất hiện là em ấy chỉ có đúng kiểu dáng ấy vậy! Chừng này thông tin là đã đủ để tìm lại chính xác người nếu muốn! Về luật, đây có thể là “vi phạm” (luật về post ảnh các nước vẫn quy định có những ngoại lệ), vì đã đăng hình ảnh, thông tin về một ” identifiable person – người có thể nhận diện được” lên mạng, nhưng biết làm sao được, đành phải nhân danh nhiếp ảnh, nhân danh cái đẹp vậy!

rú chá

Nhiều năm trước, thấy mọi người nói nhiều về Rú Chá, chụp ảnh thấy cũng đẹp, “khu rừng” ngập mặn, hệ sinh thái đầm phá ven biển Thừa Thiên. Nghe danh mà đến, trên đường chạy xe máy xuyên Việt, tôi ghé qua thử xem sao, ghé rồi mới chạy quanh vài phút thì hết mịa nó cái Rú Chá! Nói cho đúng, đó chỉ là mảnh đất rộng 5 hecta, trong khi một cái khu dân cư nho nhỏ ở SG có thể rộng đến hơn 50 hecta. Chưa đi thì cứ tượng tượng ra cả một khu rừng rộng lớn, nhưng tới rồi thấy một mảnh vườn con con! Nên MXH là tác nhân chính tạo ra những hình ảnh sai lệch về thực tại! Nhưng đó vẫn chưa phải là điều nguy hiểm nhất! Nguy hiểm nhất là MXH tạo ra những cái tôi méo mó về tính cách, lệch lạc về nhận thức! Nó tạo ra những “phiên bản thay thế”, các “hình ảnh đại diện”, những “bộ lọc lung linh”…

Toàn những thứ ảo giác giả tạo, để cho con người ta lạc vào đó, tự đánh mất chính mình lúc nào không hay! Đó chính là một sự “đánh tráo”, mà người ta dùng đến thủ thuật đánh tráo chỉ khi nào muốn lừa bịp hay cướp đoạt cái gì đó mà thôi! Con người ta sinh ra trong đời có hai mối kết nối quan trọng, cái đầu tiên là kết nối với tự nhiên, khi chỉ cần thảy ra một cây phượng, một cây vông “cô đơn” cho bà con bu vào chụp ảnh, là ta đã thấy nó rất kỳ cục, vô duyên rồi, họ không tắm rừng, tắm biển thực sự, tất cả những gì họ muốn là có cái hình post Facebook! Và cái kết nối thứ hai là giữa con người với nhau, một môi trường sống nơi người ta còn cảm nhận thấy sự chân thành, tử tế, dù chỉ là nhỏ nhoi, nhưng cái kết nối này cũng đã đứt gãy từ lâu! Khủng hoảng xã hội là điều không thể tránh khỏi!

chiều tây bắc

Nhớ năm đó chạy xe máy qua đèo Pha Đin – Sơn La – Điện Biên… con đường đèo mới vừa làm xong, tráng nhựa rộng rãi, phẳng phiu, chạy song song với con đường cũ! Xe thì mạnh và đường thì tốt, chạy cái vèo, mới có chút xíu đã qua hết con đèo. Giật mình vì kiểu “Trư Bát Giới ăn nhân sâm”, còn chưa kịp thưởng thức cái gì, chưa thấy được cảnh nào đẹp thì đã hết mịa nó con đèo. Bèn quay ngược xe lại, rẽ vào con đường cũ, đi chậm, thong thả, dừng xe, leo lên các ngọn đồi chụp ảnh, cứ như thế chạy qua đèo cả thảy 3 lần! Các đèo lớn ở miền Bắc thì mình đi hết cả rồi, nên Pha Đin cũng không phải là ấn tượng lắm, nhưng không phải vì thế mà nó không lớn!

Khi nhỏ ở Sơn Trà, Đà Nẵng, chỉ là mấy cục đá cao mấy chục mét, nhưng leo cũng trầy vi tróc vẩy chứ không đùa. Mà không leo mấy chục mét, thì làm sao hiểu được độ cao vài trăm mét, không leo vài trăm mét, thì làm sao hiểu được con số ngàn!? Giờ công nghệ hiện đại rồi, cơ giới hóa lớn, xe ủi, xe xúc, nên đường làm ra cứ gọi là rộng rãi, thông thoáng! Đám trẻ chạy xe hơi qua dừng lại dè bỉu: tưởng thế nào, chỉ có thế thôi à!? Nhưng sẽ là chuyện khác nếu như không có đường làm sẵn, cứ bắt gùi 30kg, vạch cây, bám đá mà đi, thì sẽ tự hiểu, tự ngộ ra được núi cao bao nhiêu ngay thôi! Tranh: Nhớ một chiều Tây Bắc – sơn mài – Phan Kế An – 1955.