back to water

irst post after quite a long time separated from water and regular watery activities… 😞😞 Everything is back to a routined and healthy schedule now!!! Mình không thích nói chuyện “triết học” cao siêu, mà thể thao, dinh dưỡng lại không phải là chuyên ngành, chỉ nói theo kiểu “nôm na” làm sao cho ai cũng hiểu được. Sức khoẻ, dinh dưỡng và vận động của con người hiện đại, đơn giản cũng giống như cục pin điện thoại hay laptop.

Ông bà xưa, 4h rưỡi trời chưa sáng là tay bưng tô cháo đặc, tay kia cầm cục đường đen, ăn hết tô cháo, gặm hết cục đường là ra đồng. Mặt trời cao bằng ngọn sào là đã gánh xong hơn trăm đôi nước. Công việc nông gia suốt ngày nặng nhọc, đêm về kê lưng lên phản, đập đập, xoa xoa hai bàn chân ba cái, lăn ra là ngủ thẳng giấc. Dinh dưỡng như thế không thể gọi là đầy đủ, nhưng chu kỳ xả, nạp năng lượng rất điều hoà, nạp vừa đủ, xả hết.

Con người hiện đại ăn uống đầy đủ không thiếu thứ gì. Công việc chủ yếu “tay cầm bút, chân đút gầm bàn”: đọc email này tí, trả lời điện thoại kia chút, xong ngồi soạn đôi ba trang tài liệu. Loay hoay cuối ngày về đi nhậu hết có một con ba ba hầm thuốc bắc, lúc nào cũng ăn ăn, uống uống. Bản chất giống như cục pin bị sạc nhồi, ai có điện thoại chai pin sẽ hiểu, nhìn lúc nào cũng đầy: 90 ~ 100%, nhưng thực chất xả hết chẳng được bao nhiêu.

Lại nói, tất cả tội lỗi là ở ông Kim Dung, tác giả các truyện chưởng, người cổ xuý cho cái niềm tin rằng có một nhân vật võ công nào đó, nhờ một duyên may nào đó, ăn được một loại nhân sâm, tuyết liên ngàn năm vô cùng quý giá nào đó, nên công lực tăng lên vô hạn. Thế nên đến tận bây giờ nhiều người Việt vẫn nghĩ không cần phải khổ công tập luyện gì sất, chỉ cần ngồi một chỗ, mua về, ăn vào là tập tức có được năng lực đó… 😀😀

Leave a Reply