sound of silence

gủ một đêm thức dậy, nhận ra mọi thứ rồi cũng sẽ y như cũ, chả khác gì! Như cái thời VN chưa có gì, chưa có di động, chưa internet, về bản chất không ổn, nhưng ít ra nó không có phương tiện để nhân rộng. Đến khi có internet rồi, con đen dùng nó vào việc học tập thì ít, mà chat chit, gái gú thì nhiều! Tiếp theo đó thì mọi người biết rồi, các hội nhóm lưu manh, lừa bịp, bài bạc, cá độ, đĩ điếm cứ thay nhau mọc ra trên net như nấm sau mưa. Sau khi rửng mỡ chán chê, chúng nó sẽ bắt đầu bày trò xỉa xói nhau trên net, tôi là như thế này, anh là như thế kia, đủ trò đấu tố, ghen ghét, lưu manh lặt vặt. Và sau khi đã la liếm chán chê, chúng nó sẽ học cách tỏ ra trí thức, cũng nghe nhạc, cũng đọc sách (nói xin lỗi, ngó qua đọc sách gì, nghe nhạc gì là biết cũng chỉ như “con khỉ mặc áo”).

Tại sao lại như vậy!? Tại vì công nghệ phát triển mà con người thì không! Công nghệ tạo ra những cái tâm “vọng động”, cho họ cơ hội để trở thành “một người khác”, trong chốc lát trở thành bất kỳ điều gì mà họ muốn, cũng là một kiểu “ngáo”. Chứ thực sự, “cái tôi” bên trong không hề thay đổi, “cái tôi” chỉ được nuông chiều, chứ không được rèn luyện. Thiếu những giá trị dẫn đường, những mục tiêu hướng thượng, thiếu xây dựng và chia xẻ giá trị giữa người với người, thì có loay hoay cỡ nào, rồi cũng trở thành một kiểu “trò chơi con mực” mà thôi, không hơn! Ấy, mà nói “giá trị, tư tưởng”, đừng vội đem sách “triết” ra đọc nhé! Chuyện đơn giản chỉ là sự phát triển của mỗi cá nhân, là nhìn vào bên trong và tự vấn bản thân ấy, đừng vội ra ngoài mua sách, không có “tự vấn”, đọc làm màu vô ích!

Hello darkness, my old friend, I’ve come to talk with you again. Because a vision softly creeping, left its seeds while I was sleeping. And the vision that was planted in my brain still remains within the sound of silence… And the people bowed and prayed, to the neon god they made…

first & original

irst-hand-knowledge – kiến thức trực tiếp: tự biết một chuyện gì đó bằng chính bản thân mình, càng trực tiếp càng tốt. Không nghe qua người thứ 3, thứ 4… thứ n: ah, thằng A là như thế này, con B là như thế kia. Khi kiến thức trực tiếp không thể có thì nên giữ thái độ trung dung!

Original thoughts – suy nghĩ tự thân: phát ngôn bằng chính suy nghĩ của bản thân, hạn chế copy lại từ nguồn khác! Riêng việc tự suy nghĩ, tự phát ngôn là đã cho thấy cá nhân có sự vận động bên trong, có tư duy và lý tính riêng, chứ không phải đơn giản chỉ là 1 cái máy photocopy!

Hai cái này, 1 đầu vào, 1 đầu ra, có liên quan chặt chẽ với nhau, tuy 2 mà 1, tuy 1 mà 2. Người không biết giá trị của “first-hand-knowledge” sẽ chỉ la liếm chuyện thiên hạ, bản thân không có sự phân tích, chọn lọc bên trong. Mà ngành Computer Science có câu: GIGO – garbage in, garbage out, thứ bỏ vào là rác, thì thứ lấy ra cũng sẽ chỉ là rác! “Original thought”: bản thân hiểu mới là việc quan trọng, tự suy nghĩ, tự viết ra được mới là việc quan trọng, copy lại lời người khác không có giá trị phát triển cá nhân!

Chúng ta đang sống trong 1 thời đại suy đồi, sự vô minh của con người ngày càng lớn! Nhân danh cái tào lao gọi là trí tuệ nhân tạo, hoang tưởng có thể hiểu và kiểm soát được nội dung, suy nghĩ của con người, đó chỉ là nguỵ biện để che dấu lý do thực là tối ưu hoá “lợi nhuận”. Việc đơn giản, có thể làm được ngay, mà cứ mãi lần lữa không chịu làm, đó là hoàn thiện các cơ cấu kỹ thuật, nền tảng pháp lý, làm sao để bảo đảm được 2 yếu tố: first & original, hay nói cách khác là tính… “chính danh”!

giãn cách, 33

thanhnien.vn – Tạp chí TIME đăng ảnh Mark Zuckerberg, kêu gọi ‘xóa Facebook’

Làm nhớ đến 1 công án Thiền tông kinh điển: Nếu như cái xe bò không chạy, thì ông đánh cái xe, hay đánh con bò!? 😅

ho dù công nghệ phát triển tới cỡ nào đi nữa, thì các sân chơi MXH như hiện tại, hiện nguyên hình như cõi hồng hoang, nguyên thuỷ, như thời còn là vượn người vậy! Trong các vấn đề nó đẻ ra, thì big-data, thao túng dữ liệu người dùng vẫn là chuyện nhỏ, những chuyện lớn hơn như tính chính danh, tin giả, bắt nạt xã hội, quảng cáo, lừa đảo và gây ảnh hưởng mới là những vấn đề lớn! Ở tầm vĩ mô, có thể ví dụ vài cá nhân nào đó đưa tin giả, được hỗ trợ bởi một số cty ở VN, các cty này có cty mẹ ở Hồng Kông, đến lượt cty mẹ này do Hoa Nam tình báo giật dây! Một ví dụ khác, một tay ‘oligarch’ Nga, thông qua mạng lưới chân rết chằng chịt, chi tiền tạo quảng cáo và tin giả để tìm cách ảnh hưởng kết quả bầu cử Mỹ! Nói chuyện vĩ mô nó xa xôi quá, giờ quay lại chuyện vi mô ở ngay VN.

Hiện có khá nhiều nhóm lưu manh giang hồ (thường là cho vay nặng lãi, hay lô đề) cũng lập nhóm “Từ thiện” trên MXH, cũng đi phát vài tạ gạo, vài chục thùng mì (có bao nhiêu tiền đâu), tạo ra cái vỏ bọc lương thiện, tử tế như thế! Bà con chỉ biết ảo thôi, chứ có hiểu éo cuộc sống thực chúng nó toàn những thứ đầu trộm đuôi cướp thế nào đâu, có tới tận nơi xem tận mặt, hiểu rõ sự việc thế nào đâu?! Chính MXH đã dạy chúng nó những chiêu trò như thế. Kinh nhất hiện nay là các nhóm tự xưng “hiệp sĩ”, luôn rình mò, luôn “biết rồi”, luôn ra vẻ ta đây vì “việc nghĩa”, can thiệp chuyện “bao đồng”, trên Face vẽ bao nhiêu chuyện “tốt đẹp”, thực chất, chúng nó sống bằng cách tống tiền cá nhân & doanh nghiệp! MXH giúp cho tội phạm xây dựng thêm vài bộ mặt, trong số muôn ngàn khuôn mặt của chúng!

Nên XH càng phát triển, mà bản chất mông muội của con người chỉ càng trầm trọng thêm mà thôi! Ngày xưa thời của báo in, giấy viết, tin giả cũng có nhưng ít, và hạn chế, toà báo mà đưa tin sai, người ta còn biết chỗ mà đến ném cà chua, trứng thối để phản đối! Giờ 1 thằng ku lưu manh bá vơ, núp đâu trên núi, không ai biết nó là ai, mà vẫn có thể tác động đến con người và xã hội được! Nên chuyện này (sự vụ của Facebook), tôi đoán mới chỉ là khởi đầu mà thôi! Công bằng mà nói, Face chỉ là cái chợ để người ta buôn dưa lê, cái xấu của MXH là cái xấu chung của con người, chả của riêng gì Face! Rồi phương Tây cũng sẽ nhận ra, “tự do ngôn luận” vẫn có quá nhiều mặt trái, vấn đề căn cơ đầu tiên là tính “chính danh” trên MXH, giải quyết được chuyện đó thì mới tính tiếp những chuyện khác!

Nói túm lại, MXH khiến cho đa số quần chúng trở thành “1 con người khác”, riết rồi ko ai quan tâm thực chất là như thế nào nữa, đó mới là cái nguy hại lớn nhất của MXH! Một cái ổ “nhảm nhí”, “dối trá”, “giả danh”, “ảo hoá”, mà chuyện đó chưa quan trọng, quan trọng là con người ta quên mất mình là ai, cái gì là thực, cái gì làm mình hạnh phúc, cái gì có lợi cho sức khoẻ và tâm hồn. Nhất là khi vô số cộng đồng, hội nhóm, tổ chức lưu manh nó ảnh hưởng, phụ thuộc, tác động lẫn nhau, tạo nên 1 cái hệ sinh thái eco-system, tự nó nuôi sống bằng chính những cái “ảo giác” phản ánh qua lại giữa những “não trạng bệnh lý” giống nhau đó! Khi con người ko còn biết mình là ai, ko có mục đích xây dựng cá nhân gì, ko còn khả năng “hướng thiện”, thì tất cả những điều khác xảy ra chỉ là hệ quả tất yếu!

ivermectin

ái vụ Ivermectin đứng từ góc độ “kỹ thuật tin giả”, có nhiều điểm rất đáng phân tích! Phải gọi là “kỹ thuật tin giả” vì nó đã được “lý luận hoá” thành bài bản, làm sao để kích động đám đông một cách hiệu quả! Điều đầu tiên phải nói là Covid-19 là một chứng bệnh rất phù hợp với tin giả, nhiều trường hợp tự hồi phục mà không cần thuốc men gì! Trong cái bối cảnh ấy, quăng bất kỳ thứ thuốc gì ra cũng “trị được bệnh” cả! Điều đầu tiên là nó đánh vào tâm lý đám đông, “gán nhãn thuộc tính”, à, ta biết rồi, thằng A là như thế này, sự việc B là có tính chất kia!

Ở một thời đại mà thông tin tuôn ào ạt từng giây từng phút như thế, chỉ cần có dòng chảy thông tin thôi, chẳng cần chứng cứ, cũng có thể điều khiển đám đông! Mà thông tin đúng, ví dụ như thuốc trị bệnh, thì cần nhiều tháng, nhiều năm mới đi đến một kết luận đơn giản và chính xác được, còn tin giả thì nó tuôn ra từ giờ này sang giờ khác! Quần chúng nó có cái nhu cầu “tha thiết, ngắt ngoải” phải thoả mãn, luôn luôn đánh giá, luôn luôn xếp hạng, luôn luôn phải “gán nhãn thuộc tính”, luôn luôn “ta biết”, không có mấy người giữ được cái tâm “KHÔNG”.

Nên đám tạo tin giả lâu lâu nó sẽ quăng ra một cái tin bá vơ, không ai có thể chứng minh được, cũng như không ai có thể phản bác được ngay lập tức! Cụ thể như trong trường hợp Ivermectin, nó xài “dữ liệu” từ một “bài báo khoa học” đã được xếp loại là “data-manipulation, thao túng, chỉnh sửa dữ liệu” và đã bị rút không cho đăng nữa! Chỉ cần một khởi đầu như thế thôi, là đã có thể nghi ngờ, bác bỏ toàn bộ những bước tiếp theo rồi! Mà xem xét những bước tiếp theo, toàn là những “chứng cứ” tham chiếu lòng vòng, tự nó “chứng minh, hỗ trợ” cho nhau!

Cái tâm thức đám đông, nó đã bị đào luyện bởi luồng thông tin, bởi mạng xã hội! Vì họ đã bị biến thành những người tiêu thụ – consumer thông tin! Và đám tung tin giả là đám lướt sóng cái nhu cầu này! Làm sao phải sản xuất ra càng nhiều sản phẩm thông tin càng tốt, thật giả không quan trọng, cứ phải nóng hổi, sốt dẻo là được! Đặt tít phải kích động cho người này ghen ghét người kia, như thế mới dễ tạo sóng gió! Phải kêu gọi thuộc tính bầy đàn, đánh vào cái tôi, người SG là như thế này, VN là như thế kia, cho họ một cái đám đông để bám víu vào đó!

Nên nói thật, nói mang tiếng ác, em mong dịch bệnh kéo dài thêm, để mà bà con đóng cửa sám hối. Mà em cũng thừa biết là chừng đó hoàn toàn không đủ để thay đổi được gì, bẵng đi vài tuần đâu lại vào đấy! Và em từng thấy, nhiều ông già 60, 70 tuổi, nhiều vị học hành Tiến sư, Giáo sĩ cao vòi vọi, vẫn bị một thằng ku lưu manh bá vơ kích động, lừa gạt như thường! Mà thằng ku lưu manh này nó học hành đâu chỉ lớp 2, lớp 3, lại nghiện hàng đá, thế mới đau! Nói tới nói lui, “cái-tôi vô-minh” là điều rất rất khó thay đổi, trong trường hợp VN xem như vô vọng!

giãn cách, 32

m là em bắt bẻ từng từ một, dịch “sailing” thành “đi chèo thuyền” là sai hoàn toàn, dù là chi tiết nhỏ, nhưng nó nói lên chất lượng của người dịch! Zuck làm gì có cửa đi chèo thuyền (chèo thật sự vô cùng physically-demanding), gầy yếu như ông ta thì chỉ chơi thuyền buồm chút xíu để ra vẻ và quảng cáo thôi! Mà cái lỗi sai này có tính hệ thống, cả chục bài tiếng Việt nội dung tuy khác nhau, nhưng đều sai cùng 1 kiểu như thế, chứng tỏ chúng đều dùng “dịch máy” (như Google translate) như nhau cả!

Nói gì thì nói, Facebook và các phương tiện truyền thông giải trí hiện đại đang cổ vũ cho những thị hiếu thẩm mĩ lệch lạc, khuôn mặt đơ cứng, chỉnh sửa quá đà… tại sao như thế!? Tóm gọn trong 1 chữ: “vận động”, vận động thể hiện nét đẹp con người, khi đó, người ta sẽ nhận ra rằng “đẹp” cũng đồng thời là “không hoàn hảo”! Khi không “vận động” nữa thì tất cả thu bé lại trong 1 chữ “thần thái”, 1 bức tranh xơ cứng để khoe Facebook, càng lậm vào đó, càng đi sâu vào con đường bệnh hoạn (vừa bệnh và vừa hoạn)! 😃

Mà vận động, người bình thường cần sức khoẻ, cần tinh thần sảng khoái. Còn “vận động” với các diễn viên, người làm phim ảnh, giải trí… thì cần tài năng. Mà tài năng thì, nói thẳng ra, chúng nó… làm éo gì có, nên cứ đi mãi vào những mẫu hình lảm nhảm, rẻ tiền, những kiểu cách bệnh hoạn, cố thuyết phục đám khán giả ngu ngốc rằng như thế nó mới “thần thái”, mới “thời thượng”. Cũng như nhạc vậy, làm nhạc phải có “cảm xúc, tài năng và sáng tạo”, đừng đem ba cái “Cháu lên 3” mà gọi là nghệ thuật!

Phương Tây, đương nhiên là những người nhận thức vấn đề sớm nhất! Tổ tiên họ, những người từng lên giàn hoả thiêu để bảo vệ chân lý “trái đất tròn”, những người từng đi vòng quanh trái đất, những kẻ đi săn cá voi hàng trăm tấn, họ dĩ nhiên sẽ nhận ra mặt trái của MXH và truyền thông! Chỉ những nước như TQ, VN, Hàn, Đài… mới thực sự rất cần sự can thiệp của chính quyền để đề phòng xu hướng quá đà, tạo ra những thị hiếu lệch lạc, bệnh hoạn, chăn dắt “vật nuôi” để phục vụ cho mục đích lợi nhuận!

giãn cách, 31

hấy gì qua vụ này? Những loại như “cậu IT” này em gặp vô số… nghiện & ngáo, ngôn từ rất chi là “self-assurance”, nói giống như đúng rồi luôn! Dĩ nhiên, sự rình mò của chúng cũng lòi ra được 1 số vấn đề, XH cũng có người làm sai chứ không phải là không! Sai tới đâu, thì xử tới đó! Nhưng cũng có 1 số người không liên quan gì cũng bị dính vào đám này. Thậm chí có 1 số bị đe doạ phải phải làm theo, một số bị xúi dục, kích động! Bằng vào vốn văn hoá, học vấn của mấy ku này thì chúng cũng chỉ thấy được những chuyện chúng nó muốn nhìn thấy mà thôi!

Nói cho đúng là xã hội bây giờ bị lưu manh kích động, xúi dục, đe doạ và chi phối, lại có rất nhiều cấp bậc “lưu manh” có trình độ khác nhau, đan xen vào nhau, làm nên một đống bụi mù như thế, khiến cho bàn dân không biết đâu thật, đâu giả! Dự là chính quyền sẽ xử con “scapegoat – dê tế thần” này để cho êm mọi chuyện… Còn về cá nhân mỗi người, làm sao để ứng phó với sự nhiễu nhương của thời cuộc? Như người ta có nói đó: “Pray, but tie your camel! – Cầu nguyện, nhưng buộc con lạc đà lại trước đã! – Có niềm tin, nhưng vẫn phải biết chuẩn bị!” 😃

giãn cách, 30

hơ thì kiểu “cháu lên 3”, nhạc thì kiểu “cháu đi mẫu giáo”, còn hài thì kiểu “cô khen cháu vì cháu không khóc nhè”! Em dùng từ “ngô nghê, trì độn” là vẫn còn rất nhẹ! 😢 Thế nhưng lại rất liều lĩnh, vì đã có những bầu – show chỉ bài cho diễn, cứ như thế khoác lên cái mẽ học thức, nghệ sĩ, cũng thơ ca nhạc hoạ như ai!

giãn cách, 29

ý luận nhị nguyên trắng đen là điểm yếu cố hữu trong cách suy nghĩ của con người, đặc biệt nghiêm trọng với người Việt. Thế nên họ rất dễ mắc vào cách suy nghĩ cứng nhắc, máy móc, những logic hình thức, đặc biệt là cũng chính vì đó nên dễ bị lừa gạt, lợi dụng. Như thế nào là lý luận nhị nguyên, câu chuyện nảy sinh từ tranh luận của tôi với 1 người bạn về cúm mùa (ở đây không nhằm phê phán ai, vì ai cũng có thể mắc vào những lỗi như thế).

Ví dụ 1: gọi là cúm mùa là vì nó trở nặng trong mùa đông, giảm đi trong mùa hè! Nên 1 số người lý luận loanh quanh 1 lúc, câu chuyện nó trở thành: cúm mùa chỉ có trong mùa đông, không có trong mùa hè, vậy nguồn cúm mùa ở đâu ra, chính là “trời giáng ôn dịch” xuống loài người rồi! Chuyện này rất đơn giản, thực ra cúm mùa lây quanh năm, kể cả mùa hè, khác chăng là ở các nước ôn đới, cúm mùa trở nên mạnh hơn vào mùa đông hơn, thế thôi!

Ví dụ 2: nghệ sĩ nuôi khán giả hay khán giả nuôi nghệ sĩ!? Mọi hoạt động kinh tế nó đều là “xoay vòng”, nếu tự cung, tự cấp, tự sản xuất, tự tiêu thụ thì … đâu có gọi là kinh tế! Chính vì bản chất của mọi hoạt động kinh tế đều là “quần vòng” như thế, nên dùng cái chữ “kinh tế quần vòng”, nó gần như là vô nghĩa! Vậy thì ai nuôi ai? Cách đặt vấn đề như thế là đám lưu manh lợi dụng điểm yếu tư duy để kích động dư luận, kích động ghen ghét vụn vặt!

Ví dụ 3: phim ảnh tạo ra tội phạm, hay phim ảnh chỉ phản ánh 1 thực tế nhiều tội phạm!? Hỏi điều này nó cũng giống như hỏi: tại sao giọt nước biển có vị mặn, đâu phải chỉ có 1 giọt nước biển mặn đâu, cả cái biển nó mặn đấy chứ! Thực tế hay phim ảnh, đều là những tấm gương phản chiếu lẫn nhau, phản chiếu qua lại “vô hạn” lần, thực tế nào thì phim ảnh đó và ngược lại, thế thôi, ở đây, đâu là “con gà”, đâu là “quả trứng”, đâu là “nhân”, đâu là “quả”?

Chỉ cần mở 1 trang báo hàng ngày ra, đọc vài cái tựa là phát hiện ra vô số kiểu logic trắng đen nhị nguyên này! Thực tế mọi vận động trong cuộc sống luôn có 1 chiều thời gian, cố tình bỏ quên cái chiều này là biến thành những khái niệm “trắng / đen” chết, xa rời thực tế! Chính vì cái “lỗi tư duy” này của người Việt mà họ rất dễ bị lợi dụng, luôn bị đẩy vào các tranh luận nhảm nhí, bị kích động bởi những thứ như “con gà hay quả trứng có trước”.

Đám lưu manh thì lợi dụng triệt để điều này, bỏ cái chiều thời gian đi, đảo ngược trình tự, biến thành 1 sự việc khác hẳn! Thêm một ví dụ khác gần đây trên báo là “zero-covid hay là sống-chung-với-dịch”, vì nó đã thành cái bệnh tư duy cố hữu rồi, nên vẫn cứ phải vin vào đó! Làm sao để sửa bệnh tư duy nhị nguyên trắng đen? Theo tôi bước đầu tiên là… chơi thể thao nhiều, tập thể dục thật nhiều, cảm nhận dòng chảy của thời gian, của vận động! 😃

ngáo, 2

gáo, từ này đã trở thành tiếng Việt chính thống nhiều năm nay, nhưng như thế nào là ngáo!? Một ku lưu manh dùng hàng đá, nó khiến cho: động tác dứt khoát, miệng nói tay làm, kể chuyện như đúng rồi luôn, hết sức thuyết phục! Một con điếm ghẻ, diễn 1 vở kịch đầy nước mắt, động tác điệu bộ cũng rất là thảm thiết, có như thế mới gạt được người xem! Các bạn phải chứng kiến tất cả những cảnh đó rồi, thì mới hiểu, như thế nào là ngáo!

“Ngáo”, tức là 1 tác động “chemical – hoá học”, đúng chữ “chemical” thường dùng trong bình luận phim ảnh hiện tại! Cái chemical này có thể là hoá chất trực tiếp, các loại hàng đá, ma tuý, chất gây nghiện! Nhưng chemical này cũng có thể là dạng “ma tuý ảo”, các clip đạo lý, lưu manh dạy đời đầy rẫy trên mạng! Cứ tiêm nhiễm ngày này sang tháng khác, nó có tác động rất lớn đối với người xem, nhất là đám trẻ, kinh nghiệm sống không có!

“Ngáo” hay “Chemical” thể hiện 1 cái nội hàm bên trong, dùng một biện pháp kích thích nhân tạo, để truyền tải 1 thứ kịch bản nhảm nhí, những thứ “đạo lý” rẻ tiền, những trò “tiểu xảo” thô thiển, mục đích là làm sao phải tạo được ấn tượng và thuyết phục người xem một cách nhanh chóng nhất! Dần dà, nó tạo nên 1 lớp người cái gì cũng muốn “thoả mãn ngay lập tức”, cái gì cũng “diễn như đúng rồi”, cái gì cũng mang tính chất “thể hiện”!

Càng lậm vào “văn hoá ngáo”, chúng ta càng xa rời những tính cách đã giúp con người tồn tại qua dông bão, đó là tính resilience – kiên cường: phải biết chất vấn nguồn thông tin, phải biết hoài nghi các giá trị, phải có năng lực phân định thật – giả, phải có bản lĩnh vượt qua những thứ “dễ dãi, ăn liền, rẻ tiền”! Đã qua rồi cái thời diễn viên truyền đi những thông điệp, nội dung sống thực sự, “diễn viên” bây giờ phần lớn cũng chỉ “ngáo” mà thôi!

Nói thì dễ nhưng giải quyết không dễ! Tại sao “ngáo” vẫn tồn tại, lan truyền rộng rãi trên MXH?! Cũng như nuôi heo, các nhãn hàng, thương hiệu nuôi 1 đội quân “ngáo”, dễ kích động mới dễ bán hàng! Các thế lực xã hội xài “ngáo” như 1 cách tác động đám đông, kiểu như “ông vua” phải có “thằng hề” đi theo! Các thế lực chính trị xài “ngáo” như 1 cách tác động địa chính trị, có ai còn nhớ “Chiến tranh nha phiến” bản chất thực sự là gì không nhỉ?!

ngáo, 1

iết tiếp cái dấu “ba chấm” năm trước (nhìn cũng có vẻ xinh đẹp, học thức) nhưng… ngáo! Chiêu của đám vớ vẩn là tìm cách lôi kéo mọi người vào những cái “empty talk”, nào là “trít học”, nào là “tác gia”, đánh vào cái tôi hình thức không có nội dung! Kiểu đám bolero tự phong mình là “trít gia”, tìm cách kích động cái “tôi” của mọi người!

Ở 1 góc độ nào đó, cũng hệt như đám móc túi ngoài chợ, khi chúng nó “empty talk”, nói năng tào lao ko có nội dung gì, thì mình phải đề phòng chúng nó đánh lạc hướng để ăn cắp cái gì đó! Chúng nó đang cố ăn cắp cái “tính KHÔNG” đấy! Chả cần phải “gia”, “sĩ”, “thủ”, chỉ cần là 1 người bình thường, không chấp vào bất kỳ 1 cái danh từ nào!

Ở 1 suy nghĩ khác, nhưng mà cũng khó nhỉ?! Dùng cái tâm trống rỗng đối diện với đám đông, với một núi từ ngữ hoang đường, làm được không? Nói chả khác gì Giả Bảo Ngọc: trần trùi trụi đi về không vướng víu!? Buổi sáng thời dịch bệnh, dịp tốt trời cho, để tự quán chiếu bản thân, rũ bỏ bớt nhiễu loạn, tạp niệm, để tự thấy rõ chính mình!

giãn cách, 28

rên phố xảy ra một đám cháy cực lớn, mà ku phóng viên tin tức thì đang nghỉ ốm, toà soạn bèn cử ku phóng viên showbiz đi tường thuật thay, bài đăng lên như sau: trên phông nền ánh lửa đỏ hồng rực rỡ, vị phu nhân chủ nhà bước ra, trong bộ váy ngủ sang trọng, thật là yểu điệu và thướt tha, tóc tai rối bời, ướt đẫm vì nước, anh lính cứu hoả nhẹ nhàng dìu một bên, đúng là một cảnh tượng huy hoàng, lộng lẫy, khiến cảm động lòng người… 😅

giãn cách, 27

m là có thái độ nước đôi, 2 mặt… Một là, nhờ có các tố cáo của “chị Hằng”, ấy thế nên mới lòi ra được muôn nghìn mặt gian dối, lưu manh của xã hội. Việc này tốt, nên phát huy, có như thế, cái gian, cái ác nó mới lộ mặt ra!

Mặt khác, như em từng nói, con người ta chỉ thấy cái người ta muốn thấy, nên bằng vào cái cách “rình mò” như chị hay làm, bằng vào cái “phông văn hoá” của chị, thì chị cũng sẽ chỉ nhìn thấy điều chị muốn nhìn thấy mà thôi!

giãn cách, 24

em để thấy rằng ai còn thở được đã là hạnh phúc! Xem để hiểu rằng “thiện”, “tâm” nó luôn luôn bình thường và thầm lặng chứ éo có oang oang như “BS. Khoa”! 😢😢 Phần lớn những gì oang oang trên MXH, nào là “thiện nguyện”, nào là “từ tâm” đều là lừa đảo! Nên nhân dịp này triệt để thanh lọc XH cho nó sạch bớt, tất cả những thể loại giả mạo, lừa đảo, âm mưu, lưu manh, đĩ điếm, rất nhiều thể loại tinh vi và có hệ thống, có tổ chức chứ éo đùa!

giãn cách, 21

uổi sáng bình yên tương đối thời dịch bệnh, vẫn có đầy đủ tô – ly – điếu – tờ (tô bún, ly cafe, điếu thuốc và tờ báo)… Đương nhiên, thời giờ là báo điện tử, tạm chia làm 2 loại: Tin tức và Sự thật! Trong Tin tức không có Sự thật, trong Sự thật thì không có Tin tức! 🙂

Sau nhà, chim hót líu lo, khu tôi ở ven sông, cây xanh còn nhiều, chim chóc vô số, các loại chim sâu, sẻ, sáo, bồ câu, bói cá, cò, quạ, bìm bịp, etc… tất cả làm nên 1 bản hoà ca nhộn nhịp, rộn ràng vào buổi sáng, nghe êm tai, có sinh khí hơn các loại tin trên báo! 😢

giãn cách, 19

hế tại sao showbiz lại cổ xúy cho xu hướng ẻo lả, unisex, đam mỹ, pede…!? Ngoài thị hiếu thẩm mỹ, giới tính lệch lạc, rẻ tiền ra, mục đích là tạo ra một thế giới quan “phẳng”, mọi thứ giống nhau, không có sự khác biệt, tạo ra những gu thẩm mỹ nhàn nhạt, cào bằng những khác biệt về phong cách, về tâm hồn vốn dĩ đã là điều tự nhiên, như thế mới dễ thuyết phục, dễ bán hàng! Chấm xuống hàng!

Tạo ra một thế giới tiêu dùng, trong đó con người cũng chỉ là một dạng hàng hoá! Kiểu giống như nuôi gà công nghiệp, thức ăn ngày càng phải AI, big-data, deep-learning…! Nuôi bằng nhiều loại thức ăn khác nhau thì chi phí vừa cao, vừa khó, phải customize, phải dày công nghiên cứu sự khác biệt! Phải làm sao để chỉ phải xài một loại thức ăn thôi, cho nó vừa rẻ, vừa dễ! Ba chấm xuống hàng!

giãn cách, 18

m nói người Việt mà, thảy cho cục cxx là nó bu vào, ruồi nhặng bay lung tung, có nhiều cái còn giả 4, 5 cấp liên tiếp kia! Đừng bảo em gay gắt, phải “nhận chân” bản tính của phần đông người Việt, nó là như thế! 😢 Tâm thức, ý thức như kiểu thời Trung cổ, trở thành vùng đất màu mỡ cho tội phạm lợi dụng, chúng dựng lên nhưng hệ thống thông tin giả hàng chục cấp, kéo dài hàng chục năm, lôi kéo hàng ngàn người tham gia, tạo nên một “hệ sinh thái” vòng tròn, tự nó nuôi chính nó!

Trong nhiều tình huống cuộc sống, điều đúng đắn nhất một người có thể làm là nói: tôi không biết! Đừng để bị cái ảo tưởng phải “hiểu biết”, phải “knowledgeable & informative” đánh lừa! Không nhất thiết cái gì cũng phải biết, cái gì biết thì nói biết, cái gì không thì nói là không, giữ cho cái “tâm” trung dung, chiết trung, không nhiễu loạn, như thế mới có thể nhìn thấy sự thật! Cái tính “KHÔNG” của nhà Phật này, nói vậy mà siêu khó, phải có công phu hàm dưỡng và bản lĩnh lớn mới đạt đến được!

giãn cách, 16

rung Quốc khiếp thật, từ Alibaba cho đến… 40 tên cướp, nhẹ thì bảo là: anh nên quy ẩn, về đóng cửa suy nghĩ 1 thời gian, hoặc chăm làm từ thiện hơn, nặng thì ra tay “phong sát”, rút tên, xoá hình ảnh, không loại trừ một ai! Nhiều bà con theo kiểu phương Tây bảo: việc gì cũng đã có toà án phân xử, không nên “phong sát” như thế! Họ quên một điều căn bản, khác biệt văn hoá Đông – Tây là rất lớn!

Ở đâu cũng có người này người kia, XH phương Tây cũng đầy scandal chứ không phải là không! Nhưng văn hoá phương Tây ở 1 tầm cao hơn hẳn, cơ hội cho đám “vừa bất lương, vừa bất tài” trở thành nghệ sĩ có tiếng nói hầu như không có, anh nào kém, quần chúng đào thải ngay! Văn hoá phương Tây khai sáng mạnh bạo, họ đi xuống biển lên trời, chứ không ở nhà coi Idol, thần tượng các kiểu!

giãn cách, 15

aka, dù có nhí nhảnh, sinh động cách mấy, mà đầu óc không có tư tưởng thành hình, không có phương châm sống rõ ràng, không có định tuệ tự thân, thì lên đường vẫn là lên đường thôi! Giải trí chưa phải là nghệ thuật, mà nghệ thuật chưa phải là trường tại! Chẳng riêng gì ở TQ, ngay ở VN, văn chương của Kim Dung, Quỳnh Dao vẫn chưa được xem là hạng nhất…

Thì nói gì đến các thể loại ngôn tình, đam mỹ, tiên hiệp, etc…!? Lâu lâu phải gõ đầu một cái thật mạnh, cho nó tỉnh ra! Khi Tào Tháo làm thơ: Đối tửu đương ca, Nhân sinh kỷ hà… ông ta hẳn sẽ tức tối lắm, nếu biết nó được cóp lại trong một bộ phim giải trí tầm tầm như HCCC! Nghĩ mà giật mình, vậy các thể loại còn chưa bằng được như HCCC đầy rẫy ở VN phải làm sao? 🙂

Văn hoá không phải là ba cái thứ rẻ tiền hú hét, chiêu trò, giả pede, giả gái, giả tiếng, chọc lét gây cười… riết rồi đám trẻ nghĩ rằng cuộc sống chỉ có bao nhiêu đó thật! Ở khoản này, TQ làm rất tốt, phim ảnh TQ có nhiều mảng có nội dung thâm hậu, có chiều sâu, thay thế được cho văn hoá giải trí rẻ tiền! Ở VN, nếu mà thanh lọc hết là sẽ bớt đi nhiều nhiều lắm, nhẹ cả người ấy! 🙂

giãn cách, 14

Ta nhắm mắt để thời gian trên mí,
Chở thuyền hồn qua những bến bờ xa…

ồi đó, những năm cuối 9x… bắt đầu có internet, nhưng nó quá “quý giá”, hầu như chỉ dùng vào việc download tài liệu học tập, mà tài liệu ngành Computer Science thì bạt ngàn, như các lĩnh vực xử lý văn bản, xử lý hình ảnh, hàng đêm ngồi nhìn tốc độ download 3 ~ 7 Kbit/sec, cái thời vẫn còn PostScript, PDF vẫn còn chưa phổ biến, ấy thế mà gom góp được nhiều GB tài liệu, đêm nào cũng thức khuya chờ mạng nhanh!

Bẵng đi vài năm, qua thiên niên kỷ mới, internet nhanh lên được một tí, bà con hứng khởi với phong trào chát, chít xuyên đêm, mình vẫn không quan tâm. Đến giờ vẫn chưa biết cái giao diện trình chat mIRC hay cách xài nó như thế nào! Bạn bè thì nhờ mIRC mà xuất hiện rất nhiều những mối tình xuyên Việt, chàng và nàng chờ đến tối ra ngồi hóng nhau trên net! 😃 “/me” vẫn không quan tâm, thú gì ba cái thứ mạng, miết, chát chít vớ vẩn!

Nhờ chuyên tâm như thế mà học được nhiều, mới biết các GS TS VN cũng sai và lạc hậu vô kể! Có rất nhiều thứ căn bản cần phải quan tâm và học hỏi kỹ càng, nhiều khi tôi thấy, coder bây giờ nhiều người còn không phân biệt được “cross product” với “dot product”, tích vô hướng và tích hữu hướng! Nên không thể gọi là biết nhiều về Khoa học máy tính, nhưng cũng có chút tự hào, kỹ năng code của bản thân cũng thuộc loại có hạng!

Bẵng đi vài năm nữa… rồi xuất hiện Facebook! Thực ra thì cũng chẳng quan tâm lắm đâu, chỉ là một cái công cụ thôi mà! Có một thời gian dài hơn 6, 7 năm còn không dùng đến Face, tự đóng, tự chơi thuyền, chẳng cần phải khoe, chẳng cần ai phải biết đến! Đến tận giờ vẫn cho là Facebook chỉ là nơi để tìm hiểu kiến thức, không phải là nơi để khoe! Thế nhưng, cũng có lúc “lậm” vào với con quái vật này, mất rất nhiều thời gian với nó!

Rút cuộc thì suy nghĩ của bản thân quan trọng, hay những ý kiến “đẽo cày giữa đường” quan trọng!? Con người sống bằng ánh mắt của người khác, hay sống với những tiêu chuẩn của riêng bản thân? Chính con quái vật Facebook này đẻ ra những thế hệ “vong bản”, cái gì cũng “biết”, cái gì cũng “đúng”… chỉ là không tự biết chính mình! Nhưng, cũng giống như kinh Phật có nói: nếu như ta không vào địa ngục, thì ai sẽ vào… 😃

giãn cách, 13

ách mà đọc 10 trang 1 phút! 😮 😮 Kể cả là trang A5, A6 đi nữa cũng không đọc nổi, và đọc như vậy không lưu lại được cái gì, cũng giống như nước chảy lá khoai mà thôi! “Nhà tiên tri Vanga và vũ trụ huyền bí”, “Đọc vị bất kỳ ai”, cái CỨT gì thế!? Văn hoá đọc CCC! Mịa, cái thời mà sách vở cũng toàn ba thứ hàng chợ, tạp nham, hạ cấp, vớ vẩn khoác vẻ trí thức, đạo mạo! Giọng điệu của một thằng “con buôn, bán giấy lộn” rẻ tiền chính hiệu! 😢😢

Nên đúng là phải sợ cái mạng xã hội, người ta tìm cách chứng minh sự hiện diện của mình, bằng những cách ngu nhất có thể! Mà thường là như thế, thùng rỗng kêu to, còn đúng đắn nó thường giản dị và im lặng! Ví dụ như đám “y tế mạng” giờ khôn lắm, không dám viết sai sự thật vì sợ bị nắm đầu. Có nhiều bài rất khôn, nói nhăng cuội, nhưng nội dung trống rỗng, đọc xong éo hiểu muốn nói gì, lòng vòng không có một tí thông tin nào!

Rồi những đám buôn bán ba cái tào lao là trùm viết những nội dung trống rỗng như vậy. Đọc không có thấy cái gì quá sai đến mức hiển nhiên, phi lý, nhưng cũng chẳng có thông tin gì xài được! Mà nói đến nội dung, ý tưởng, thì đám tào lao đó làm gì có, bố chúng nó cũng không tự nghĩ ra được, vì bại não gia truyền mà! Nên chúng nó chỉ cóp nhặt đâu đó một vài tin giật gân, một số nội dung kiểu “tào lao thiên địa” về xào xáo lại mà thôi!

Đôi lúc nghĩ vẩn vơ, cái con Covid này rất quái đản, một mặt, nó gây tác hại cho kinh tế rất nhiều, nhưng mặt khác, nó không gây hậu quả chết người, hậu quả XH thật thảm khốc như các đại dịch trăm năm trước! Thế nên người dân không sợ, không rút ra được bài học gì, không có gì thay đổi gì, cách suy nghĩ, cách sống! Dịch rồi sẽ qua đi, nhưng XH không tiến bộ được, tiến bộ có chăng là ở phương Tây, chứ như VN rồi cũng y như thế!

Rồi vẫn sẽ tiếp tục sống bằng tin giả, tin bá vơ thất thiệt, bằng những nội dung nhảm nhí, trống rỗng, buôn bán sợ hãi, và lừa gạt nhau, éo có một cái tinh thần nào cho nó sáng sủa! Cái cần thay đổi là tâm tính, phẩm chất con người thì quá khó, người ta cần cái gì đó dễ thôi, ăn liền được! Lên net hóng hớt để thoả mãn cái tôi phán xét, “tôi là một cái gì đó”, hùa theo những trào lưu, ah ta biết rồi, thằng A là như thế này, con B là như thế kia!

Nói gì thì nói, thời gian dịch bệnh là một quãng tĩnh lặng để nhận ra xã hội VN vốn đang bệnh, và thực ra là bệnh trầm kha, kinh niên từ nhiều chục năm nay! Về thể chất thì lên net tìm mua thuốc chống béo phì cho bản thân, rồi chống béo phì cho cả con chó nuôi trong nhà! Về tinh thần thì suốt ngày chỉ hóng hớt toàn mấy cái nhảm nhí, xàm xí! Con người nó yếu đuối từ thể chất cho tới tinh thần, là hậu quả hiển nhiên của cách sống vậy!