16 feet

ó những điều không hẳn là KHKT, nó thuộc về common-sense. Hàng chục năm trước, kayak chế tạo sẵn thường dài 17, 18 feet, nhưng vài năm trở lại đây, đa số các mẫu có trên thị trường đã giảm chiều dài đáng kể, còn 14, 15 feet. Phải mất một thời gian khá lâu, người ta mới nhận ra, với một người bình thường, chèo chậm rãi 4 ~ 6 kmh, thì 17, 18 là quá dài, không phải ai cũng đủ thể lực và sức bền để lợi dụng được chiều dài đó, 14 ~ 15, mặc dù hy sinh tải trọng chút, nhưng chèo thoải mái hơn.

Haiza, nhớ lại những chiếc kayak khổng lồ ở vịnh Hạ Long, hình như là làm theo mẫu của Nga, toàn cho những tay đua Olympic có thể hình 90 ~ 110 kg… Suy nghĩ rất rất nhiều, có lẽ chiếc kế tiếp nên giảm chiều dài từ 17 feet xuống còn cỡ 16… Kể nghe chuyện ngoài lề, đám lưu manh vẫn rêu rao: thằng Xuyên đó ko chèo gì đâu, nó không chèo được nước ngược, nó cứ thả thuyền theo con nước đi 1 đoạn, xong đợi thuỷ triều đổi hướng rồi thả thuyền quay về nhà! Chuyện nghe được, thật 100% !!! 😃 😃

dozuki

hé qua hội chợ triển lãm SECC vì nghĩ là có thứ mình cần, rinh ngay 1 cây “Japanese saw” (dozuki), lưỡi mỏng, răng cắt nằm xen kẽ và ngược so với các loại cưa khác, nên cho vết cắt mỏng, chậm nhưng chính xác, đặc biệt là với các loại gỗ trung bình & mềm. Hardware có thể dùng cho ghe, xuồng, tàu buồm nhiều vô khối, nhìn mà ham…

composite

ôm đó đi mua mấy cây mây (rattan) dài gần 2m, đường kính khoảng 3 ~ 4 cm, và 1 mớ gỗ balsa về làm cái mái chèo Greenland, làm xong đem cân nặng đúng 0.8kg, tính hết cả sợi thuỷ tinh, keo, sơn… (!!!) xài tốt, nhẹ nhàng đến tận giờ! 🙂 Bực mình cái là balsa là loại gỗ khá rẻ, nhưng vì phải nhập khẩu nên giá thành khá đắt! 😞

Nhân tiện giải thích về thuật ngữ “composite”… nhiều năm qua thấy có nhiều quan niệm rất “buồn cười” về composite, ai cũng nói kiểu “biết rồi” nhưng khi đụng tay vào việc thì lại thấy nó ko đúng như cái mình “biết”! Người thì bảo phải là epoxy và ván ép, người thì bảo là polyester và sợi thuỷ tinh, người thì bảo phải lót xơ dừa như kiểu làm vỏ lãi ở miền Tây, etc…

Về nghĩa của từ, “composite” tức nhiều loại vật liệu ghép lại, bê-tông cũng là 1 loại composite: bên trong có sắt để chịu lực xoắn, có hỗn hợp ximăng để chịu lực nén, tức là tìm cách tạo ra loại vật liệu mới có thể “tổng hợp” được các đặc tính của vật liệu thành phần. Theo nghĩa rộng thì ko có giới hạn nào cho composite: keo, sợi thuỷ tinh, sợi carbon, kevlar, xơ dừa, xơ hemp, etc…

Chẳng phải “composite” dịch sang tiếng Việt là “vật liệu tổng hợp” đó sao?! Mặt chữ nó rõ ràng và đơn giản như thế, buồn cười cái là mỗi người căn cứ theo cái mình “biết” hay “học lóm” được ở đâu đó mà “phán”, đã “học lóm” còn “dấu nghề”, ko chịu chỉ ai, đã “dấu nghề” lại còn khăng khăng “như tôi mới đúng”, cuối cùng thành 1 kiểu thầy bói xem voi! 😀

serene – 3, part 31

arious small updates for this Serene – 3 kayak still, I’ve could always found out somethings that could be improved. First, I’ve built a new paddle, a simple one with rattan shaft (sandwiched between 2 thin strips of wood) and slightly larger plywood blades. With lessons learnt from building previous paddles, this one is much stronger, and weights reasonably at exactly 1kg. I’ve also put some 3M reflective tapes on the paddles’ blades, which offer excellent reflection (see 2nd image below).

The electric system is redone, a new solar charge controller, better wirings for easier future changes and upgrades. The controller has 2 USB outputs (5V, 2Amp), which could charge most electronic devices. It also has better protection for the delicate 18650 battery, 6 cells in 2 blocks that totals 20 AmpH of juice! However, I still need to carefully observe the reliability and durability of the whole system, especially in this tropical climate, where temperature is of the upper 30s (Celsius) most of the time.

Once the electric system is tested and proved to be reliable, lots of things could be done based on it! First, I could modify my Garmin device to run directly on the 5V USB output, thus don’t have to use the rechargeable AA batteries anymore, power would be available “all the time”. Second, a LED torch could be also added, which directly use the 12V output from the 3 serially – wired 18650 cells. Lots of things to be experimented until the whole electric – electronics system could be finalized!

new paddle

nother new paddle, almost done. It looks simple enough, but actually it’s not quite so. The paddle shaft is a composite of rattan and wood and is scaffed to an oval shape in cross-section (2.8 x 3.6 cm), which fits my hands perfectly. Rattan is very light and immensely flexible, but it tends to not keeping straight under constant load.

I came up with a solution by “sandwiching” the rattan rod between 2 thin layers of wood (3mm) and some epoxy fillet. Paddle’s blades are plywood (7mm thick) and size is about 540 cm^2. Length is 1.9m, I’ve never found it comfortable with paddles above 2m long, due to my quite narrow shoulder. Final weight is controlled at exactly 1kg! 😀

thứ 6 – phần 1

hưa biết đặt tên gì, tạm thời đặt là “Thứ Sáu” 😀, cũng chưa xác định lúc nào sẽ khởi công. Cứ thiết kế, chỉnh sửa dần dần, làm mỗi lúc 1 ít, tùy theo thời gian rảnh. Chiếc kayak này sẽ không có thay đổi gì lớn, căn bản là chiếc Serene – 3 cải tiến thêm mà thôi.

Cho những người xài phần mềm Free!Ship: app này đã discontinue, ai muốn dùng tiếp có thể nâng cấp lên DelftShip (của cùng 1 hãng), tuy nhiên do mã nguồn mở nên app được phân nhánh và tiếp tục phát triển với tên mới Free!Ship Plus tại: http://hydro.ucoz.net/indexEN.html

sơn mài, sơn & mài

rước quen một số bạn Mỹ thuật Gia Định, chuyên ngành Sơn mài… Có thể nhiều người chưa biết, Sơn mài là một ngành mỹ thuật rất đặc thù của VN. Cứ sơn lên rồi lại mài đi, làm như thế 10, 15 lớp, thậm chí nhiều hơn. Làm tranh sơn mài tốn công hơn các loại tranh khác rất nhiều, nhưng bù lại, tranh có độ trong, độ sâu huyền ảo, do có nhiều lớp chất liệu chồng lên nhau. Nhắc nhớ vụ án gần đây, 1 kiệt tác, 1 bảo vật quốc gia đã “lên đường” do bị “phục chế” bằng… nước rửa chén. Cũng có ý kiến (có khả năng cao) cho rằng: có ai đó đã mượn việc “phục chế” này để tráo một bức tranh giả, tranh chép vào đấy, còn bức “gin” của hoạ sĩ Nguyễn Gia Trí thì đã biến mất.

Quay lại chuyện sơn và mài… với đồ gỗ nội thất, thường chỉ 2, 3 lớp sơn là đủ, nhưng với vật dụng ngoại thất, đặc biệt là thuyền bè, thì phải sơn 5 ~ 7 lớp là bình thường. Cực kỳ tốn công: sơn xong một lớp, đợi cho khô, dùng máy chà nhám chà cho bay bớt đi, rồi lại sơn chồng lên, lặp đi lặp lại như thế 5, 7 lần. Với đồ nội thất, sơn là để tạo ra bề mặt bóng đẹp, đồ ngoại thất thì lại cần 1 lớp phủ bảo vệ bền. Nên sơn xong là chà, là mài đi, cái gì bám thì bám, cái gì bay là bay, cứ như thế 5, 7 lần mới có được lớp sơn bền đẹp. Chẳng liên quan gì, nhưng em mèo ngồi quan sát mình làm việc, giờ này qua giờ khác, mãi làm ko để ý thấy, lúc nhìn lại thì thấy nguyên 1 bộ mặt tức tối, giận dỗi 🙂

serene – 3, part 30

aving accumulated hundreds of kilometers with this Serene – 3, mostly paddling the water around my home area, I feel very pleased with my latest kayak! It behaves better than any of my previous boats: tracking straight, nimble and agile, while maintaining a larger stability margin. However, the last 2 years in my life have seen many big changes, ups and downs, and also, I have moved my workshop to a new place, so I couldn’t have much time for kayaking and building new equipments.

Things gradually get better, my personal life and work settled again, and naturally, I’ve got more time for kayaking. First is finishing this very – long building process (almost 2 years by now). I’ve added some few more assets to Serene – 3. A new cart is built in 3 pieces, that could be assembled / disassembled quickly. I’ve used a same – sized, but lighter pair of wheels. The cart, when disassembled, could be stored inside the rear hatch so that it won’t interfere with boat motions in action.

I’ve also built a new seat from tortured plywood, a much more comfortable one, slightly wider, with a slanted back (easier to get in / out), and a soft, closed – cell – foam back rest. The job looks easy, but really, it requires practical experiences to build a comfortable seat, the one you would probably spend many continuous hours of hard – paddling on. 4th image: the near – completed seat (without the foam block), would post more photos of the finished, painted cart and seat later on soon!

back to water

irst post after quite a long time separated from water and regular watery activities… 😞😞 Everything is back to a routined and healthy schedule now!!! Mình không thích nói chuyện “triết học” cao siêu, mà thể thao, dinh dưỡng lại không phải là chuyên ngành, chỉ nói theo kiểu “nôm na” làm sao cho ai cũng hiểu được. Sức khoẻ, dinh dưỡng và vận động của con người hiện đại, đơn giản cũng giống như cục pin điện thoại hay laptop.

Ông bà xưa, 4h rưỡi trời chưa sáng là tay bưng tô cháo đặc, tay kia cầm cục đường đen, ăn hết tô cháo, gặm hết cục đường là ra đồng. Mặt trời cao bằng ngọn sào là đã gánh xong hơn trăm đôi nước. Công việc nông gia suốt ngày nặng nhọc, đêm về kê lưng lên phản, đập đập, xoa xoa hai bàn chân ba cái, lăn ra là ngủ thẳng giấc. Dinh dưỡng như thế không thể gọi là đầy đủ, nhưng chu kỳ xả, nạp năng lượng rất điều hoà, nạp vừa đủ, xả hết.

Con người hiện đại ăn uống đầy đủ không thiếu thứ gì. Công việc chủ yếu “tay cầm bút, chân đút gầm bàn”: đọc email này tí, trả lời điện thoại kia chút, xong ngồi soạn đôi ba trang tài liệu. Loay hoay cuối ngày về đi nhậu hết có một con ba ba hầm thuốc bắc, lúc nào cũng ăn ăn, uống uống. Bản chất giống như cục pin bị sạc nhồi, ai có điện thoại chai pin sẽ hiểu, nhìn lúc nào cũng đầy: 90 ~ 100%, nhưng thực chất xả hết chẳng được bao nhiêu.

Lại nói, tất cả tội lỗi là ở ông Kim Dung, tác giả các truyện chưởng, người cổ xuý cho cái niềm tin rằng có một nhân vật võ công nào đó, nhờ một duyên may nào đó, ăn được một loại nhân sâm, tuyết liên ngàn năm vô cùng quý giá nào đó, nên công lực tăng lên vô hạn. Thế nên đến tận bây giờ nhiều người Việt vẫn nghĩ không cần phải khổ công tập luyện gì sất, chỉ cần ngồi một chỗ, mua về, ăn vào là tập tức có được năng lực đó… 😀😀

anh lái đò

Đồn rằng đám cưới cô to,
Nhà trai thuê chín chiếc đò đón dâu.
Nhà gái ăn chín trăm cau,
Tiền cheo, tiền cưới chừng đâu chín nghìn.
Lang thang tôi dạm bán thuyền,

Có người trả chín quan tiền, lại thôi!

ình chụp trong chuyến xuyên Việt năm 2017, làng mộc Kim Bồng, Hội An, Quảng Nam, nơi còn lưu giữ những kiến thức đóng thuyền xưa, và những mẫu ghe rất đẹp, nhưng bây giờ chủ yếu làm mộc gia dụng.