huỳnh văn nghệ

acebook nhắc ngày này năm trước… Huỳnh Văn Nghệ, đến tận giờ vẫn là con người rất kỳ lạ! Thơ từ mộc mạc, không trau chuốt, nhưng ý tưởng mới lạ, phóng khoáng, xứng đáng đại diện cho một lớp người “từ độ mang gươm đi mở cõi”… Bờ sông xanh chiều hôm nay buộc ngựa, Kiếm gối đầu theo gió thả hồn cao…

Tôi là người lăn lóc giữa đường trần,
Không phân biệt lúc mài gươm múa bút.
Đời chiến sĩ máu hoà lệ, mực,
Còn yêu thương là chiến đấu không thôi.
Suốt một đời gươm chẳng ráo mồ hôi,
Thì không lẽ bút phải chờ kiếp khác?
Trên lưng ngựa múa gươm và ca hát,
Lòng ta say chiến trận đến thành thơ…