100 watt

ột vài phép tính đơn giản… 1 người trung bình tiêu thụ 1 ngày hết 2000 kcal. 1 calorie = 4.2 joule, 1 ngày = 86400 giây, công suất = 2000 x 1000 x 4.2 / 86400 = 97.2 Watt. Trong biểu đồ dưới đây, phần mềm cho ta biết, năng lượng để chèo xuồng ở tốc độ 3 knot vào khoảng 100 Watt.

Và sự thật là chỉ ngang mức ấy, cái ngưỡng quan trọng 100 Watt này tương đương ở mức 23 kmph với xe đạp, và duy trì vận tốc này nguyên 1 ngày 10 ~ 12 tiếng không hề đơn giản chút nào. Nhiều năm tập luyện kiên trì cũng chỉ nâng lên được ở mức 100 ~ 125 Watt, rất khó khăn!!! 😢 😢

let’s go

hương trình âm nhạc cuối tuần, thêm một bài hát siêu hay, siêu ấn tượng nữa của âm nhạc Xô-viết: В путь – Let’s go, 1954: Hãy để kẻ thù của chúng ta nhớ điều này, nói chả phải doạ, nhưng chúng tao sẽ đuổi theo tụi mày vòng quanh quả đất, và nếu cần sẽ làm thêm một vòng nữa! Này hỡi em thương yêu, thư cho em anh đã gởi rồi, giờ phải lên đường đây!

Người Nga có một cái rất “dở”, là họ toàn làm những chuyện kinh thiên động địa, chứ không làm những chuyện nho nhỏ được! Và với tên lửa động cơ hạt nhân + đầu đạn hạt nhân “9M730 Burevestnik” có dự trữ hành trình không giới hạn, có thể bay hoài, bay mãi từ ngày này sang tháng khác thì cái chuyện đuổi theo ‘n’ vòng này chuẩn bị thành hiện thực! 😅 😅

serenity – p2

oay hoay chỉnh tới chỉnh lui rất nhiều, tập trung vào phần drag (resistance)- sức cản nước. So với 3 chiếc kayak trước thì tại cùng 1 tải trọng danh định (120kg), chiếc Serenity này có sức cản thấp nhất, và Cp (Prismatic coefficient) cũng xuống rất thấp, tròn 4.8!

Thân thuyền “fine” hơn so với Serene – 3, nhưng “full” hơn so với Serene – 2, nên độ ổn định cũng nằm giữa của 2 chiếc đó. Tiếp tục cách thức của Serene – 3 là sử dụng độ cong (rocker) của thân thuyền để tăng độ ổn định, và dĩ nhiên cũng đồng thời tăng độ sâu của đáy chữ V.

Sau nhiều năm chèo, hiểu ra 1 chân lý đơn giản: tốc độ trung bình khi đầy tải, và khi chèo suốt ngày, chỉ loanh quanh trên dưới 3 knots, không hơn, ngay cả với các tay chèo “siêu nhân” của thế giới, vì công suất 1 người trong suốt 1 ngày trung bình chỉ vào khoảng 100 ~ 150 Watt.

jack london

ài viết rất hay, cũng cấp nhiều dữ liệu lịch sử để cho chúng ta hiểu biết đúng hơn về Jack London, tác giả của những cuốn tiểu thuyết, truyện ngắn đã quá nổi tiếng như: Tiếng gọi nơi hoang dã, Nanh trắng, Sói biển, Nhóm lửa, Tình yêu cuộc sống, etc… Vâng, nếu chỉ đọc sách của ông thôi thì chúng ta sẽ dễ dàng tưởng tượng ra rằng Jack London là một con sói biển thật sự, ông ta dường như đến từ một thế giới hải hành xa xưa, kỳ bí nào đó, với tất cả những kinh nghiệm sống khôn ngoan, dầy dặn của nó.

Nhưng sự thật không phải thế, sự thật là Jack London sau khi đã viết khá nhiều tựa sách mới bắt đầu đi biển như 1 tay mơ. Ông ta cũng đọc cuốn “Du hành một mình vòng quanh thế giới” của Joshua Slocum (giống tui 😀 ), ông ta nhảy xuống thuyền với một đống sách hàng hải, vừa đi vừa học cách sử dụng kính lục phân, và học rất khó khăn! Giữa 1 cơn bão biển, Jack London gãi đầu gãi tại, tại sao động tác “heave-to”, dằng thuyền bằng 2 lá buồm ngược nhau, lại không hoạt động giống như trong sách mô tả.

Sự thật là Jack London là 1 tay mơ đúng nghĩa, dong thuyền từ San Francisco đi Hawaii, tới đích mà vẫn không hiểu vì sao mình còn sống! Nhưng, cái chính yếu nhất là (damn it) ông ta dám làm như thế! 🙂

panorama

ồi đó, không nhớ là năm nào, xài cái iPhone 4S (dạng cũng rất hiện đại lúc đó) chụp ảnh panorama, thấy chất lượng tệ, không bằng lòng nên đi mua cái Sony NEX5R, chiếc máy ảnh không gương lật đầu tiên, chụp panorama khá tốt. Hôm nay thử dùng chỉ 1 cái iPhone 7 cũ rích chụp pano thử xem, cho ra 1 cái ảnh 15000 x 4000 pixel (chờ ảnh load hơi lâu), má ơi, đúng là mình lạc hậu về công nghệ thật rồi! Haiza, đúng là thời thế, công nghệ đi quá nhanh, đẹp hơn hẳn máy ảnh chuyên nghiệp ngày xưa…

P/S: làm nghề lập trình, nói có vẻ ngược đời, nhưng từ xưa giờ vẫn quan niệm rằng: tôi chẳng cần phải biết cái éo gì về công nghệ (technologies) cả! Tôi chỉ biết về kỹ thuật (techniques) thôi! Vâng, nói rõ ràng như vậy! Tôi chỉ biết những mánh mẹo, kỹ xảo lập trình xa xưa, những thủ pháp cấu trúc dữ liệu, tối ưu hoá li ti, thời của “programming pearls” – những viên ngọc lập trình ấy! Coder giờ toàn ở “trên trời”, công nghệ này kia, AI, Machine learning, Big data, nói như vẹt, chỉ có điều mấy cái “rất căn bản” lại không biết! 😢

Ảnh lớn, cuộn theo phương ngang để xem.

bạch mã – 2

eries 7 bài về Bạch Mã, ngôn từ cũng hơi “tự kỷ” một tí, nhưng chứa nhiều thông tin. Hơn 20 năm trước, bọn tôi làm 1 hành trình leo 3 ngày lên đỉnh Bạch Mã, toàn đi bộ xuyên rừng, thời tiết lạnh 8 ~ 10 độ, cắm trại ngủ qua đêm trên thác Đỗ Quyên. Còn phải nói thêm đây là khu vực ẩm thấp nhất VN, lượng mưa hàng năm trung bình đến 10 000 mm, vắt và muỗi vô số, bàn chân thằng nào thằng nấy chảy đầy máu tươi, nhìn rất kinh!

Bằng con mắt không chuyên môn gì, quan sát dọc đường đi đã thấy toàn “kỳ hoa dị thảo”, những cây dương xỉ thân gỗ to như cây cau, những con giun dài 1.5m, to hơn ngón chân cái bò lổm nhổm. Chụp rất nhiều ảnh đẹp (thời còn máy cơ) nhưng máy trôi theo dòng nước khi lội qua suối, vớt lên thì toàn bộ phim đã hỏng hết, không lưu lại được gì! 🙁 Nếu nói về biodiversity, đa dạng sinh học, vùng này chắc chắn là phong phú, đa dạng nhất VN!

sầm nứa

… Tây tiến người đi không hẹn ước,
Đường lên thăm thẳm một chia phôi.
Ai lên Tây tiến mùa xuân ấy,
Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi!

hế giới chưa bao giờ là phẳng, một kiểu proxy – war giữa một bên là Thổ (+NATO) và bên là Nga. Armenia và Azerbaijan từ xa xưa đã là một bên Thiên chúa giáo, một bên Hồi giáo. Gần đây hơn, thời còn LX, anh LX đã chia để trị, cắt đất của thằng này giao cho thằng kia, tạo ra mâu thuẫn cục bộ. Cũng y như ngày xưa Pháp cắt tỉnh Sầm Nưa của VN giao cho bên Lào, căn bản là vì Pháp nó sợ Thanh, Nghệ, 2 tỉnh này là đầu sỏ chống đối, phải làm cho 2 tỉnh này nhỏ lại, suy yếu đi. Nhìn trên bản đồ có thể thấy một cục lõm vào rất to! Giờ có muốn đòi, làm sao mà đòi được!?

sợ nước

hả riêng gì VN đâu, hàng xóm chúng ta là Đài Loan cũng gần gần giống như thế, đến mức dân biểu tình phản đối, sử dụng những khẩu hiệu như: 還我海洋國家 – Hoàn ngã hải dương quốc gia – trả lại tôi một quốc gia biển, 水域解嚴 – Thuỷ vực giải nghiêm – không được cấm nước.

Nói thay đổi không phải một sớm một chiều, đầu tiên là khắc phục tâm lý “sợ nước”. Gần nhà tôi có một thằng, lần nào mình đi thả thuyền cũng chạy ra bảo: “để xem có nổi trên nước được không đã”! Nó thừa biết mình chơi xuồng đã 7, 8 năm nay, mà lần nào cũng giả vờ như không biết gì chỉ để “nói đểu”, “đĩ miệng” ! Haiza, tâm lý, tâm địa con người như thế, chỉ một việc nhỏ như thế, muốn thay đổi, e là phải mất vài thế hệ nữa… 😢

Polyushko polye

hương trình âm nhạc… đầu tuần 🙂 bài hát “Cánh đồng thương yêu” – Полюшко Поле – Polyushko-polye, nguyên gốc là 1 phần trong 1 bản giao hưởng của Lev Knipper. Năm 1945, ngay sau Chiến tranh thế giới 2, 1 dàn đồng ca 6000 người biểu diễn bài này ở Anh, trở thành một hiện tượng văn hoá, gây ảnh hưởng sâu rộng, được đặt lời trong rất nhiều ngôn ngữ khác nhau, và truyền cảm hứng cho không biết bao nhiêu nhạc, phim khác!

Many often ask why Russian music is so epic and grandiose? Because it comes from a culture that is… so epic and grandiose…😀