quelque chose dans mon coeur

J’aimerai que le temps s’accélère…
Quelque chose dans mon cœur,
Me parle de ma vie… qui je suis!?

âu không nghe lại bài này, một bản nhạc Pháp dành cho tuổi “mãn teen” (hay cho cả tuổi “hồi teen”? 🙂 ). Mes parents me voient trop petite, mes copains me grandissent trop vite. Même si je leur tiens encore la main, quelque chose me tire vers demain: ông bô bà bô xem tôi còn bé lắm, bạn bè tôi lại lớn thật nhanh, trong khi tôi vẫn đang nắm tay họ, điều gì đó (khác) kéo tôi hướng về tương lai <= nhận ra bạn bè lớn nhanh hơn mình, mà vẫn cảm thấy mình đi theo một con đường riêng, khác biệt.

Quelque chose dans mon cœur, me parle de ma vie. Entre un grand mystère qui commence, et l’enfance qui finit… et la peur que j’oublie qui je suis: điều gì đó trong trái tim nói với tôi về cuộc đời mình, tuổi thơ đã qua đi, những bí mật lớn bắt đầu… và lo sợ rằng tôi sẽ quên đi tôi là ai <= cái tính egoistic của người nghệ sĩ là đây (mình từng có cảm giác này) chưa rõ mình là ai, sẽ làm gì, nhưng vẫn sợ quên đi mất mình là ai trên cõi đời này.

Je voudrais faire le tour de la terre, devenir une autre Ava Gardner. Écrire avec mon écriture, mes passions secrèts sur les mûrs… Et pouvoir revenir en arrière, pleurer dans les jupes de ma mère: Tôi sẽ đi vòng quanh thế giới, sẽ trở thành một Ava Gardner thứ hai. Tôi sẽ viết lên tường những khát khao thầm kín. Mà cũng có thể có lúc sau này, quay trở về khóc trong tà váy của mẹ <= này thì đơn thuần là nữ tính!

trương chi

hi thoảng lại thích nghe đủ các loại mùi ngũ cung – pentatonic hoà lẫn vào nhau trong những tác phẩm của nhạc sĩ Văn Cao, thích nhất là những đoạn chuyển bất chợt qua ngũ cung Trung Hoa rồi về lại ngũ cung Việt Nam… Nhạc Văn Cao (giai đoạn đầu) phức tạp theo một cách mà không ai khác làm được, cái phức tạp thoáng thoáng mơ hồ của một distinctive genius.

Các nghệ sĩ lớn gặp nhau ở những… chủ đề lớn: Trường ca sông Lô của Văn Cao đứng vào hàng tuyệt tác, nhạc sĩ Phạm Duy cũng có bài Tiếng hát sông Lô cũng hay nhưng không bằng. Văn Cao có bài Thiên Thai, Phạm Duy cũng có Tiếng sáo Thiên Thai chưa sánh ngang được. Văn Cao có Trương Chi thì Khối tình Trương Chi của Phạm Duy vẫn còn kém thua.

Tuy vậy cá nhân tôi lại thường thích nghe Khối tình Trương Chi hơn là Trương Chi của Văn Cao, nhạc Phạm Duy có một cái mùi ngũ cung Việt Nam thuần khiết, nguyên bản không pha, không lẫn đâu được. Nhiều người đã ước giá như Văn Cao được sống trong một không gian khác…

Ví von một cách tương đối, nếu xem Phạm Duy như Lý Bạch của Tân nhạc, thì Văn Cao chính là Đỗ Phủ vậy, còn từ quan điểm âm nhạc đại chúng thì Bạch Cư Dị, ta cũng biết là ai đó rồi! Có người đùa bảo giờ ai mà đi thích nhạc ngũ cung thì tức là… cũng ngu 🙂 . Ai khôn thì mặc, tôi cứ mãi “cũng ngu” như thế!

Trương Chi – Thái Thanh

Khối tình Trương Chi – Thái Thanh

wwdc 2012

t would start within a week from now, the well – expected event of Apple’s world – wide developers conference of 2012 – WWDC 2012. To welcome the tech fair 😛 , on the left is a screen capture of what I’ve been working hard on for the whole last month (the video is not really clear since it’s shot with my phone), a photo browser UI like iPad’s Photos app.

It takes time to learn insights into Core Graphics, Core Animation, and I’m still learning. For all those years of graphics I’ve been through, Apple UI and its graphics sysem are still sooo… brilliant and amazing to me! (and “our love has just begun”!)

Keep heading North!

người đàn bà hát

Ôi giấc mơ qua,
Mộng đời phiêu lãng giang hồ.
Sống trong lòng người đẹp Tô châu!
Hay là chết bên dòng sông Danube?

hỉnh thoảng lại post một bài để tự gợi nhớ mình về “người phụ nữ của lòng tôi” 🙂 , người phải được đặt cái tên: người đàn bà hátla femme qui chante. Rất nhiều nữ ca sĩ Việt Nam “tự cổ chí kim” muốn giành giật, cũng đã có người tự tiện vơ về mình cái mỹ hiệu đó. Theo tôi chẳng có ai xứng đáng cả (đàn bà thì có, mà hát thì không), không một ai ngoại trừ Thái Thanh. Tôi chưa gặp Thái Thanh lần nào cả… hãy nghĩ rằng cô ấy trẻ, đẹp và đằm thắm như giọng hát của cô, và chỉ giữ lại từng đó thôi…, đó là lời của thiền sư Thích Nhất Hạnh khi nói về tiếng hát trên trời Thái Thanh.

Bên cầu biên giới
Xuân và tuổi trẻ


đôi bờ – quang dũng

ghe bài này, tuy cũng là tác phẩm của chính phái danh gia Cung Tiến mà sao cứ phảng phất âm hưởng của Đôi mắt người Sơn Tây – Phạm Đình Chương!? Đoán chắc hẳn là cái bóng của đại tác phẩm quá lớn, khó mà vượt lên nổi được! Chỉ một bài thơ này (cùng với Đôi mắt người Sơn Tây) đã để lại không biết bao nhiêu là dấu vết trong các tác phẩm nhạc về sau!

  Đôi bờ – Camille Huyền

Cũng giống ý như Đôi bờ – nhạc Nga: hai bờ sông song song, tuy luôn đi bên nhau mà không bao giờ gần nhau được! Những nhạc phẩm thời gian đầu của Cung Tiến: Hương xưa, Hoài cảm, Thu vàng, Mắt biếc… thì đã quá nổi tiếng rồi, thích nghe những tác phẩm sau này của ông: Lệ đá xanh, Hoàng hạc lâu, Khói hồ bay, Vết chim bay… có nhiều nét nhạc tuy thất cung, Tây phương nhưng ý nhạc lắt léo, vi tế, mơ hồ, mới lạ!

apps

hẳng bao giờ muốn nói về software engineering, vì với tôi, đó là việc làm hàng ngày, đã làm hàng ngày thì có gì nhiều để mà nói!? Để ý thấy thường ai đó nói thật nhiều về điều gì (tiền bạc, tình yêu, trí thức, đạo đức…) thì tức là người ta thiếu cái đó! Tôi thì chỉ muốn nói nhiều về nhạc, vì âm nhạc với tôi là chưa bao giờ đủ! Tuy vậy hôm nay ngứa miệng nói về software engineering chút, gần đây đọc được một bài viết khá hay, trình bày lại ý chính ở đây: phát triển ứng dụng giống như là một nhà làm phim độc lập.

Phát triển app giống như làm phim: cả hai loại người này, coder và film – maker, đều có cá tính độc lập và xu hướng muốn sáng tạo, tạo nên một sản phẩm gì đó và “quăng ra” cho công chúng, mà đôi khi họ cũng không để ý đến việc quảng cáo, promotion cho sản phẩm của mình. Tuy nhiên khác với phim: kịch bản đã được viết sẵn từ đầu, việc làm app đòi hỏi coder đóng cùng một lúc hai vai: diễn viên và đạo diễn, với phần lớn khả năng là không thể biết trước được kịch bản sẽ như thế nào, sản phẩm của mình sẽ đi về đâu.

Đội một chiếc mũ khác lên đầu, ta sẽ nhận thấy apps ngày càng giống các sản phẩm bán lẻ. Nhiều coder có xu hướng “tự kỷ” cho rằng công việc mình làm là một cái gì đó “công nghệ cao” hay “to lớn”, đó là cái ảo tưởng hình thành không biết từ đâu: giáo dục, truyền thông, môi trường làm việc? Thực ra apps đã trở nên rất giống các sản phẩm bán lẻ (sữa tắm, dầu gội, kem đánh răng…), có hằng hà sa số các sản phẩm tương tự cạnh tranh với bạn, thị trường nhiều khi đến mức bão hoà, thế nên các chiến thuật marketing là một yếu tố quan trọng.

Điều này đồng nghĩa với việc coder phải chuẩn bị tinh thần để customize sản phẩm của mình theo nhu cầu của khách hàng, bỏ nhiều công sức, thời gian để cải tiến, đánh bóng các chức năng của phần mềm, đừng vội vàng tung ra một sản phẩm chưa tốt, dù vẫn biết rằng time – to – market là một sức ép hết sức lớn. Có một “thành ngữ” nói rằng: khách hàng không thông minh như ta nghĩ, và họ cũng không ngu như ta nghĩ. Điều này hoàn toàn đúng để nhận xét về chất lượng, tính cạnh tranh của các phần mềm.

Gần chỗ tôi ở có một công viên xinh xinh, cuối tuần nào ra đi dạo cũng thấy người ta mượn không gian để làm phim (đa phần là các loại phim truyền hình rẻ tiền dạng 20 triệu đồng / tập). Dừng lại và chú ý xem diễn xuất, kịch bản thì nhận ra đó toàn là những loại: con chó của tôi bỏ tôi ra đi, còn vợ tôi thì bị xe tải cán chết!, hay tệ hơn nữa là những loại: chống chỉ định với trẻ em mang thai và đàn bà dưới 16 tuổi! (đảo ngược 2 vế lại một chút 😀 ). Các bạn tôi ơi, khả năng kiên trì và sáng tạo của các bạn còn tốt hơn của các loại lau nhau kia nhiều… hãy vững bước trên con đường của riêng mình!

lytro

ìm khắp Sài gòn bói không ra được một cái, dù vẫn biết là nó chưa phát hành đại trà mà chỉ mới bán cho những ai đặt hàng trước. Trông chờ từ hơn nửa năm nay: ..::Lytro::.., tật xấu của mình là một khi đã thích cái gì thì phải có cái ấy cho bằng được (và một khi đã ghét cái gì thì…) ấy thế mà suốt một tháng nay vẫn: cám treo heo nhịn đói! 🙁 Được quảng cáo là cuộc cách mạng trong nhiếp ảnh, là máy ảnh thế hệ thứ 3 (thế hệ 1: máy cơ, thế hệ 2: máy kỹ thuật số)… và đủ thứ ngôn từ tốt đẹp khác! Tôi chẳng tin gì vào quảng cáo, nhưng đã theo dõi dòng công nghệ này từ hơn một năm nay, “trực giác kỹ thuật” báo cho mình biết đây sẽ là một thay đổi lớn trong nhiếp ảnh.

Chính thức thì nó được đặt cái tên: máy ảnh trường sáng, light – field – camera, một kỹ thuật thu ảnh không cần focus, chỉ bấm một nút, không hiệu chỉnh gì cả, việc lấy nét được thực hiện lúc… xem ảnh! Chiếc camera này có khả năng ghi nhận 11 triệu tia sáng (chứ không phải là 11 triệu điểm ảnh “đẳng hướng”), và tính lại thông tin focus sau khi chụp dựa trên những dữ liệu không gian đã ghi nhận. Khung hình dưới đây minh hoạ cho kỹ thuật này: click chuột vào vị trí bất kỳ, ảnh sẽ được lấy nét ngay tại vị trí đó. Điểm rất hay với kỹ thuật này là không ai phải phân bì sao mặt của mình không được nét bằng người khác! Tự hẹn với lòng: em yêu, mình sẽ sớm gặp nhau!

Cupid’s shadow

Him and her


kiếp nào có yêu nhau!?

Hẳn người thôi đã quên ta? Trăng thu gãy đôi bờ, chim bay xứ xa mờ.
Gặp người chăng? Gặp người chăng? Nhắn cho ta:
Hoa xanh đã bơ vơ, đêm sâu gối ơ thờ!
Kiếp nào có yêu nhau!?

ần nghe đầu tiên: cảm giác như bị “sốc thuốc”, ngợp vì cảm xúc truyền tải qua bài hát, và hiểu ra rằng vẫn có cách để diễn đạt những tình cảm đau khổ đến mức thiêng liêng như thế. Lần nghe thứ hai: tự mỉm cười, thì ra so với bản thân, những “tình cảm học trò” của cá nhân mình cũng không là cái đinh gì, thôi thì tự biết bằng lòng làm một kẻ thô lậu tầm thường để ngưỡng mộ những cảnh giới cao hơn của cảm xúc con người và của âm nhạc. Lần nghe thứ ba: nhíu mày, sống mà đau khổ thế này không bằng chết, tình yêu mà vô vọng thế này, chi bằng đừng yêu là hơn, tắt nhạc, không muốn nghe nữa… Rồi lần nghe thứ n, n + 1…

Kiếp nào có yêu nhau     
  Thái Thanh     
  Bích Liên     
  Mỹ Linh

Những bạn trẻ nếu có nghe nhạc cũ, nên nghe bài này qua giọng ca Mỹ Linh trước, dù sao thì chất giọng Mỹ Linh cũng mang tính contemporain, dễ thấm hơn. Còn mình lại thích nghe Thái Thanh và Bích Liên hơn, vì chưng mình không còn trẻ nữa chăng!? 🙁

million scarlet roses

a khúc hầu như ai cũng biết, ai cũng thuộc, nhưng hãy biết kỹ hơn một chút về bài này… Nguyên phổ thơ của Andrei Voznesensky, người được xem là truyền nhân của Boris Pasternak (nhà văn mà tôi ngưỡng mộ nhất trên tất cả những người khác). Andrei Voznesensky là người mà Pasternak đã phải nói: tôi rất vui khi còn sống để thấy một văn tài như anh xuất hiện. Bài thơ là do ông viết đề tặng Anna Pugacheva, nữ danh ca trình bày bài hát bên đây. Tuy không hiểu tiếng Nga, nhưng hai bản dịch Anh, Việt dưới đây cũng cho tôi tìm lại được phần nào ý thơ trong nguyên tác!

Once upon a time, there lived an artist,
A house he had and canvases.
He felled in love with an actress,
The one who loved flowers.

He then sold his house,
Sold his paintings and shelter.
And for all those money he bought,
A entire sea of flowers.

Millions of scarlet roses,
Through the window you can see.
Whoever’s in love with you seriously,
Will turn his life, for you, into flowers.

In the morning, in front of the window
Maybe you would be out of mind.
Like the continuation of a dream,
The square is full of flowers.

The heart freezes,
What’s a rich man fooling around here?
Whereas beyond the window,
Barely is standing the poor artist.

The meeting was short,
That night, a train took her away.
But in her life from then there is,
A song called: “The mad rose”.

The artist lived alone,
Lots of trouble he’d gone through.
But in his life there’d been,
A whole square full of flowers.

Xưa một chàng họa sĩ,
Có tranh và có nhà.
Bỗng đem lòng yêu quý,
Một nàng rất mê hoa.

Và chiều lòng người đẹp,
Để lấy tiền mua hoa.
Chàng đã đem bán hết,
Cả tranh và cả nhà.

Chàng đã mua hàng triệu bông hồng,
Ngoài cửa sổ cứ nhìn ta sẽ thấy.
Rằng người yêu có yêu thật hay không?
Khi bán nhà để mua hoa như vậy!

Sáng hôm sau thức dậy,
Nàng nhìn ra lặng người.
Tưởng đang mơ vì thấy,
Cả một rừng hoa tươi.

Nàng ngạc nhiên, đang nghĩ,
Ai đây chắc rất giàu?
Thì thấy chàng họa sĩ,
Đang tội nghiệp, cúi đầu.

Họ gặp nhau chỉ vậy,
Rồi đêm nàng đi xa.
Nhưng đời nàng từ đấy,
Có bài hát về hoa.

Có chàng họa sĩ nọ,
Vẫn vợ không, tiền không.
Nhưng đời chàng từng có,
Cả một triệu bông hồng.

tôi nhớ tên anh

Tôi nhớ tên anh – Trish Thuỳ Trang

Phút đầu tiên – Thái Thanh


ột bài rất dễ thương tôi thường thầm hát mà không biết tác giả lại chính là Hoàng Thi Thơ, người viết nên những ca khúc mà tôi yêu thích khác như: Phút đầu tiên, Đường xưa lối cũ, Gạo trắng trăng thanh, Tà áo cưới… đã giới thiệu trong một post trước. Người nhạc sĩ Triệu Phong này là tác giả của nhiều ca khúc đậm chất dân ca, sôi nổi, dễ thương, không phức tạp nhưng mang nhiều nét mới lạ…

Tôi viết tên anh trên trán, trên tay. Tôi viết tên anh trong gió, trong mây… Tôi nhớ tên anh muôn kiếp không phai. Tôi chắc trong tôi đời đời còn nhớ nhung hoài!

Âm nhạc chỉ là những giây phút thăng hoa thoáng qua của cuộc sống, nó cần phải thực hơn là chính cái thực tại này! 🙂 Một ca khúc để thỉnh thoảng mình có nhớ đến ai đó thì lại ngửa cổ hát chơi, hát cho trong lòng vơi nỗi nhớ: Tôi nhớ tên em khi gió khi mưa, tôi nhớ tên em khi nắng lưa thưa, tôi nhớ tên em qua ánh trăng thanh, khi tiếng tơ ngân vào lòng thời gian màu tím…