ôi những dòng sông nhỏ…

ột trong những bài hát hiếm hoi của Trịnh Công Sơn mà tôi thích, nhất là khi nghe không lời. Một trong số ít ỏi những bản nhạc của ông ăn sâu vào tâm hồn tôi như là kỷ niệm…

Những trình bày khác nhau của bản nhạc, một hòa tấu piano, một độc tấu guitar (Võ Tá Hân), và một qua giọng hát khá thuyết phục của Trần Thu Hà (với guitar đệm thật đáng yêu).

  Piano (?)     
  Guitar (Võ Tá Hân)     
  Trần Thu Hà

Ảnh bên, một chân dung sơn dầu “có bầu” của tác giả thực hiện bởi họa sĩ Bửu Chỉ 🙂 .

lucky luke – 1

ột bộ truyện tranh theo tôi là hay nhất trong tất cả những truyện tranh, Lucky Luke, hay hơn cả những truyện nổi tiếng khác như Asterix & Obelix hay Tintin. Truyện có không gian đa dạng, nhiều vị trí địa lý, nhiều thời điểm lịch sử, nhiều nhân vật của miền viễn Tây nước Mỹ thời gian đầu. Những tình huống được nhìn dưới các quan điểm khác nhau, đôi khi có vẻ “ngớ ngẩn”, nghề nghiệp và các nguyên tắc “bất di bất dịch” của nó… Những ẩn dụ trong Lucky Luke vẫn tiếp tục được trích dẫn rộng rãi trong nhiều tình huống của cuộc sống.

Tài bắn súng của Lucky Luke.

Trở ra từ phòng đánh bài.

Billy the Kid đi ăn cướp.

Anh em nhà Dalton, và thái độ khi bị gọi là “công dân lương thiện”.

Khi tàu sắp mắc cạn, thuyền trưởng không muốn bớt một chút nước nào từ dòng sông.

Thị trấn cờ bạc, nơi thị trưởng, con trai và cả con chó đều bị trét hắc ín và lông chim.

Trong tù, có được khẩu súng thật, Averell Dalton.. đi làm khẩu súng giả.

Mỗi thị trấn đều có một câu slogan và lòng hiếu khách khác nhau.

Về tính khí thất thường của con sông Mississipi.

Lão thợ sắp chữ nhà in và lời chào viết ngược theo đúng tác phong nghề nghiệp.

bang bang

ang Bang (My baby shot me down) is quite a special song: written by Sonny Bono, performed by Cher (1966), covered by Nancy Sinatra (1967), and has been translated to various languages since then. Younger people would recognize the the music as main soundtrack in the film Kill Bill (2003).

  My baby shot me down – Nancy Sinatra
  Bang bang – Sheila
  Khi xưa ta bé – Mỹ Tâm

I actually did thought it was a French song, until I listened to the gentle My baby shot me down, the original soundtrack is really simple, and moving, compared the glamourous French version.

ipix fish-eye camera


the dome camera and it’s Nikon fish-eye lens

Image above: Ipix’s raw format (spherical image). Click to try the Ipix static image viewer in a separate window, which helps to view a single Ipix’s frame, wrapping from raw format to normal rectangular format (not the video).

his is among the most interesting things I’ve ever worked on: Ipix’s CommandView™: fish-eye cameras which provide a 360° x 180° field of vision. This camera and it’s technology were very special and advanced at the time, about 3, 4 years ago, it were so new that the manufacturer could not survive the small market share and went bankruptcy. However, the technology has now revired at http://www.ipix.com. The camera came with some totally new concepts, patents and technologies. Some information on Ipix:

Ceiling or wall-mounted, with thick hard steel cover, the camera is designed to operate indoor or outdoor, and can withstand a temperature range from -40°C to 60°C. It costs about $2100 at the current time, and about $5000 when it first appeared. CommandView™ Dome is an IP camera, having a small Linux computer inside, once plugged onto LAN or WAN, the camera turns into a video server and can stream video in many protocols: http, ftp, rtp, or multicast. There’re 3 ways to control the camera: ssh to the Linux machine, access to it’s web-server or programatically use the XML-RPC interface. The product has a very matured and solid development flatform.

CommandView™ Dome is a mega-pixel camera (2 MB, 3 MB). The unique feature of this product is that it provides a 360° x 180° field of view with no moving parts. See the image beside (on the left – click to view a mega-pixel version), every details in the room is captured on a parabolic sphere (called wrapped image). To have a normal view, a region on the sphere is dewrapped (by software) into usual rectangular plane.

Since a whole 360° space is captured, PTZ (pan / tilt / zoom) is just a matter of dewrapping, there’s no need to motorize the camera for different sighting fields. This special camera has broadened the definition of ‘panorama’ and has many applications in security surveillance as well as photography. I myself found it very interesting to apply the concepts and softwares to demonstration and show-case purposes (search for ‘ipix’, the name has gone far beyond just a type of camera).

gió mùa xuân tới

hời tiết càng năm càng lạ, mới giữa tháng 11 mà Sài Gòn đã có những sáng se se lạnh, còn Hà Nội đã phải mặc áo ấm. Sáng sáng ra đường có cảm giác như mùa xuân sắp về, phóng xe ào ào trên đường, tưởng đâu đây có mùi nhang khói. Trong lòng không khỏi có chút sảng khoái, nôn nao như lúc giao mùa. Ở mãi cái xứ phương Nam bốn mùa chẳng mấy khác biệt này, giao mùa là một đặc ân mà không phải lúc nào cũng cảm nhận được. Không gian, thời gian, tất cả bối cảnh xung quanh như nhắc thầm: hãy để những đổi thay nho nhỏ len vào tâm hồn, hãy cố cảm nhận chúng, tích cóp chúng, để tự làm mới mình trong mọi điều nhỏ nhoi như thế!

tiếc thu

ôi chẳng phải là người hoài cổ, nhưng những âm thanh đã nghe lúc nhỏ thì chẳng mấy khi quên. Nhớ lại mà thấy buồn cười, hàng ngày cắp sách đến trường thì toàn hát: Cùng nhau ta đi lên, theo bước đoàn thanh niên đi lên, Cố gắng xứng đáng cháu ngoan Bác Hồ…, mà về nhà thì chỉ toàn nghe những thứ nhạc như thế này thôi.

  Tình khúc mùa đông (Tiếc thu) – Thanh Trang – Lệ Thu

Chỉ lớn lên mới thấy điều khập khiễng, chứ khi nhỏ thì cái gì cũng “tự nhiên”. Chẳng hiểu vì lý do nào lại thích bài nhạc ít người biết này: giai điệu, lời ca… chỉ nhớ khi nhỏ mỗi lần nghe bài này là chỉ nghe thấy tiếng triangle lảnh lót bên dưới.

album: con tạo xoay vần

Hoàng hạc tịch dương – Mai Hương

Nguyên tác: Dolente immagine di Fille mia – Vincenzo Bellini.

Dạ hương thiên lý – Thái Hiền

Nguyên tác: Memory (từ vở opera Cats) – Adrew Lloyd Webber.

ốn dĩ tính không thích giải thích, nên chọn cách nói bằng nhạc. Hôm nay xem lại những post của mình, cảm giác: tệ! nói (viết) nhiều mà chẳng có nhiều điều mới! Nếu làm tư liệu thì đã có khối những web khác, nếu là tâm sự cá nhân thì hơi lang bang. Muốn diễn đạt điều gì mới (cho dù là trong những thứ cũ) nhưng sợ không có người đồng cảm.

Đặt lời Việt cho nhạc cổ điển không phải là điều gì mới, nhạc sĩ Phạm Duy và những nhạc sĩ khác đã đặt lời cho rất nhiều nhạc phẩm cổ điển: Dòng sông xanh, Sóng nước biếc, Vũ nữ thân gầy, Trở về Soriento, Khúc ban chiều .v.v.

Album Con tạo xoay vần sau đây thì thật sự mới lạ: đem ý Đường-thi phổ vào nhạc cổ điển phương Tây. Đem ý thơ của Lý Bạch, Bạch Cư Dị, Tiết Đào, Lý Hạ… phổ vào nhạc của Offenbach, Tchaikovsky, Bellini… đem tinh yếu của Đông và Tây hòa lẫn vào nhau. Hòa âm đơn giản, chỉ có một piano đệm, và các giọng hát được thu âm trực tiếp bằng kỹ thuật thu âm nổi, không qua xử lý bằng máy tính.

Chiều nao nơi bãi hoang, lại ghé thăm mộ nàng, nhặt đóa hoa rụng vàng, thế thôi ngủ ngon em nhé, một giấc mơ màng. Nhìn hàng cây liễu dương, chạy suốt muôn dặm đường, chạnh nhớ câu đoạn trường. Cố nhân vừa rũ áo, về với vô thường. Chiếc bóng khoác nón ra đi cuối nơi con đường.

Album này theo tôi là hay và tinh tế hơn nhiều so với Chat với Mozart của Mỹ Linh. Trong album của Mỹ Linh, phần lời chưa ăn khớp được vào giai điệu và tiết tấu. Với album này, những giai điệu nhẹ nhàng được chọn từ các bản opera nổi tiếng, với lời nhạc lấy ý từ Đường-thi, tất cả tạo nên một loại âm nhạc vừa cao sang, vừa gần gũi. Kỹ thuật thu âm càng giúp cho hơi nhạc giản dị, tự nhiên đi vào lòng người.

abba – the piper – remixed

The piper – Remixed version

The piper – Original version

ìm thấy bài rất yêu thích này trong một remixed – collection của ABBA, 2006. Rất mê bài này không chỉ vì phần nhạc mà còn vì phần lời: rất hiểu và cũng chẳng hiểu gì cả về phần lời đầy ẩn dụ, nhiều người đã bàn cãi nhưng vẫn không làm rõ được lời hát ám chỉ điều gì.

Bài hát sử dụng một thành ngữ Latin: sub luna saltamus – nhảy múa dưới ánh trăng; Chúng ta đều đi theo theo những giai điệu lạ kỳ, chúng ta đều bị hiệu triệu bởi một âm điệu nào đó, chúng ta đi theo người thổi sáo, rồi chúng ta nhảy múa dưới ánh trăng. Tuy chưa hiểu The piper ám chỉ điều gì, nhưng chính bài hát đã là một The piper, nó đã seduce rất nhiều người nghe.

Trên tầng nghĩa đơn giản nhất, lời bài hát cũng đã có một sức diễn tả mạnh: chúng ta ai cũng đi theo một giai điệu lạ kỳ nào đó mà ngay cả chúng ta cũng không hiểu nổi, đuổi theo những fantasies thoáng qua trong cuộc đời để rồi trong một phút tĩnh tại nào đó của tâm hồn, dừng lại để nghĩ về đời mình, vẫn thấy mình tự do và không có gì để hối tiếc…

ai lên xứ hoa đào


Một trong những bức chụp trường Cao-đẳng Sư-phạm từ bờ hồ Xuân Hương của MPK

ới post bản nhạc Ai lên xứ hoa đào hôm trước thì hôm sau đã có mặt ở đó… Cách đây vài năm, Đà Lạt – trong những gì du khách biết – không hề có hoa đào. Chỉ trong ký ức những người già, Đà Lạt mới là “xứ hoa đào”, và hoa mai anh đào cũng mới được trồng lại một hai năm gần đây trong nội thị (thế vào những diện tích trước đây dùng để trồng khoai sắn?). Với xu hướng “phục cổ”, người ta bắt đầu quan tâm đến loại hoa này và tranh cãi nhau về nguồn gốc của nó!

Gọi là mai anh đào vì thực chất đó là một loại hồng mai, nhưng dáng cây lại giống đào, mận. Có nhiều ý kiến khác nhau, chính xác đây là giống cây bản địa của Đà Lạt, nhưng cũng lại có ý kiến “thấy người sang bắt quàng làm họ” bảo đây là giống anh đào Nhật-bản được đem về trồng từ trước 75. Thật tiếc là mùa này không phải là mùa mai anh đào nở. Một hai tháng nữa, loài hoa này sẽ phủ một màu hồng thắm trong hơi giá lạnh khắp quanh hồ Xuân Hương…

Đà Lạt vẫn thế, vẫn đẹp trong mắt những người yêu nó. Mỗi lần lên đây, tôi vẫn thích tới café Tùng, nghe nhạc cũ hay nhạc Pháp, nhìn những ông già mặc poncho, đi giày đinh ra vào trò chuyện, nhìn những cô gái đẹp nhưng buồn ngồi đốt thuốc, tôi ngồi thật lâu để bà chủ quán rót thêm cho một ít café miễn phí… dường như giữa mình và nơi đây có một mối giao cảm nào đó.

Lần này trở lại được biết đứa con của Đà Lạt, MPK – Michael-Phước-Khùng đã nhượng bộ chính mình một lần trong đời để xây nhàcưới vợ. Ông có vẻ bớt lãng đãng và gần với thực tại hơn, nhưng vẫn ngồi đó, mơ màng vuốt râu bứt tóc, rồi nằm ngủ gục tự nhiên nơi góc quán, có lẽ đang mơ đến những khoảnh khắc đẹp mà đất trời đã ban tặng cho thành phố trên cao này.