quy khứ lai — 4

hiều khán giả xem phim sẽ nhận định, nhân vật như Ninh Minh căn bản là rất khó có thể có thực. Yêu đơn phương một người suốt 4 năm đại học, âm thầm dõi theo người ấy suốt nhiều năm sau đó, không hề có một lời bày tỏ, không trông mong hồi đáp. Vì với anh ta, tình yêu là một hành động “self – completion”, yêu để tự hoàn thiện mình, yêu tự nó đã là hạnh phúc, không cần phải có một kết cục rõ ràng nào. Nhưng tôi biết Ninh Minh là hoàn toàn có thật, trong số những người bạn của tôi, cũng đã có những mối tình câm lặng suốt 4 năm đại học, rồi lại tiếp tục đau khổ, trăn trở cả chục năm tiếp theo. Mậu Doanh, Ninh Minh làm tôi sống lại những năm tháng tuổi trẻ của mình, vì chính tôi cũng đã từng như thế!

Tiêu Thanh, người cùng học tại Đại học Stanford với các nhân vật nêu trên, có xuất thân gia đình cũng không mấy khá giả. Bố Tiêu Thanh là một công tố viên liêm chính, luôn nói không với những món tiền hối lộ, hoàn cảnh bắt buộc Tiêu Thanh phải làm rất nhiều việc để tự kiếm tiền trang trải cuộc sống. Đã có rất nhiều tai nạn cũng như hiểu lầm xảy ra, cũng như khoảng cách giàu nghèo làm cho tình bạn giữa Tiêu Thanh, Mậu Danh và Thư Triệt phát triển rất chậm chạp. Tuy vậy, qua nhiều ngã rẽ khó khăn của cuộc sống, họ dần nhận ra giá trị trong nhau và phát triển những tình bạn bền vững. Tiêu Thanh mơ mộng về một tình cảm với Thư Triệt những không dám thổ lộ, vì vẫn còn đó tình bạn với Mậu Doanh.

Một cá tính có phần nguyên tắc thường thấy ở những người học luật, Tiêu Thanh không muốn phải sứt mẻ tình cảm dành cho cả hai người, mãi cho đến khi những biến động của cuộc sống tách Mậu Doanh và Thư Triệt rời xa nhau và đưa Mậu Doanh lại gần Ninh Minh và đưa Tiêu Thanh lại gần tình yêu của mình. Thư Triệt nhận Tiêu Thanh vào làm cố vấn pháp lý cho công ty của mình, công việc giúp họ có cơ hội hiểu nhau hơn, hiểu những toan tính ngấm ngầm của 2 ông bố Thư Vọng và Thành Vĩ. Ninh Minh sống một cuộc sống trôi nổi vô định, cho đến khi số phận trớ trêu xui khiến anh quen biết Thành Nhiên, em trai của Mậu Doanh. Phải mất rất lâu, Thành Nhiên mới biết được vì sao Ninh Minh lang thang ở Mỹ.

Nhưng những oái ăm của cuộc sống chưa dừng lại ở đó. Tiêu Thanh lại nhận một công việc trong một công ty luật phụ trách điều tra tham nhũng cho chính phủ Mỹ, và qua đó, biết rất rõ từng chi tiết điều tra nhắm vào hai gia đình Mậu Doanh và Thư Triệt. Lại thêm rất nhiều mâu thuẫn, dằn xé giữa tình bạn, tình yêu và lương tâm, đạo đức nghề nghiệp, Tiêu Thanh không thể tiết lộ bất kỳ bí mật điều tra nào cho cả hai người, cô ấy cảm thấy mình phải sống một cuộc sống “hai mặt”. Qua nhiều chuyện sóng gió, cuối cùng Ninh Minh nhận được học bổng cho phép anh theo học cao học ở Mỹ, và do đó có thể tiếp tục ở bên cạnh tình yêu của đời mình là Mậu Doanh, người sau nhiều đau khổ, đã đón nhận anh!

Một cộng đồng bạn bè Trung Quốc sống chung một thành phố, luôn có rất nhiều mâu thuẫn chồng chéo trong tình bạn, tình yêu, nhưng bằng một cách nào đó, họ vẫn tìm cách ở bên nhau, giúp đỡ tương trợ lẫn nhau những khi cần thiết. Cha của Tiêu Thanh là công tố viên điều tra tham nhũng, phụ trách vụ án của Thư Vọng và Thành Vĩ. Ông phát hiện ra một điều, Lưu Thái Kỳ là “bồ nhí” của Thư Vọng, do mang thai với vị thị trưởng này, nên được thu xếp để sinh sống ở Mỹ nhằm dấu nhẹm sự việc. Nếu tin tức một quan chức có con ngoài giá thú lộ ra ngoài thì sự nghiệp chính trị của ông ta xem như chấm dứt. Sự việc lại tiếp tục phát triển khi Lưu Thái Kỳ muốn tố cáo mối quan hệ bất chính của Thư Vọng.

Ông chủ Thành Vĩ như thường lệ, lại nhận chỉ thị từ Thư Vọng, lại giở các thủ đoạn hắc ám để giết người diệt khẩu. Lưu Thái Kỳ chết, nhưng kịp để lại những bằng chứng tố cáo liên minh ma quỷ Thư Vọng – Thành Vĩ. Đỉnh điểm của sự đau khổ đến khi Tiêu Thanh, dưới áp lực của cha mình, phải ra toà làm chứng trong hai vụ án: một là vụ Thư Vọng nhận hối lộ từ Thành Vĩ, và một nữa là vụ Thành Vĩ nhận lệnh giết người diệt khẩu từ Thư Vọng. Điều mà Thư Triệt lo sợ cuối cùng cũng đã tới, khi áp – phe chính trị – kinh doanh Thư Vọng và Thành Vĩ cuối cùng cũng phải đã đối diện pháp luật, và cả hai người đều phải nhận bản án chung thân, một cái kết rất đắng cay cho cả hai gia đình Thư Vọng và Thành Vĩ.

Niệm niệm bất vong 

text=念念不忘&font=1&size=17&color=0000ee

text=爱与恨的边际&font=2&size=17&color=555555
text=聚与散的别离&font=2&size=17&color=555555
text=问你为何会在意&font=2&size=17&color=555555
text=直到现在还惦记&font=2&size=17&color=555555

text=归去你还在我依赖&font=2&size=17&color=555555
text=身分开心回来&font=2&size=17&color=555555
text=记得这份爱我们明白&font=2&size=17&color=555555
text=这就是爱&font=2&size=17&color=555555

text=每当感觉自己受了伤&font=2&size=17&color=555555
text=不辞而别逃去了远方&font=2&size=17&color=555555
text=躲多久走多远算疗伤&font=2&size=17&color=555555
text=不如回到相爱的地方&font=2&size=17&color=555555

text=没有告别静默的离场&font=2&size=17&color=555555
text=房间冰冷不再有暖阳&font=2&size=17&color=555555
text=多想留住你我的时光&font=2&size=17&color=555555
text=念念不忘等待爱回响&font=2&size=17&color=555555





quy khứ lai — 3

uan hệ giữa hai nhà không chỉ là lợi ích mà còn là tình yêu của hai đứa trẻ. Một lúc nào đó, cả hai nhà đều chân thành mong muốn tác thành cho tình yêu đó, nhưng rồi nhận ra một đám cưới công khai có thể “tố cáo” mối quan hệ ngầm giữa hai bên, và ảnh hưởng đến con đường thăng tiến chính trị của Thư Vọng cũng như việc kinh doanh của Thành Vĩ. Họ tìm đến một giải pháp trì hoãn, không tổ chức đám cưới cho đến khi dự án xe điện ngầm thành công. Mậu Doanh và Thư Triệt ban đầu không thể hiểu được căn nguyên mọi việc, không thể hiểu tại sao cả hai nhà đều phản đối tổ chức đám cưới. Cả hai đều chưa hiểu hết những liên hệ ngầm giữa hai bên, giữa giới chính trị và kinh doanh Trung Quốc.

Mậu Doanh là một cô gái rất thông minh, nhận định vấn đề nhanh nhạy và chính xác, cô ấy nhanh chóng nhận ra một điều: trực tiếp là bố mình – Thành Vĩ, và gián tiếp là “bố chồng” – Thư Vọng chỉ đạo, dàn xếp mọi việc. Tuy thông minh, nhưng cô ấy không phải là một mẫu người theo đuổi giá trị cá nhân, nên dễ dàng chấp nhận cái cách mà hệ thống kinh doanh, chính trị Trung Quốc đã và đang vận hành. Tình yêu của cô ấy là một tình cảm không cần quá nhiều lý trí, có thể thoả hiệp để cho mọi việc được yên ổn. Ngược lại, Thư Triệt lại là một người cực kỳ tôn trọng các giá trị cá nhân, các nguyên tắc lý trí cũng như pháp luật, một lúc nào đó, phim cũng thể hiện anh ta có cái tôi lớn giống như bố của mình.

Đây là một điểm quan trọng mà người xem phim như tôi sẽ rất chú ý quan sát! Việc xây dựng các nguyên tắc và giá trị cá nhân của Thư Triệt, dĩ nhiên phản ánh “cái tôi” của anh ấy, nhưng phải vượt lên được chính “cái tôi” ấy thì anh ta mới có thể trở nên khác biệt với người cha của mình, và mới thực sự biến các giá trị ấy thành lý tưởng sống phổ quát. Bằng không thì cũng giống như cha mình, đó chỉ là một cách nguỵ biện vụng về cho cái ích kỷ cá nhân mà thôi. Dần dà, Thư Triệt, đúng như mong đợi, quay lưng lại với các lề thói xấu rất “Trung Quốc”, anh ta trả lại tiền mà người “bố vợ tương lai” đầu tư, hay nói chính xác hơn là “hối lộ” một cách khéo léo, anh ta muốn kinh doanh bằng thực lực của mình.

Tình cảm giữa Mậu Doanh và Thư Triệt, trong suy nghĩ của nhiều người xem phim, là vẫn còn có thể dàn xếp. Nhưng một hệ thống cộng sinh chính trị – kinh doanh đã vận hành hàng chục năm ở Trung Quốc không thể thay đổi một sớm một chiều, lề thói, cách suy nghĩ của những con người ấy không thể thay đổi. Hai đứa trẻ bị kẹp giữa hai thái cực, hai phương châm sống khác nhau. Mậu Doanh có thể thoả hiệp một chút, nhưng Thư Triệt kiên quyết đi theo con đường kinh doanh minh bạch theo đúng pháp luật, theo đúng tinh thần “pháp trị” mà anh ta đang theo học tại khoa Luật, Đại học Stanford. Anh ta ly khai, cắt quan hệ với người cha của mình, tự mình sống không cần sự hỗ trợ và giám sát của gia đình.

Nếu Thư Triệt chỉ bị kẹp giữa một gọng kìm là hai phương châm sống khác nhau, Mỹ & Trung Quốc, thì Mậu Doanh, đau khổ hơn, còn bị kẹp thêm bởi một gọng kìm nữa, đó là hai người đàn ông: bố mình và người yêu. Thành Vĩ yêu thương con gái, nhưng ông không muốn làm điều gì có hại cho việc kinh doanh của tập đoàn mà con gái ông là người thừa kế, ông cũng không thể làm gì khác nếu các “sếp” trong bóng tối như Thư Vọng đã có “ý kiến chỉ đạo”. Còn Thư Triệt, mối mâu thuẫn rất sâu sắc với cha mình đã biến thành một cuộc chiến “ý thức hệ”, vì trong suy nghĩ của anh ta (thực sự anh ta nghĩ đúng), những con người như thế, những nguyên tắc đạo đức như thế (hai người bố) sẽ có một kết cục tất định.

Ngày tổ chức đám cưới, chưa phải là đám cưới chính thức, chỉ đăng ký ở Toà thị chính, cô dâu Mậu Doanh, vì những áp lực ngấm ngầm, bí mật của hai gia đình, đã bỏ đi phút cuối cùng. Mậu Doanh bỏ đi lang thang trong đau khổ và tuyệt vọng. Nhưng vì là một “công chúa”, chuyện cổ tích luôn xảy đến, cô ấy luôn có một “quý nhân” đi theo phù trợ, không ai khác chính là Ninh Minh, mối tình không thổ lộ từ thời ở Đại học Thanh Hoa. Được tin Mậu Doanh làm đám cưới, Ninh Minh bí mật đến Mỹ, như lời anh ta, là để chứng kiến đám cưới ấy bằng chính mắt mình, “chưa thấy quan tài chưa đổ lệ”, anh ta chỉ muốn chính thức đóng chiếc đinh cuối cùng lên chiếc quan tài là mối tình đơn phương của chính mình!

Niệm niệm bất vong 

text=念念不忘&font=1&size=17&color=0000ee

text=爱与恨的边际&font=2&size=17&color=555555
text=聚与散的别离&font=2&size=17&color=555555
text=问你为何会在意&font=2&size=17&color=555555
text=直到现在还惦记&font=2&size=17&color=555555

text=归去你还在我依赖&font=2&size=17&color=555555
text=身分开心回来&font=2&size=17&color=555555
text=记得这份爱我们明白&font=2&size=17&color=555555
text=这就是爱&font=2&size=17&color=555555

text=每当感觉自己受了伤&font=2&size=17&color=555555
text=不辞而别逃去了远方&font=2&size=17&color=555555
text=躲多久走多远算疗伤&font=2&size=17&color=555555
text=不如回到相爱的地方&font=2&size=17&color=555555

text=没有告别静默的离场&font=2&size=17&color=555555
text=房间冰冷不再有暖阳&font=2&size=17&color=555555
text=多想留住你我的时光&font=2&size=17&color=555555
text=念念不忘等待爱回响&font=2&size=17&color=555555





quy khứ lai — 2

hưng cũng phải nói là phim có một kịch bản rất tốt, phản ánh được sự khác biệt của văn hoá, xã hội Á Đông và phương Tây, những tình tiết câu chuyện xảy ra trong phim cũng phản ánh khá trung thực bản chất, thực tế xã hội Trung Quốc. Dĩ nhiên cách thể hiện tình cảm yêu đương giữa các nhân vật cũng phải “sướt mướt”, “lãng mạn đến mức lãng xẹt” một tí, cốt để thu hút đông đảo khán giả xem phim. Nhưng căn bản, phim tôn trọng thế giới hiện thực của các thành phần tham gia: những du học sinh đến từ mọi miền của Trung Quốc, thuộc đủ các tầng lớp, xuất thân, có những người sinh ra đã là “hoàng tử, công chúa”, cũng có những người phải chật vật làm thêm để tự chu cấp cho việc học hành của mình.

Thư Triệt, con trai của Thư Vọng, một phó thị trưởng, một quan chức đang trên đà thăng tiến và nắm giữ quyền lực chính trị lớn. Anh được gởi đi Mỹ học đại học, rồi tiếp tục cao học. Mậu Doanh, như đã nói, là con gái của Thành Vĩ, ông chủ của một tập đoàn kinh doanh đang tham gia đấu thầu xây dựng hệ thống xe điện ngầm, và dĩ nhiên có mối liên hệ bí mật và mật thiết với quan chức chính trị chống lưng cho mình là Thư Vọng. Tình yêu của hai người, Thư Triệt và Mậu Doanh có thể xem là “thanh mai trúc mã”, họ quen biết và yêu nhau từ sớm, những năm nàng lớp 7, chàng lớp 9, hai gia đình cũng có thể xem là môn đăng hộ đối, và tưởng chừng như chẳng có gì có thể ngăn cản, phá vỡ tình yêu đó.

Thoạt tiên, cả hai gia đình đều ủng hộ cuộc hôn nhân giữa hai đứa trẻ này. Thành Vĩ là một ông bố rất yêu thương con gái, nhưng ông có phần không hiểu được những người con của mình. Ông là một mẫu điển hình cho các ông chủ kinh doanh Đại lục, thành công và giàu có, rất khôn ngoan, lão luyện trên thương trường, rất nhẫn nại, kiên trì để đạt được mục đích, sẵn sàng sử dụng các biện pháp hắc ám khi cần thiết! Thành Vĩ thừa hiểu các giá trị Mỹ và cách mà hệ thống pháp luật ở đây vận hành, nhưng ông cũng thường xuyên dùng đến các thủ đoạn rất chi Trung Quốc: vận động ngầm, mua chuộc, hối lộ, đe doạ, và khi không còn cách nào khác, cũng sẵn sàng sử dụng đến các biện pháp xã hội đen.

Thư Vọng là một chính trị gia cứng nhắc, với một tính cách cực kỳ gia trưởng. Ông tìm cách áp đặt mọi thứ lên người con trai Thư Triệt của mình, tin rằng tất cả những điều mình làm là để nâng đỡ, bảo vệ con. Dĩ nhiên cha mẹ nào cũng mong muốn nâng đỡ con cái, cho nó một xuất phát điểm tốt hơn trong xã hội. Nhưng phim cũng không ngần ngại thể hiện rõ ràng một điều rằng, tất cả những gì ông ta làm cũng chỉ thể hiện cái tôi quá lớn của ông ấy, muốn bao trùm, kiểm soát tất cả, muốn thể hiện uy quyền của mình. Thư Triệt du học ở Mỹ từ rất sớm, anh ta “thẩm thấu” các giá trị Mỹ, anh ta mâu thuẫn sâu sắc với cha mình, ban đầu chỉ là vì cảm giác khó chịu khi bị kiểm tra, áp đặt dưới nhiều hình thức.

Nhưng dần dà mâu thuẫn đó trở nên lớn hơn thế, trở thành sự khác biệt giá trị sống, khác biệt suy nghĩ và hành động. Thư Vọng và Thành Vĩ đại diện cho một hệ thống xã hội như nó đã và đang vận hành ở Trung Quốc, một hệ thống dựa rất nhiều vào quan hệ cá nhân, các phương pháp không minh bạch, và nhiều thủ đoạn hắc ám khác! Thư Triệt lại hoàn toàn trái ngược, anh ta thấu hiểu và áp dụng các giá trị Mỹ, những nguyên tắc thượng tôn pháp luật. Đến một lúc, người xem phim chợt nhận ra ông bố Thư Vọng là một cá tính hoàn toàn không thể thay đổi, một kiểu bệnh mãn tính, bất di bất dịch, một cái tôi quá lớn, lớn đến mức mù quáng, dĩ nhiên là luôn nhân danh “tình yêu” và những điều “tốt đẹp” khác.

Là những thành phần cộng sinh trong cùng một hệ thống, Thành Vĩ cũng chia sẻ những lề lối giống như chính trị gia Thư Vọng. Nhưng là một doanh nhân, ông ta mềm mỏng, khéo léo hơn. Để nhận được quyền xây dựng hệ thống xe điện ngầm, Thành Vĩ khéo léo hối lộ người cha Thư Vọng bằng cách “đầu tư” những món tiền hậu hĩ vào công ty riêng của người con Thư Triệt tại Mỹ. Thư Triệt ban đầu rất ngạc nhiên vì công ty của mình lại nhận được những hợp đồng béo bở một cách quá dễ dàng, nhưng nhanh chóng nhận ra, đó là những “món quà” của “ông bố vợ tương lai”, người nhận chỉ thị từ Thư Vọng, ông trùm đứng trong bóng tối chỉ đạo mọi việc, kể cả việc thông qua Thành Vĩ để giám sát con mình.

Niệm niệm bất vong 

text=念念不忘&font=1&size=17&color=0000ee

text=爱与恨的边际&font=2&size=17&color=555555
text=聚与散的别离&font=2&size=17&color=555555
text=问你为何会在意&font=2&size=17&color=555555
text=直到现在还惦记&font=2&size=17&color=555555

text=归去你还在我依赖&font=2&size=17&color=555555
text=身分开心回来&font=2&size=17&color=555555
text=记得这份爱我们明白&font=2&size=17&color=555555
text=这就是爱&font=2&size=17&color=555555

text=每当感觉自己受了伤&font=2&size=17&color=555555
text=不辞而别逃去了远方&font=2&size=17&color=555555
text=躲多久走多远算疗伤&font=2&size=17&color=555555
text=不如回到相爱的地方&font=2&size=17&color=555555

text=没有告别静默的离场&font=2&size=17&color=555555
text=房间冰冷不再有暖阳&font=2&size=17&color=555555
text=多想留住你我的时光&font=2&size=17&color=555555
text=念念不忘等待爱回响&font=2&size=17&color=555555





quy khứ lai — 1

ới nghe tựa đề (tiếng Trung) của phim là đã biết được mượn trong bài “Quy khứ lai từ” của Đào Tiềm đời Đông Tấn: 歸去來兮,田園將蕪,胡不歸! 既自以心為形役,奚惆悵而獨悲? – Quy khứ lai hề, điền viên tương vu, hồ bất quy! Ký tự dĩ tâm vi hình dịch, hề trù trướng nhi độc bi? – Về đi nào, về đi nào! Ruộng vườn bỏ rậm làm sao không về? Tâm để thân dễ bề sai khiến, Sao lại còn quyến luyến thương đau? Phải nói rằng tôi rất ít khi xem phim truyền hình, cảm thấy đa phần đều quá dài dòng và nhàm chán, lại càng không thích các thể loại có xu hướng “ngôn tình” và “đam mỹ”, viển vông không thực. Nhưng Quy khứ lai này là ngoại lệ, nó đề cập đến cuộc sống đầy thực tế, và đồng thời cũng rất thơ mộng!

Cái tựa đề tiếng Anh của phim “The way we were” có vẻ như lại phản ánh tốt hơn nội dung phim, trong cái nhìn của các du học sinh, về những khác biệt văn hoá của người Trung Quốc và người Mỹ, giữa Đông và Tây, cách mọi người hành xử, cách các hệ thống tổ chức, xã hội khác nhau vận hành, tất cả đều được biểu hiện rất rõ qua các tập phim. Dĩ nhiên phải xem qua vài tập đầu trong số 50 tập mới bắt đầu hiểu rõ, câu chuyện chủ yếu xoay quanh một nhóm các thanh niên trẻ tuổi du học ở Mỹ, và cái tâm sự “quy khứ lai – về hay ở lại” sẽ theo họ suốt một thời gian dài, từ những năm đi học đến khi ra trường, đi làm, cho tới khi bắt đầu định cư, lập nghiệp, cái câu hỏi “về hay ở lại” sẽ vẫn còn trở đi trở lại.

Nhưng đó vẫn là những điều chưa tới, đầu phim lấy bối cảnh tại Đại học Thanh Hoa, Bắc Kinh, hai nhân vật Ninh Minh và Mậu Doanh học chung một lớp, những giây phút của tình yêu tuổi trẻ, lãng mạn đầy nhiệt huyết. Một tình yêu đơn phương của chàng trai nhà nghèo Ninh Minh với cô gái cực kỳ xinh đẹp Mậu Doanh, một tiểu thư con nhà “đại tư sản”, người thừa kế của một tập đoàn kinh doanh lớn. Với cô ấy, hiển nhiên cuộc sống phía trước dường như đã được trải sẵn thảm đỏ, với tất cả những điều tốt đẹp nhất đang chờ đợi. Cô gái đã có bạn trai, một “người yêu lý tưởng”, Thư Triệt, đang theo học ở Mỹ, mặc cho một hàng dài những người theo đuổi cuồng nhiệt trong thời gian tại Thanh Hoa.

Còn chàng trai, có vẻ như chỉ là một người rất bình thường, con một nhà lao động nghèo, tiền đồ hãy còn rất mờ mịt. Sự tự ti về điều kiện xuất thân, về địa vị xã hội của Ninh Minh sẽ còn đi theo anh ta suốt nhiều năm dài, khiến cho anh ta thường xuyên cảm thấy mình không xứng đáng, mình không đủ khả năng đem lại hạnh phúc cho cô gái, và do đó chưa bao giờ dám thổ lộ tình cảm của mình. Một tình yêu câm lặng kéo dài suốt 4 năm Đại học sẽ có thể thừa đủ để làm nội dung cho một phim khác, nhưng với phim này, đó chỉ mới là màn khởi đầu. Một khởi đầu ngắn ngủi, một ký ức rất đẹp nhưng cũng chỉ thoáng qua, cũng như chặng đường cuộc sống đầy chông gai, sóng gió hãy còn rất dài ở phía trước!

Xem tập đầu phim, tôi như thấy lại những tháng năm tuổi trẻ của mình, thấy lại những người bạn của chính mình trong đó! Tuổi trẻ của tôi có đầy đủ tất cả những điều đó, những mối tình thầm lặng kéo dài suốt 4 năm đại học, những theo đuổi điên cuồng sẽ còn tiếp tục suốt mười năm tiếp theo, cho đến những năm khoảng trước sau 30 tuổi. Những tình cảm không tên, không thổ lộ, cũng dự đoán là không có một kết cục tốt đẹp rõ ràng nào, những điều mà trong tâm hồn của những thanh niên, thanh nữ chưa đầy 20 tuổi đó, chỉ là những điều tự nó sinh ra, tự nó tồn tại, một tình yêu không cần sự hồi đáp, những trăn trở, khát vọng chúng ta có chỉ để khiến chúng ta trở nên trưởng thành hơn, hoàn thiện hơn.

Nhưng trước hết, cần phải “phê bình” phim một tí. Đầu tiên là tôi không thích những phim truyền hình quá dài, và cách làm phim cũng khá “công nghiệp”. Có vẻ như các tập phim được phân chia cho nhiều đạo diễn khác nhau, mỗi người làm một đoạn, khiến cho việc xây dựng hình tượng, cá tính nhân vật đôi khi có phần thiếu nhất quán. Thứ đến nữa là những kiểu tuyên truyền chính trị, văn hoá “đại Trung Hoa” cũng có, dù không nhiều lắm. Đáng chán nhất vẫn là phim kéo dài lê thê, rất nhiều đoạn chi li quá mức cần thiết, rất dể gây nhàm ra chán. Cách xây dựng cá tính nhân vật, lời thoại trong phim đôi khi có phần “công thức”, nhưng đôi khi cũng rất thông minh, sâu sắc, gây bất ngờ cho người xem!

Niệm niệm bất vong 

text=念念不忘&font=1&size=17&color=0000ee

text=爱与恨的边际&font=2&size=17&color=555555
text=聚与散的别离&font=2&size=17&color=555555
text=问你为何会在意&font=2&size=17&color=555555
text=直到现在还惦记&font=2&size=17&color=555555

text=归去你还在我依赖&font=2&size=17&color=555555
text=身分开心回来&font=2&size=17&color=555555
text=记得这份爱我们明白&font=2&size=17&color=555555
text=这就是爱&font=2&size=17&color=555555

text=每当感觉自己受了伤&font=2&size=17&color=555555
text=不辞而别逃去了远方&font=2&size=17&color=555555
text=躲多久走多远算疗伤&font=2&size=17&color=555555
text=不如回到相爱的地方&font=2&size=17&color=555555

text=没有告别静默的离场&font=2&size=17&color=555555
text=房间冰冷不再有暖阳&font=2&size=17&color=555555
text=多想留住你我的时光&font=2&size=17&color=555555
text=念念不忘等待爱回响&font=2&size=17&color=555555





cổ kính – tàn y

Đập cổ kính ra, tìm lấy bóng,
Xếp tàn y lại, để dành hơi!

ột bài thơ cổ, tương truyền là của Ôn Như hầu – Nguyễn Gia Thiều, theo thể Thất ngôn Đường luật, tác giả thương khóc người vợ đã mất, trong đó có hai câu luận rất “đắt”: Đập cổ kính ra, tìm lấy bóng, Xếp tàn y lại, để dành hơi. Tác giả muốn đập vỡ kính (gương) ra, để tìm bóng người yêu từng soi trong đó, rồi đành xếp manh áo lại, để giữ chút hương xưa còn sót của người đã khuất. Cổ thi mà ngôn từ, ý tứ như thế quả thật là quá mới lạ, táo bạo và cũng rất lãng mạn. Dù lời văn nghe có vẻ xưa cũ, “thơ tình” như thế này, ngay cả thời hiện đại dễ gì sánh được!?

Tình hoài hương - Thái Thanh 
Tình ca - Thái Thanh 

Cành hoa trắng - Quỳnh Giao 
Quê nghèo - Quỳnh Giao 

Nhớ người thương binh - Mai Hương 
Nương chiều - Mai Hương 

Thu chiến trường - Kim Tước 
Dạ lai hương - Kim Tước 

Chinh phụ ca - Hà Thanh 
Các anh đi - Hà Thanh 

Nhạc của Phạm Duy, với tôi cũng giống như là “cổ kính” và “tàn y”! “Dân ca VN”, xem như là một thứ đã mất, một người đã khuất, không mấy ai còn biết bóng dáng thế nào! Âm nhạc của Phạm Duy cũng giống như “cổ kính” – chiếc gương còn lưu giữ lại bóng dáng của người đẹp, cũng giống như “tàn y” – manh áo cũ còn lưu lại chút hương thơm của giai nhân, âm nhạc Phạm Duy còn lưu lại phảng phất hình bóng dân ca Việt. Về sau, muốn tìm lại bản sắc, e rằng cũng phải làm những việc “đập kính – xếp áo”, tìm lại sự phản chiếu trong âm nhạc của Phạm Duy vậy!





50 ca khúc hà thanh

rong một số ca khúc (ví dụ như Nhạc sầu tương tư, Chinh phụ ca, Nụ cười sơn cước… toàn là những điệu dân ca phía Bắc) Hà Thanh hát dân ca một cách tự nhiên gần như là vô thức, không biết có phải một phần vì chất giọng Huế của bà hay vì điều gì khác!? Cái cảm âm, cái xử lý âm nhạc khéo léo của bà dường như là “vốn có”, không cần phải trãi qua quá trình học tập! Một giọng ca được đánh giá là gần gũi với đại chúng, không nặng về kỹ thuật, nhưng tự nhiên, dể nghe, dể thấm vào lòng người.

Ai lên xứ hoa đào 
Ai ra xứ Huế 
Ai về sông Tương 
Anh đến thăm em một chiều mưa 
Áo lụa vàng 
Áo tím 
Bến xuân 
Biển nhớ 
Bóng mát 
Các anh đi 
Câu hò bên bờ Hiền Lương 
Chiều vàng 
Chinh phụ ca 
Cô nữ sinh Đồng Khánh 
Đêm đông 
Đêm tàn bến Ngự - 1969 
Đêm tàn bến Ngự 
Dứt đường tơ 
Em đi chùa Hương 
Giọt mưa thu 
Gởi gió cho mây ngàn bay 
Hải ngoại thương ca 
Hẹn một ngày về 
Khi đã yêu 
Khối tình Trương Chi 
Khúc hát thanh xuân 
Khúc tình ca hàng hàng lớp lớp 
Khúc tình ca xứ Huế 
Lời mẹ ru 
Máu chảy về tim 
Mấy dặm sơn khê 
Mưa rơi 
Mùa thu Paris 
Mùa xuân trên đỉnh bình yên 
Người về 
Nhạc sầu tương tư 
Nhìn những mùa thu đi 
Nhớ Huế 
Nhớ một chiều xuân 
Nhớ thương Hàn Mặc Tử 
Nỗi niềm 
Nụ cười sơn cước 
Phố vắng em rồi 
Quê hương 
Suối mơ 
Tà áo tím 
Tà áo xanh 
Thiên thai 
Thơ ngây 
Thủa ấy có em 
Tiếng xưa 
Tôi đi giữa hoàng hôn 
Trả lại em yêu 
Từ Đàm quê hương tôi 


50 ca khúc kim tước

ôi không nghe Kim Tước nhiều, không đủ để có một nhận xét “xác tín” nào ngoại trừ vài lời chung chung về một chất giọng cổ điển, chuẩn mực. Thế nhưng ở một số bài mà ngay cả Thái Thanh, Quỳnh Giao… đều không cảm, không diễn đạt được thì Kim Tước lại thành công như Thu chiến trường, Hướng về Hà Nội, etc… (nhất là những bài mang âm hưởng “dân ca cổ”). Với tôi như vậy là đạt, cảm dân ca thì có đánh bằng piano, violon cũng thấy được, mà không cảm thì dẫu có chơi bằng bầu, nhị vẫn biết ngay!

Anh về một mùa trăng 
Bến xuân xanh 
Chiều bên giáo đường 
Chiều đông 
Chiều mưa nhớ bắc 
Con chim lạc bạn 
Còn một buổi chiều 
Có xa cách mới biết mình thương nhớ 
Dạ lai hương 
Đêm màu hồng 
Đêm ngắn tình dài 
Dịu dàng 
Đồng quê 
Gió thoảng hương duyên 
Giọt nắng bên thềm 
Gió xa khơi 
Hát cho đời vui 
Hội nghị Diên Hồng 
Hờn sóng gió 
Hướng về Hà Nội 
Không nhìn nhau lần cuối 
Kiếp hoa 
Lá rơi bên thềm 
Kiếp hoa 
Lời nhi nữ 
Miên khúc 
Mùa đông tuyết trắng 
Ngàn năm mây bay 
Mừng xuân 
Ngày tái ngộ 
Ngọc lan 
Người về như bụi 
Người về trên mây 
Nhặt cánh sao rơi 
Nhớ người xa vắng 
Như là lòng tôi 
Ôi quê xưa 
Rồi ngày sẽ trôi qua 
Sau luỹ tre xanh 
Sóng lòng 
Thầm ước một chiều 
Thu ca 
Thu chiến trường 
Thuyền mơ 
Tiếng dương cầm 
Tiếng hát lênh đênh 
Tiếng thời gian 
Tiếng xưa 
Tìm nhau 
Tỉnh mặc nét ai cười 
Toà miếu cổ 
Trở về dĩ vãng 
Vào mưa 
Xa quê hương 
Yêu và mơ 
Ý nhạc chiều 


100 ca khúc mai hương

ột chất giọng tự nhiên, nhẹ nhàng, trong sáng, không quá điêu luyện như Thái Thanh, cũng không quá sang trọng như Quỳnh Giao, nhưng cũng khó có thể kém hơn vị trí thứ 3 xếp sau 2 người vừa kể trên. Xem ra, gia đình họ Phạm Đình ấy sinh ra được 3 giọng ca nữ: Thái Thanh, Thái Hằng, Mai Hương (chưa kể những tài năng âm nhạc khác như Phạm Đình Chương, Phạm Đình Viêm, etc…) thực sự cũng đã là tập trung, hun đúc quá nhiều tinh khí tốt đẹp của đất trời vào cùng một nơi vậy!

Áng mây chiều 
Ảo ảnh chiều thu 
Ave Maria 
Bài thơ mùa thu 
Bâng khuâng 
Bên bờ sông Seine 
Bến đò xưa 
Bến xuân 
Bến xuân xanh 
Biệt ly 
Bóng chiều xưa 
Buồn tàn thu 
Cánh bằng lướt gió 
Cánh hoa duyên kiếp 
Chiều 
Chiều cô thôn 
Chiều tha hương 
Chủ nhật buồn 
Cô hái mơ 
Dang dở 
Đêm tàn bến Ngự 
Đêm thu 
Đẹp giấc mơ hoa 
Đi chơi chùa Hương 
Đoàn quân đi 
Đón gió mới 
Dòng sông xanh 
Đường chiều 
Đường về 
Đường về miền Bắc 
Dứt đường tơ 
Em còn nhớ mùa xuân 
Em lễ chùa này 
Gửi gió cho mây ngàn bay 
Gửi người em gái 
Hò chèo thuyền 
Hồ Lãng Bạc 
Hòn vọng phu 1 
Hòn vọng phu 2 
Hòn vọng phu 3 
Hương thanh bình 
Khúc hát sông Thao 
Khúc nhạc dưới trăng 
Khúc nhạc ly hương 
Kiếp hoa 
Lá đổ muôn chiều 
Lá thu 
Màu tím hoa sim 
Mối tình xa xưa 

Mơ mòng 
Mộng ngày xanh 
Một buổi chiều mơ 
Một chiều đông 
Mùa hoa nở 
Ngày tái ngộ 
Ngày trở lại 
Ngày về 
Ngày xưa 
Ngày xưa Hoàng thị 
Ngọc lan 
Người về 
Nhạc chiều 
Nhạc sĩ trong chiều sương 
Nhắn người chiến sĩ 
Nhặt cánh sao rơi 
Nhạt nắng 
Nhớ bạn 
Nhớ người thương binh 
Nhớ trăng huyền xưa 
Nụ tầm xuân 
Sầu lữ thứ 
Suối mơ 
Tan tác 
Thu 
Thu cô liêu 
Thú đau thương 
Thu quyến rũ 
Thu tàn 
Thuyền mơ 
Tiếng chuông chiều thu 
Tiếng hát biên thuỳ 
Tiếng hát quay tơ 
Tiếng xưa 
Tình nghèo 
Tình nghệ sĩ 
Tình quê hương 
Tình vui 
Trách người đi 
Trăng sáng vườn chè 
Trao lòng 
Trở về dĩ vãng 
Trở về mái nhà xưa 
Trường ca sông Lô 
Trương Chi 
Từ giọng hát em 
Vàng phai mấy lá 
Vầng thơ sầu rụng 
Xa quê 





100 ca khúc quỳnh giao

hất giọng đẹp xếp ngay sau Thái Thanh, có lẽ là Quỳnh Giao, trong một số bản thu âm, thậm chí có phần còn ấn tượng hơn, có lẽ là nhờ kỹ thuật thu âm hiện đại. Và mặc dù đây đó, một số chỗ không hẳn là đã thực sự đạt đến mức tuyệt mỹ để có thể khiến cho ai ai cũng phải hài lòng, nhưng phải thừa nhận rằng Quỳnh Giao có một chất giọng sang trọng, tinh tế không sao tả xiết, phải chăng cũng là một chút dư âm, “vang bóng” cuối cùng mà dòng dõi Hoàng tộc Việt Nam còn lưu lại đến ngày nay!?

Áng mây chiều 
Bạn cùng tôi 
Bạn lòng 
Bến xuân 
Bướm hoa 
Buồn tàn thu 
Cành hoa trắng 
Chán nản 
Chiều đông 
Chiều tím 
Cho nhau 
Cỏ hồng 
Con đường cái quan  
Còn gì nữa đâu 
Còn thoáng chiêm bao 
Cung đàn xưa 
Cùng một kiếp hoa 
Cửu Long giang 
Dạ khúc 
Dạ tâm khúc 
Đêm màu hồng 
Đêm xuân 
Đôi mắt người Sơn Tây 
Đừng xa nhau 
Dưới giàn hoa cũ 
Đường chiều lá rụng 
Đường em đi 
Em về hở em 
Giọt nước mắt theo anh 
Gởi áng mây hồng 
Hình ảnh một buổi chiều 
Hoài hương dạ khúc 
Hoa mai 
Hoàng hạc lâu 
Hoa tiên 
Hoa vàng mấy độ 
Hoa xuân 
Hướng về Hà Nội 
Khúc ca mùa hè 
Khúc nguyệt quỳnh 
Làng tôi 
Lời ru bú mớm nâng niu 
Mộng du 
Mộng ngày xanh 
Một thủa yêu đàn 
Mùa hoa phượng 
Mùa thu Paris 
Mưa trên phím ngà 
Nếu một mai em sẽ qua đời 
Nghìn trùng xa cách 
Ngọc lan 
Người đi qua đời tôi 
Nguyệt ca 
Nguyệt cầm 
Nhạc sầu tương tư 
Nhớ bạn 
Những lời ru cuối 
Nỗi buồn 
Nước mắt rơi 
Nụ tầm xuân 
Phiền nhung gấm 
Quán bên đường 
Quê nghèo 
Rồi em nằm võng đong đưa 
Sao đêm 
Sầu cỏ lá 
Sinh nhật 
Soi trong dòng mắt 
Suối tóc 
Tà áo Văn Quân 
Tạ ơn đời 
The last time 
Thiên lý bên đồi vẫn ngát hương 
Thiên thai 
Thương tình ca 
Thuyền viễn xứ 
Tiếng chuông chiều thu 
Tiếng đàn tôi 
Tiếng dương cầm 
Tiếng hát đồi sim 
Tiếng hát lênh đênh 
Tiếng hát với cung đàn 
Tiếng sáo diều 
Tìm một ánh sao 
Tìm nhau 
Tình cầm 
Tình quê hương 
Tình trăng 
Tình tự mùa xuân 
Tình yêu đã chết 
Tôi nghe mình đã hư hao 
Tôi ước mơ 
Trên ngọn tình sầu 
Trở về thôn cũ 
Trường ca sông Lô 
Trương Chi 
Về đây nghe em 
Về miền Trung 
Viễn du 
Vĩnh biệt 
Xa quê hương 
Xuân tha hương 




lâm tuyền

hạc của Lâm Tuyền có nét riêng, mang màu sắc nhạc thuật, cũng từ một không gian và thời gian của Nguyễn Hữu Ba, Lê Quang Nhạc, Văn Giảng, etc… mà ra, nên có lẻ “hợp gu” các cụ Hoàng Trọng, Văn Phụng, Vũ Thành, Nghiêm Phú Thi… 🙂 Mí lại các vị ấy hãy còn cố gắng gìn giữ một đường lối âm nhạc mang tính giáo dục thẩm âm, định hướng thẩm mỹ trên sóng radio. Cá nhân tôi thấy âm nhạc của ông khá nhàm chán (thêm nữa số lượng sáng tác còn lại cũng không nhiều), riêng Khúc nhạc ly hương qua giọng ca Thái Thanh là một kỷ niệm thủa nhỏ!

Thái Thanh

Khúc nhạc ly hương 
Hình ảnh một buổi chiều 
Tiếng thời gian 
Trở về dĩ vãng 
Tơ sầu 

Chiều chiều ngồi trông ra khơi mờ xa. Từng đàn chim bay trong ánh hoàng hôn…